ĐÊM KHÔNG DÀI - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 03 Tháng Hai 20186:00 SA(Xem: 1999)
ĐÊM KHÔNG DÀI - CAO MỴ NHÂN
      636532039108061107zzz1111

    ĐÊM KHÔNG DÀI   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Bị ám ảnh bởi 2 câu ca dao: 

Thức lâu mới biết đêm dài 

Ở lâu mới biết lòng người có nhân...

Mình quả không cố tình muốn thức lâu để xem đêm dài thế nào, dài bao nhiêu trượng, xa bao nhiêu dặm ...

Đồng thời với sự so sánh hồ đồ ở lâu mới biết lòng người có nhân. Nhân là nhân đức, nhân đạo, nhân từ, nhân ảnh , nhân văn, nhân ái vv...

Nhiều nhân quá, nên phải lọc ra cái " nhân" gì nó phù hợp với điều mình muốn đề cập đến hôm nay ? 

Tất nhiên lại muốn nói về anh phải không? Đó là nhân từ bác ái đấy ...

 

Thế thì còn muốn gì hơn nữa hở ? Với tôi, là anh, trong nhân từ bác ái là chẳng những có đức, có đạo, còn có yêu, có dấu nữa. 

Ô, chi lạ rứa, chi lạ rứa ? Có yêu thì được rồi, có "dấu" là sao vậy cà ? 

Anh đang lừ mắt trong tấm gương" thiên lý kính" , mà mình đã làm ma thuật, để dinh từ nhà họ Lã, trong làng El Camino cách đây một tuần, về khuôn viên "xơ xác điêu tàn vì ai " của mình, chỉ với mục đích " rình anh" . 

" Ố ô, rứa tui làm chi mô, răng rình tui hè ? "

Không mần chi cả, thích thì làm thôi. Chớ hôm xưa anh đi rình mình, mình tức "cành hông " ra, mà mình cũng " chín bỏ làm mười " đó thôi. 

Nhưng đừng tỏ thái độ " bình dân học vụ" quá thế ! 

Đã sống với vần điệu thi ca, thì nên xử sự cho uyển chuyển văn chương một chút nào.

 

Xin thưa tôi chỉ thực sự muốn biết thật rõ cái đêm dài nó như thế nào thôi, còn lòng người thì chả cần "ở lâu " đâu, thời buổi văn minh tinh tế này, chỉ thoáng qua vài cử chỉ của cô Kiều :

Khi tựa gối, khi cúi đầu 

Khi vò chín khúc, khi chau đôi mày 

             ( Đoạn Trường Tân Thanh.   -  Nguyễn Du ) 

Là biết ngay lòng dạ ai rồi, huống chi muốn coi thử lòng anh là dại dột vô cùng . 

Có nghĩa là với anh thì rõ như ban ngày, đúng câu tục ngữ phong dao nói : " rõ như ban ngày " sao mình cứ phải quẹo lối thức đêm, anh là lính không cần đa tình nữa, mọi chuyện ở đời này, và bất cứ đời nào, cũng chỉ là sự lập lại đó thôi, hiểu chưa... người thơ ? 

 

Trưa nay, người bạn thơ cổ điển đã khẳng định : tất cả chỉ là sự lặp lại, có điều những sự lặp lại không giống nhau, nó sẽ buồn nản hay hân hoan tuỳ theo hiện tượng . 

Thì ai chẳng biết điều đó chứ, nhưng mình đang muốn sự lập lại đó mới mẻ, lạc quan hơn trước cả ngàn lần cơ. 

Nếu thế thì phải khổ công tu luyện hơn, như đại phu luyện linh đan, thần dược cho người bịnh u mê, say đắm ân tình là...mình này .

Anh, hay vị đại phu, không mất công lên núi, vô rừng kiếm thuốc, bởi lẽ cái không gian thức khuya hay ở lâu xưa nay đối với mình đã trở thành quen thuộc rồi. 

Mình đã xử dụng thời gian dung dãn, du di thì đúng hơn, ấy là không gò bó mọi sự việc vào một nguyên tắc nhất định nào . 

Chẳng hạn như hôm nay, mới 9 giờ tối mình đã ngủ thiếp đi, rồi gần 1 giờ sáng, bỗng tỉnh giấc, mình thức một lèo luôn tới sáng, để làm gì, tại sao không dỗ giấc cho êm dịu, để ngủ tiếp nhỉ ? 

 

 Bởi lẽ, nếu anh biết được mình thức vì sao, anh đã không vui rồi, lại nói thức vì anh, thì chắc chắn anh giận lắm, là anh có mượn mình phải khổ thế đâu. 

Cũng chẳng cần ngó kính viễn vọng lâu nay, hay tấm gương 157 năm El Camino, gọi tắt thế, mình mới thấy được anh chau đôi mày ...chu choa,  mình làm phiền anh, sẽ khiến anh có cảm giác liên đới chịu trách nhiệm, nếu mình nằm vật ra mà ...đi đời nhà ma...vì nhớ nhung anh quá xá.

Chúng ta đừng bao giờ đem cái nỗi khổ tâm của mình gán cho người khác sự phiền bực, mới là cao thủ ...tâm lý chiến nhá. 

 

Anh bảo ngày xưa anh không thích lắm cái lối hành văn nghị luận luân lý, với các đề tài cổ lỗ sĩ như : 

Một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ ...

Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống, nhưng chung một giàn ...

