NHỮNG KIẾP KHÁC - CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 31 Tháng Giêng 20186:00 SA(Xem: 932)
NHỮNG KIẾP KHÁC - CAO MỴ NHÂN
          636529378670720570zzzxcc

      NHỮNG KIẾP KHÁC  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Đôi khi một câu chuyện nào đó, lúc nói ra thì có vẻ tầm phào thôi, nhưng nhiều chục năm sau, nó lại tương ứng đến nỗi người ta tưởng như người nói trước kia cả mấy chục năm, là một nhà tiên tri. 

Khi tôi học thêm Pháp văn do giáo sư Nguyễn văn Mẫn ở Saigon vào cuối thập niên 50 thế kỷ trước, bấy giờ tôi mới học lớp đệ tứ, tức là lớp 9 ngày nay. 

Ông vô tình nói thêm trong một bài giảng : " Người Mỹ và nhất là quân đội Mỹ, xuất hiện ở đâu, thì y như phụ nữ ở nơi đó hư ngay " . 

Phải tới 5, 6 năm sau, quân đội đồng minh Hoa Kỳ mới đổ bộ đầu tiên ở bờ biển Nam Ô Đà Nẵng ( 3/1965 ) và ít năm sau nữa, đã thấp thoáng đó đây, những trẻ em lai Mỹ trên quê hương VN. 

Ông giáo sư Pháp văn mà chúng tôi học thêm, còn tiếp tục lý giải: " Người Mỹ thì không phải là xấu, nhưng họ ...chân thực quá, lại thực dụng quá, nên phụ nữ ở đâu cũng thích những người như vậy" .

Ấy còn chưa kể đến yếu tố sạch sẽ, đẹp đẽ, luôn lịch sự hào hoa, thêm vào lòng nhiệt thành... thì quý phụ nữ thấy hơn hẳn những đấng mày râu địa phương quá rồi, chớ không riêng gì phụ nữ VN...

 

Bấy giờ, giữa thập niên 60 thế kỷ trước, song song với sự hiện diện cùa người Mỹ ở miền nam VN, là cả một rừng sách báo Mỹ, từ những sách học các bộ môn chuyên biệt, đến văn chương, văn học Mỹ, tất cả đã thay đổi mau chóng bộ mặt xã hội VN, cuộc sống cảm thấy vui vẻ lạc quan hẳn lên. 

Có thể nói văn hoá Mỹ đi nhanh hơn văn hoá Pháp. 

Pháp phải mất cả thế kỷ mới đi sâu đi sát vào tâm hồn VN, còn Mỹ nhanh đến nỗi, dân chúng miền Nam VN sống cởi mở, hồn nhiên, tự nhiên trong chiều hướng tăng trưởng, cả về tinh thần lẫn vật chất. 

Riêng về mặt sách báo tiếng Mỹ, đã là một ngôn ngữ nối kết, trung gian giữa sách truyện thơ ca Mỹ và các nước khác thâm nhập vào văn chương VN. 

Do đó ở Saigon quý vị ham đọc sách truyện hay trên thế giới, các tiểu thuyết lớn của các nhà văn nổi tiếng Nga, Úc, Canada, Nhật vv... đều được dịch theo các bản English ... 

Tất nhiên các sách truyện vốn tiềng Pháp và Trung Hoa cũ mới,  cũng được giới cầm bút chuyển ngữ tưng bừng. 

Thế là tôi chẳng cần phải tìm bản văn gốc để học hỏi, mà đọc luôn các truyện dịch, bất kể của nước nào, đọc cho mau, cho nhiều ...và tất nhiên các tác phẩm danh tiếng thì đọc 2,3 lần . 

 

Chính vì đọc tạp lục, ham hố như vậy, mà tự mình cảm thấy mình có vẻ " thông thái ăn đong "...nó giúp cho tôi ngẫm nghĩ, suy tư, để biết mình thuộc giới người đã và đang sống thế nào ... 

Tôi đặc biệt chú ý đến " văn chương " và phong cách sống của người Nhật Bản. 

Nếu bây giờ đã được sống ở Mỹ rồi, hằng ngày sinh hoạt ở Mỹ, bang Cali này, thế nào cũng xen kẽ với một sắc tộc lớn nhất không phải chính tông Hoa Kỳ,  là người nói chung tiếng Hispanic, mà trong đó có Mexico, một dân tộc thích vui cười, ồn ào hơn cả . 

Trái lại, người Nhật Bản thì luôn thận trọng, giữ gìn danh dự, khó hoà đồng. 

Từ đó tôi suy ra hiện tượng trong văn chương họ, có một nỗi u buồn cứ ám ảnh, nhập tâm họ như mang nỗi bi quan sâu thẳm ... 

Dân tộc Nhật sống với cái danh dự, khiến đôi khi họ cũng khổ vì điều ấy, kể cả trong tình yêu, tình thương vv...

Phải sống quá thận trọng, làm cho những nhân vật trong tiểu thuyết Nhật Bản phải chịu đựng nhiều đau xót, đắng cay, theo tôi xã hội trong tiểu thuyết họ cũng bị trầm mặc, buồn thảm...

 

Một người bạn vừa gởi cho tôi một truyện rất ngắn của ông nhà văn lớn Nhật, là Yasunari Kawabata ( 1899- 1972 ).

Còn sợ tôi lơ là, không đọc, bèn nói thấy thơ văn Cao Mỵ Nhân đắm say nhân vật truyện của Mỵ quá, nên cho Mỵ đọc thử truyện ngắn này, của nhà văn Nhật đã đoạt giải Nobel văn học năm 1968 lận.

Để Mỵ tự soi ngắm xem cuộc tình của tác giả Nhật đoạt giải

 " văn chương thế giới " trên, có hơn hẳn cuộc tình thơ Cao Mỵ Nhân không ? 

