BƠI TRONG BỂ CẠN - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 30 Tháng Giêng 20186:00 SA(Xem: 995)
BƠI TRONG BỂ CẠN - CAO MỴ NHÂN
            636528452696124857zzzzzxxxxx

       BƠI TRONG BỂ CẠN   -   CAO MỴ NHÂN

 

Cô bạn mới quen cứ nhìn tôi từng chặp, hết ngó thẳng, lại liếc nghiêng, nhưng tôi không...ngại một chút nào, vì trước khi ra đường, không phải tôi sửa soạn kỹ đâu, mà tôi tự nhủ lòng tôi, là chớ để sơ xuất những điều đáng tiếc, rồi ân hận...

Khi ban tổ chức hội hè đình đám ấy giới thiệu quý khách dự hội, tên tôi được xướng lên như tất cả mọi người, thì cô đó bắt chuyện ngay: 

"Có phải chị viết những bài tình buồn không?" 

Tôi ngạc nhiên hết sức, là vì lâu nay chỉ quý bà cỡ tôi, mới kêu tôi là "chị ", cô bạn trẻ quá mà kêu tôi là chị, thì có hơi quên năm tháng ở đời rồi. 

Tôi buồn cười quá, bèn hỏi ngay: 

"Em đọc ở đâu, những bài viết thế nào vậy?". 

Thỉnh thoảng em đọc báo này báo kia. Nói chung em đọc thơ chị cũng lâu rồi . 

Tôi cám ơn và ngẫm nghĩ: "Có lẽ tại tôi viết thơ tình ... buồn quá, nên thơ văn tôi nhiễm cảm lạnh cho khách mộ điệu. 

 

Không khí buổi hội có vẻ rộn ràng hơn, khiến tôi cũng trở nên vui vẻ lúc nào không hay, cô bạn mới quen lại không cười nói như tôi, vì ngồi chung bàn với tôi, nên tôi nghe rõ tiếng thở dài thườn thượt...

Thế nên có vui tới đâu, tôi cũng phải kềm bớt sự phấn khởi, lạc quan ...Tôi bắt đầu làm quen với cô bạn mới gặp đó, tôi hỏi thăm nhiệt tình: 

"Sao em không rủ bạn cùng đi cho vui ? " 

"Em không có bạn chị à " 

"Thế ai mời em tới đây hôm nay ? " 

"Ông bà cùng thuê nhà chỗ em ở bảo rằng em nên ra ngoài gặp gỡ người này, người kia cho vui, và biết đâu có được bạn mới ..." 

 

Tôi được biết cô ấy từ VN qua đây mới có 2 năm, diện hôn phu bảo lãnh hôn thê, song tới bến rồi, cô cảm thấy không thích ứng được với hoàn cảnh bên này, cô muốn trở về, nhưng nghĩ mọi sự đều đã trễ. 

Thế là thế nào, đã định thay đổi cuộc sống, thì phải bắt đầu hành trình mới chứ. 

" Hành trình mới " như thế nào ? 

Hành trình mới từ cô hoạch định, chứ ai mở sẵn cho mình tấm bản đồ đâu. 

Cô bạn mới gặp lại tiếp tục nhìn tôi đủ 3 chiều không gian, như các nhà văn kiểu điêu khắc gia, viết tâm cảm, rằng có bề mặt nào đó không bằng phẳng, khiến con người bị mất thăng bằng . 

Cô hỏi tôi rằng: 

"Xin lỗi chị bao nhiêu tuổi, sống đơn thân hay sao ạ? "  

Cô này cũng bạo, mới gặp một lão bà bà mà dám hỏi tình trạng sinh sống của người ta rồi, dù cùng là phụ nữ, cho dẫu bất kể tuổi nào, cũng phải tôn trọng tư riêng chứ. 

 

Tôi bắt đầu chán nói chuyện với cô. 

Cô cứ kể tiếp dù tôi không hỏi: "Người đưa cô qua đây, là một tay buôn tình nghĩa...Anh ta bằng tuổi cô, nhưng giỏi giang nhiều. Anh ta thực sự có vợ và một đứa con gái 5 tuổi, cũng đang ở "thành phố VN" này..."

Anh ta không dấu gì cô cả, vì lúc khởi sự, cô cũng muốn qua đây để thay đổi hoàn cảnh, xem có vui vẻ không, nên cứ nhận lời tạm như thế. 

