CHIỀU 30 TẾT - CAO MỴ NHÂN

Thứ Năm, 15 Tháng Hai 20186:00 SA(Xem: 1847)
CHIỀU 30 TẾT - CAO MỴ NHÂN
       636542169754926638zzzmmmm

    CHIỀU 30 TẾT   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Đợi buổi trưa cho nắng chứa chan, rực rỡ hơn, tôi mới thong thả ra trạm xe bus cách nhà độ nửa dặm, đi về hướng tây, tới sát bờ Redondo beach, để một mình ...chán ơi là chán !

Trong lòng tôi như đang thiếu vắng một nỗi gì to lớn lắm, mà không xác định được. Có lẽ tôi rảnh quá chăng ? 

Tôi phải thiết thực hơn, bận rộn hơn nữa, mặc dầu tôi vẫn thực tế hơn bất cứ ai, và lụp chụp công kia việc nọ suốt ngày này sang tháng khác, có rỗi rãi chi đâu. 

Thế có phải là " thiếu vắng tôi không đấy?" Chu choa, anh mà hỏi được câu đó à ? Nếu anh hỏi được câu đó, thì mình còn thiếu vắng gì nữa . 

 

Số là đúng lúc này, chiều 30 Tết, nên " kẻ hèn" này buồn quá đấy thôi. 

Chúng ta khi xa quê cha đất tổ rồi, có thể chúng ta có đủ hết những sự kiện mà ngày xưa chúng ta không có: thí dụ địa vị, công danh, tiền tài, tình cảm lớn vv...chẳng hạn . 

Ố ô, tình cảm lớn là chi vậy ? 

Là đủ thứ tình cảm yêu đương, yêu thương, thương cảm, xót xa, hân hoan tột độ, mừng rỡ vô chừng...nhưng chúng ta vẫn hình như là thiếu vắng nỗi gì ấy bạn đường ạ. 

Anh chưa tới chỗ mình đợi, mà đã bỏ về rôi, vì anh có đến sát mặt mình, anh cũng như một cái bóng thoảng qua, anh đến làm gì nữa . 

 

Nỗi thiếu vắng đó là cả một phần đất nào đó trên quê hương xưa, là cả một khung trời nào đó trong dĩ vãng, là cả một quá khứ mất mát hết tự bao giờ.

Ôi anh sẽ bảo : " Trẻ con sống với hiện tại, thanh niên sống với tương lai, còn người già sống với dĩ vãng" , có phải cái khung trời cũ không cách nào có lại được, cho dẫu có đưa mình trở lại quê hương xưa, thành phố cũ ( như trong bài hát Về miền Trung của Phạm Duy ), mình cũng không thấy lại mình mấy mươi năm trước chứ gì? 

 

Anh gật đầu, thương hại mình hay chính anh cũng mang nỗi thiếu vắng đó, khiến có lúc anh lặng ngồi trầm tư. 

Lạ lắm phải không, cái không gian càng rộng lớn, nỗi thiếu vắng càng to thêm, như ta đã từng đi nơi này, chốn nọ trên thế giới, mà vẫn không thực sự vui. 

Đi chơi vãn cảnh đấy, lạ thì có lạ, đẹp thì có đẹp vv...nhưng vẫn không phải của ta, ta chẳng dính ta vào đâu được, ta chỉ còn dính vào nhau cái quá khứ vuột qua như cái bóng mà ai cũng chấp nhận, tuân thủ. 

 

Mặt trời đi trên đường của mặt trời, từ đông sang tây, bất cứ ai mời mọc, rủ rê ông cũng không qua đường của họ ...

Còn họ có muôn đường, vạn nẻo để đi ...

Họ đi trên mặt đất, xuống nước, lên mây vv...

Nhưng họ vẫn phải đi theo những con đường giới hạn cả không gian lẫn tình cảm.

Họ không thoát được trông mong, mơ ước của họ, nên cuối cùng sự tìm kiếm đã mỏi mệt, họ cũng như tôi, lả người đi vì tuyệt vọng, hay đúng ra vì tính chất hữu hạn ở thế gian này ...

 

Tính chất hữu hạn đó, rõ nét nhất là yếu tố thời gian, điều kiện thời gian  cho chúng ta những cái mốc 5, 10, 50, 100 năm, hay có 1000 năm đi nữa, rồi một vạn năm vv...người ta bắt đầu nghiên cứu lý lẽ cổ đại cho các giai đoạn mù mờ ...

Người ta khẳng định cho hàng triệu năm trước, mà cõi sống của người ta chỉ có 100 năm, thì cũng hơi mơ hồ. 

Ba cái thước đo chiều dài, chiều rộng, chiều cao, chiều sâu vv...không còn tác dụng nữa, nay chỉ còn con người với những giả thuyết ... chưa chắc đã mang lại niềm vui, cho ai đó, chán nản, sầu thương, trở thành yếm thế, nếu không thì cô đơn, nghi ngờ, mất hết niềm tin ...

 

Mặt trời đã vượt hết cái vòng cung từ đông sang tây. 