Vv và  vv...chẳng hạn . Vì loại văn này, nó khiến cho học sinh trình bày khó vừa lòng thày bà, hay là nói bao nhiêu cũng không hết được ý tưởng mình, lý luận bao nhiêu vẫn phải thua thày cô giảng dạy hằng ngày . 

Nhưng thời đại này, hầu như 80% sáng tác của quý văn thi sĩ là : ký sự, hồi ký, bút ký...Do đó viết văn hiện nay là viết hồi ký, viết lại đời mình, không cần hư cấu, tưởng tượng nữa .

Và, cũng không cần phải là quý danh gia vọng tộc, thân hào nhân sĩ, nhân vật tiếng tăm gì, mà hầu hết đều có thể bấm phím lên đường viết lách thênh thang...

Thế thì có gì trở ngại đâu khiến phải " thức lâu, ở lâu " chớ .

Lại trở về đề tài " anh " của mình thôi, có nghĩa là mình chưa chán anh, hay đúng "anh " là cái kho chất liệu, dữ kiện  cho mình viết lách, kể lể, không dám lạm dụng từ ngữ sáng tác để tránh ...mất lòng thiên hạ. 

 

Viết tới đây, mình cảm thấy thân thương kính trọng anh quá đỗi, anh chính là thành trì bao quanh cái tôi đáng "ghét" của mình, vì bay nhảy, bơi lặn trong cái khuôn viên bé nhỏ nhưng đầy hoa thơm, cỏ lạ, mình đã thực sự thoải mái hơn bất cứ nơi đâu mình đã ngang qua.

Biết thế, thì thức đêm để làm gì ? Ố la la, để biết được toàn vẹn, để không gọi là phiến diện khi nghe bàng quang thiên hạ phê phán một nhân vật, một sự việc gì, tránh thiếu sót bởi vội vàng quá, phe đảng quá. 

Rồi đây thời gian sẽ không còn rảnh rang rong chơi, mình sẽ ở yên trong tháp ngà quá khứ, những trang thơ rồi những trang thơ, sẽ phủ kín mộ tình lạnh lẽo ...anh sẽ đến, thắp  dùm mình một que diêm...

Chúng ta sẽ thắp sáng đời nhau, rồi đốt cháy không gian, để xoá đi tất cả dẫu đêm không thực sự dài, lòng không hề vẩn đục, tâm tư anh trong suốt như pha lê ở đời này và tất cả những kiếp sau nếu có tái hồi hạnh ngộ mình ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 22 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Vì thế cho nên dẫu có thể bất như ý tình cờ, thi sĩ Bùi Giáng vẫn là người yêu đời nhất,lạc quan tin vào cuộc sốngmột cách ... trầm mê, hồn nhiên tự tại ...
Thứ Tư, 21 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Ngõ sau thì rõ quá rồi, quê mẹ, rồi ruột đau cũng thấy ngay, có gì khó hiểu đâu chứ. Ối, nhưng mà "chín chìu "mới là nan giải ...
Thứ Ba, 20 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) hãy nhớ một ngày mùng 5 nổi tiếng nhất trong lịch sử cách đây hơn 200 năm, ngày mùng 5 tháng giêng năm Kỷ Dậu 1789, vua Quang Trung đại phá quân Thanh ở Hạ Hồi Đống Đa (Hà Nội) với 20,000 tinh binh,...
Thứ Hai, 19 Tháng Hai 20186:00 CH
(HNPD) Hôm nay mùng Bốn Tết, cái mùng hoá vàng đưa ông bà rời khỏi cõi dương trở về cõi âm. Tôi cũng vừa đốt xấp giấy vàng mã để ông bà lên đường chẳng rõ đi về đâu, trong mịt mù không gian.
Chủ Nhật, 18 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Nói vậy có nghĩa là tôi tưởng tượng thôi, chứ thày vẫn là một ông phỗng văn mình, thày bảo: Này chị, có theo dõi cái tiến trình 40 năm của một "ly rượu mừng" đó không?
Thứ Bảy, 17 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Mùng hai tôi khai bút hơi quá tải hay lạm phát chút. Xin lỗi quý vị "nhĩ mục quan chiêm" giai phẩm Lá Cải, bước vô thềm năm mới vạn sự tốt lành, để còn chúc tụng những mùa xuân trước mặt tràn đầy hương sắc nhân gian chân thiện mỹ bất tận tuyệt vời chứ.
Thứ Sáu, 16 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Xin Cung Chúc Tân Xuân quý vị an khang thịnh vượng mỗi ngày như 365 ngày trước mặt.
Thứ Năm, 15 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Đi chơi vãn cảnh đấy, lạ thì có lạ, đẹp thì có đẹp vv...nhưng vẫn không phải của ta, ta chẳng dính ta vào đâu được, ta chỉ còn dính vào nhau cái quá khứ vuột qua như cái bóng mà ai cũng chấp nhận, tuân thủ.
Thứ Tư, 14 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Tuy nhiên, cũng lại theo một học thuyết khác, triết gia này bảo rằng: Tình yêu, hay cứ nói nôm na là tình cảm đặc biệt đi,
Thứ Ba, 13 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Mới đó mà đã 43 năm trôi qua, đại tá Tham Mưu Trưởng nêu trên đã mãn phần ít năm nay rồi. Hôm nay tôi lại nhớ về xa hơn nữa, phải trên 60 năm , những cái Tết thủa ấu thơ, thủa thiếu niên trên những phần đất thật xa xôi, ở ngoài Bắc.