Ố ô, đừng đưa tên tuổi văn hào Yasunari Kawabata Japan, với Nobel ra mà dọa tôi chứ bạn. 

Chuyện tình của ông nhà văn đó, gồm 2 nhân vật, thoạt thì vai nữ chết, hồn oan cứ lẩn quẩn cạnh ông vai nam, vai nam chẳng biết có ở vậy không, làm sao ở vậy khi cả  hai cùng lứa tuổi đôi mươi. 

60 năm sau, 2 người tái ngộ, với ưu tư là một đã chết ( nữ) và một chưa rõ chết chưa ( nam ). 

Rút cuộc họ kiểm chứng nhau qua những vật cản ngăn chặn, thấy cả 2 đều thông xuyên qua rào cản của cõi sống, mới biết là nhân vật nam cũng đã chết . 

Điều cuối cùng là họ quan tâm, thầm tiếc tại sao họ cùng đã chết, mà lại không ở với nhau nơi cõi chết đó. 

 

Có lẽ nhà văn Yasunari Kawabata muốn nêu ra cái điều: Đã yêu thương nhau thật sự, thì ở cõi sống hay ở cõi chết, đều vẫn phải bên nhau. 

Bởi vì cõi chết cũng như cõi sống, là một không gian thật hay ảo, vẫn chung một đất trời, nôm na chung trên thiên đường, hoặc chung dưới địa ngục cũng được. 

Tôi thật dở quá, là không chịu học để đọc kỹ chữ nghĩa, ngôn từ văn chương nước Phù Tang. Tuy nhiên tôi cảm nhận được " nhân sinh quan " và " luyến ái quan " của quý vị Nhật ấy thật nghiệt ngã, tuyệt đối ...

Thực ra, thì cũng chẳng khác gì suy tư của những đôi uyên ương, hay những cặp tình nhân của hầu hết các dân tộc trên trái đất này. 

Họ muốn sống cạnh nhau đời này, nếu lỡ không được, thì mong ở bên nhau kiếp khác, họ tin tưởng là có những kiếp khác đó, và ngàn đời sẽ sống cùng nhau . 

Nhà văn Nhật Bản nêu trên, không tin tưởng lắm có cuộc tái ngộ ở cõi chết. 

 

Đọc tới đây, anh sẽ bảo sao mình dở hơi thế, hàng vạn chuyện tình đều có những lời than thở, những câu hứa hẹn, dựa trên nhiều cơ sở tâm linh. 

Đến cả Chúa cũng dạy thế nhân vâng lời Chúa, để sẽ gặp nhau trên cõi trời, cùng hưởng nhan Thiên chúa, ít nhất là trong ngày phán xét cuối cùng. 

Vậy thì, chắc chắn kiếp này, không được sống bên nhau, đời sau và mãi mãi ta sẽ ở cạnh nhau như thiên thu ước hẹn ... 

vì tất cả vẫn đang trong cùng vũ trụ vô thủy vô chung, lạc đi đâu được mà lo ...trời đổ. 

Ôi, nhân vật thơ của tôi lạc quan quá, anh ta có một niềm tin tròn vẹn nơi đấng Siêu nhiên.

Điều đó tất đúng, vì cuối cùng, bạn phải biết bạn từ đâu tới chứ, kể cả hồn ma đi nữa, vẫn có sự  sắp xếp, như là thử thách quyền phép của đấng tối cao, tối đại ...

Nên chi, có là gì, còn sống hay đã chết cũng chỉ là tiếp tục sự việc muôn đời của Thượng Đế vậy thôi.

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 06 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Bắt đầu có những làn gió mát đến lạnh người từ bên hồ thổi qua. Sao bấy giờ tôi chẳng biết sợ gì cả,
Thứ Hai, 05 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Tất cả lạt phai thôi Riêng trái tim vĩnh cửu Tươi thắm mầu son bôi ...
Chủ Nhật, 04 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Đó là người ta, còn tôi cơ, anh vẫn thấy điều sơ hở của mình, nên dồn mình chạy trên ... tử lộ . Ô từ khi trưởng thành lập nghiệp ở miền Trung, bốn bề bát ngát xa trông, một mầu Huế rặt mênh mông bốn bề ...
Thứ Bảy, 03 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Thế nên, các cụ ta xưa nói có vẻ đúng quá " văn là người " văn ở đây là những sáng tác của vị nào đó làm ra,
Thứ Sáu, 02 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Họ mượn danh nghĩa hải ngoại, nhưng tên tuổi local chiếm lĩnh 9/10 trọng lượng cuốn sách,
Thứ Năm, 01 Tháng Ba 20189:27 SA
(HNPD) Biên giới chiều mưa buồn tiếc hận Sắc hoa mầu nhớ gọi kinh cầu
Thứ Năm, 01 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Không cách nào ta quên được cái cảnh 26 ngày đêm Huế, với danh nghĩa đại đội Hắc Báo,
Thứ Tư, 28 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ là những lời nói rất đơn sơ, không cần phải chuốt ngọc tô châu, nhưng khi tổng hợp lại, lại là những gì uyên nguyên nhất, thiết tha nhất ...
Thứ Ba, 27 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Mặt khác, tôi tìm thấy ở quý vị, ngoài phẩm chất anh hùng trấn thủ ra, là những đấng nam nhi chi chí,
Thứ Hai, 26 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Ôi chao, đã có tâm hồn cởi mở, thì lo lắng, lè loi nỗi gì. Tôi ngắm nghía cây hoa mãn đình hồng, bấy giờ có một làn gió lẻn vô nhà ...từng cánh hoa rung động lất phất, chắc đó là sự biểu lộ niềm lo lắng, lẻ loi chăng?