Cả một chân mây rực rỡ sắc mầu, mầu sắc chính lúc này là 2 mầu đỏ sậm và da cam chói sáng, cùng một lô mầu phụ chỗ  sáng, chỗ tối ...   

6 giờ chiều...thủa tôi chưa qua Mỹ, tôi đến khu vườn hoa ở sân bay Tân Sơn Nhất, để ngắm mặt trời lặn. 

Mặt trời như một quả bóng tròn mầu đỏ, rớt thật nhanh xuống vạt cỏ, tôi nhớ đến nỗi người bạn đồng               

hành bật cười, chỉ tay ra phía chân mây đẹp một cách bi hùng , não nùng, rồi nói: 

" Người Nga họ bảo đó là mầu tragedy " 

Tôi lạnh lùng suy nghĩ, người bạn đó tiếp: 

" Đi về hướng đó là đi về cõi chết ! " 

Tôi vẫn chưa trả lời, bạn tiếp luôn: 

" Bởi sẽ không còn gì phía chân mây xa thẳm đó nữa " 

Tôi buông sõng 2 tiếng :" Thế à ? " 

 

Chiều 30 Tết ...

Sao không ở nhà cúng đón ông bà, ăn bữa cơm đoàn tụ từng gia đình, hay vài gia đình đông hơn, rồi đợi chờ phút giao niên, tống cựu nghinh tân, mà tới biển tây làm gì cho lạnh lẽo u buồn chớ. 

Thế hả ? Vậy nhà anh đang thế nào " Chiều 30 Tết " này . 

Anh cười khoan dung, hình như lúc nào anh cũng có tính vị tha trong mọi điều xử thế . 

Tại sao anh đã từng là chiến sĩ, là chinh phu, mà mình thấy anh hiền như bụt lạ lắm. 

Thú thiệt, đã có lần mình rơi nước mắt rồi. Tại sao anh không giống mấy người mà mình đã thấy không mưu toan, thì cũng khó khăn nghiệt ngã, hay bình thường thì trai lơ, điếm đàng . 

Còn anh như tấm bảng chỉ đường trên ...sa mạc cỏ hoang liêu, mình đã vô tình là người được hơn một lần,  có nghĩa là nhiều lần anh chỉ đường đi nước bước cho mình... rời khỏi nơi đứng của anh, rồi đi xa tít tắp, không cách nào trở về được nữa...

 

Tôi không nhớ gì hết, và cũng không cần phải nhớ, vì lại 

" trăm công ngàn việc " chúng đang trải ra trước mặt tôi , tôi phải làm cho vãn một số việc nhà, rồi tới việc thiên hạ, không nói là việc xã hội cho to chuyện nhá . 

Và nhất là tôi không ra biển tây tìm tứ thơ như Cao Mỵ Nhân làm gì cho khổ tấm thân ...già . 

Hãy nghỉ ngơi rồi chào đón xuân về theo ý nghĩ của mỗi người xa xứ ...

Đâu phải vẫn ở cái không gian cách biệt cả một đại dương, như trên đã nói, rồi có đưa mình về đúng chỗ ở năm xưa, mọi sự việc đã hoàn toàn đổi khác, khiến chỉ còn lặng chìm vào cõi nhớ ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Tư, 21 Tháng Ba 20186:59 CH
(HNPD) Nói theo nhà binh, mà tôi rất nhớ thủa vàng son trước 30-4-1975 ở miền nam, rằng Chủ biên ...tôi, chính là một đơn vị trưởng,
Thứ Ba, 20 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Nhưng cho dù ở những nơi khác, tất cả có lớn to hơn, như làng lớn, con sông dài, nghĩa trang rộng, vv..
Thứ Hai, 19 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Họ nói rằng mặt trời đã chọn xứ sở họ để tạo thành thiên đường mới, đó là ngôn ngữ của tình yêu
Chủ Nhật, 18 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Đã bắt đầu vào tháng 3 Đà Nẵng 1975, mà cái ngày huý kỵ của dân ở Đà thành là 29,
Thứ Bảy, 17 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Truyện mô tả một thanh niên đã tự buồn, tự khổ vì nhận diện ra thanh niên đó,
Thứ Sáu, 16 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Hiện nay, Già Lam được xây cất, sửa sang rộng lớn, quy mô, có thể nói uy nghi
Thứ Năm, 15 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Vậy thưa các chữ in hoa, chính là của mẫu mã BƯU ĐIỆP bình thường.
Thứ Tư, 14 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Mỗi người cảm thấy nỗi buồn họ nêu ra là buồn nhất, nhiều khía cạnh buồn lắm...vv...và vv...Song le, nghe và cũng thấy họ, bạn tôi, buồn thật, nhưng tôi vẫn nghĩ: "Hình như tôi ...buồn nhất trong thiên hạ, vì tôi ...vắng anh" ...
Thứ Ba, 13 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Chu choa, chỉ một màn hạ nêu thôi, mà tôi đi một bước khá dài cho phần hậu Tết
Thứ Hai, 12 Tháng Ba 20186:01 SA
(HNPD) Ta trong thiên hạ, người quy ẩn Mỗi kẻ lênh đênh một hướng trời.