Tới khi biết được người vợ anh ta bị bịnh nan y, có lẽ sắp mất, anh ta phải trực luôn ở nhà, vừa trông vợ, vừa coi con 5 tuổi bé bỏng, tội nghiệp. 

Tôi hỏi thế anh ta không đi làm gì à, và bản thân cô cũng không đi làm thì sống thế nào? 

Cô bạn mới nói: "Anh ta có đi làm hay không thì cô hoàn toàn không biết, còn cô đang làm nail, tạm qua ngày. 

Tới lượt tôi nhìn cô, xem cách phục sức của cô có giống mấy cô làm nail mà tôi quen không. 

Thì hoàn toàn khác hẳn, tất nhiên đi tiệc tùng có thể ăn mặc khác lúc đi làm thẩm mỹ. Nhưng thực tế cho tôi biết là phụ nữ làm thảm mỹ diện hết biết, có diện mới update, mới tô điểm cho khách văn minh được ...

Tôi thẫn thờ hỏi thăm: "Làm có khá không, có biết lái xe không? " 

Cô gật đầu, lương tiền cũng khá, biết lái xe . 

 

Sở dĩ tôi hỏi những điều trên là vì tôi đã từng biết ...quan niệm sống của phụ nữ làm cosmetology như vầy: 

"Đã đến Mỹ, làm thẩm mỹ, thì cố gắng dinh được 3 tấm bằng phổ thông, để tự sinh tồn nơi xứ sở này là: bằng lái xe để di chuyển, bằng nail để hành nghề dễ kiếm tiền nhất, và bằng quốc tịch Mỹ để ở lại vĩnh viễn, khỏi lo không an cư thì không lạc nghiệp được". 

Thôi thì hoàn cảnh đã lỡ vậy rồi, hãy cố gắng duy trì cuộc sống, mọi chuyện trời tính cho, yên tâm. 

Cô bạn mới gật đầu, rằng sẽ bơi trong bể cạn hiện nay ...

Tôi khuyến khích cô ta: "Tưởng khó khăn, chứ đi đã nửa đường rồi, không có gì gọi là lỡ làng cả ...

Bất giác tôi cũng buồn lây nỗi "bế tắc" tạm thời của, cô chợt ánh lên niềm vui thấp thoáng: "Anh ấy cũng nói em vậy, là cuộc sống còn thiên hình vạn trạng, không có gì gọi là lỡ cả. 

 Chu choa, ông này cũng tinh tế lắm. Ít nhất cũng nói với cô 

mấy lời cảm luỵ và khích lệ mơ hồ. 

Người trên sân khấu mời tôi lên đọc một bài thơ ...

Tôi xin phép đọc bài thơ mới viết hôm qua: Tình buồn, và xin tặng cô bạn mới, ngồi cùng bàn. 

Đồng thời tôi mời cô đứng lên chào quý vị dự hội, để cũng có ý giới thiệu cô với ai đó muốn quen biết cô, thì hậu tính cho vui...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Hai, 30 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Tôi thất kinh hồn vía, hỏi đi hỏi lại chị S. về ông ...Bác sĩ Ghép...làm bảo vệ.Hoá ra ông tên Ghép ấy là một...chiến sĩ ngành y của "quân đội nhân dân ta",
Chủ Nhật, 29 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Bảy, 28 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Nói như thế, để quý vị hiểu rằng quân Cộng Hoà chỉ muốn và chỉ thích ...đùa chút thôi,
Thứ Sáu, 27 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Năm, 26 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Tư, 25 Tháng Bảy 20186:00 SA
Thứ Ba, 24 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Rút cục một đêm mưa kia, mưa hơi lớn hạt, nhưng lạnh và buồn lắm, bà công nương đã đội nước ra đi...
Thứ Hai, 23 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Mỗi lần đi như thế, nếu gần thì đi bộ lại rai, xa thì ngoắc cyclo chạy lài dài, thích lắm.
Chủ Nhật, 22 Tháng Bảy 20186:00 SA
(HNPD) Trở lại buổi cuối cùng về Hanoi, sau đó xuống lại Haiphong, rồi di cư vào nam 25-9-1954
Thứ Bảy, 21 Tháng Bảy 20186:00 SA