SÀI-GÒN..! Tôi tạ lỗi

Thứ Ba, 27 Tháng Mười 202010:00 SA(Xem: 2171)
SÀI-GÒN..! Tôi tạ lỗi
32116109164_bdb1b486e8_z

Rất ít khi muốn viết về cảm xúc tiếc nhớ Sài-gòn và cũng rất áy náy mỗi lần phải dùng từ: “Tôi” trong bất cứ bài viết dù chỉ là cái suy nghỉ riêng. Nhưng, đành xin lỗi lần nầy! “Tôi” đại danh xưng sẽ được mượn nó lập đi lập lại nhiều trong bài nầy.

Ngày miền nam chính thức nhận vai trò “lá chắn làn sóng đỏ” cho đến lúc chấm dứt “sứ mệnh” rồi ôm lấy sự chua cay. Chua vì sự bội tín, Cay vì lòng bất nhân của cả hai: Đồng minh và đồng tộc. Miền nam như một người anh của tôi, ra đời trước 5 năm. Có cái tên đơn sơ với hai chữ: ” Cộng-hòa” trong lòng mẹ Việt-nam, sanh ra đã là chiến sĩ giữ đất mẹ, tiếc thay đã phải non chết khi qua tròn 20 tuổi (20/7/1954- 30/4/1975). Anh ra đi..để lại Sài-gòn trở nên góa phụ! Có hẳn là vậy không?

Sài-gòn, tôi ra đời trong bối cảnh miền nam còn đang loay hoay với diện mạo chính trị dân chủ, tìm sự vươn lên. Những ngày tôi lớn, cho đến lúc đủ biết yêu mến mỗi con đường, mỗi ghế đá, công viên và những hàng cây Me rợp trái say mùa, hàng cây Điệp trổ đầy hoa vàng cùng trái cho tuổi thơ vui gom nhặt hạt về ran thơm dậy lên phố nhỏ. Sài-gòn ngày và đêm cũng non nớt như tuổi thơ tôi, có biết gì đâu bao điều chộn rộn. Cho đến một ngày khói lữa, máu và nước mắt hiện diện giữa lòng thành phố 1968, với từng cuộc đánh bom, phá đồn đốt trường, tiếng súng chan chát bên tai năm Mậu Thân, rồi tiếp theo sau năm 1971 thì cũng chính là lúc trong tôi nghe lòng nặng tình Sài-gòn. Nhưng..! Tình gì? Hình ảnh từng người lính trẻ nằm xuống, mỗi lúc nhiều hơn, trên truyền hình tràn ngập tin chiến sự người người bồng bế nhau lánh nạn xâm lăng!

Tiếng đạn pháo xa, không nguy bằng tiếng hò la của đoàn người “phản chiến” gần. Lữa khói mịt mù cũng đâu xót cay bằng nhang khói người “tu” xuống đường.

Sài-gòn đánh nhau..trên bàn hội nghị, xô xát nhau..qua bao lối tôi đi. Những đoàn người xuống đường nhân danh “chống chiến tranh” ở miền nam, có biết rằng miền bắc cũng có từng đoàn người xuống đường hô vang “Đánh ngụy nhào”. Sài-gòn cô thế đến vậy đó!

Mãi cho đến khi “Hòa bình và thống nhất” tôi mới thật sự biết được, tình yêu nào đã dành cho Sài-gòn năm xưa. Khi hàng vạn nón sắt tháo xuống trên đầu người lính và cũng chính là lúc hàng triệu chiếc khăn tang chít ngang đầu hai ba thế hệ của dân miền nam. Nhưng buồn thương hơn ngày mà Sài-gòn thay tên, đổi họ. Đúng vậy tôi cho đó sự cưỡng giá với người tình mới. Sài-gòn chưa bao giờ góa bụa.Sài-gòn mang tên…u uất ít nhiều xót xa. Tôi rời thành phố ấy, chỉ 10 năm sau đó, lúc mà nhận thức đã thấy rõ “thiên đường đỏ”, thiên đường của những tội danh. Ký ức về Sài-gòn 35 năm trước đã mất dấu trong tôi, rất tiếc cái khoảng 10 năm chung sống với thành phố mang tên..HCM, lưu lại trong tôi chỉ là những hình ảnh đau buồn, thì nhớ chỉ để dày vò thêm thôi.
Tôi mượn tạm xóa tên niềm nhớ về Sài-gòn “thành phố Hết Cuộc Mộng” với bạn bè xưa, biết đâu chừng..bây giờ năm ba đứa cũng len chân đi theo vào quá khứ… Dẫu tên Sài-gòn có trả lại thì tình cũ năm xưa ai đó có còn chăng?
Cho tôi tạ lỗi với kỷ niệm Sài-gòn!

Viết cho ngày 30/04/1975

Nguyenmk

Nguồn: https://nguyenmktho.wordpress.com/tap-ghi/sai-gon-toi-ta-loi/

Ý kiến bạn đọc
Thứ Hai, 02 Tháng Mười Một 20207:16 CH
Khách
cau " XIN LOI " hinh nhu khong co trong tu ngu VN sau ngay 30-04-75.Moi lan nhin ve que huong,toi lai nguyen rua may me chien si,may thang quay pha hau phuong : nhat Di-nhi Su-tam Cha -Tu Tuong......Ky niem ngay cach mang 01-11-1963,: Mot bon du dang-mafia ( loi T.T Johnson). Chan mo doi bon phan tuong !
Thứ Bảy, 31 Tháng Mười 20208:38 CH
Khách
Tôi chẳng những tạ lỗi SàiGòn mà còn tạ lỗi cả những con đường đã cho chân tôi in vết ngày nào !
Tìm về tuổi dại cùng người bạn học năm xưa , tình cờ gặp trên " mạng ảo " ... và rồi biệt tích từ 2018 ! Chắc đã tìm về cát bụi !
" Tôi là NGUYỄN ĐẮC DZU THỦY , ngày xưa thường hay trốn học đi hái hoa mang vào lớp tặng cho cô bạn cùng lớp . Bồ còn nhớ cô bạn học tên là HOÀNG THI BICH THU không ? Hoa tôi hái trộm ở đường Lê Ngô Cát ( hoa hồng ) và Trương Minh Giảng - Ngô Thời nhiệm ( hoa Ngọc Lan ) . Kỷ niệm xưa trên 50 năm , bảo nhớ thì không nhớ mà nói là quên thì không thể quên được . Nó cứ bàng bạc trong ký ức của tuổi hoa niên . Nay đã ngoài 70 mươi . Bồ nhắc lại kỷ niệm ngày xưa chợt tràn về . Cảm động quá ! Bèn phúc đáp để xác nhận cùng Bồ đúng nó là " chánh kỳ vương " N.Đ DZU THỦY của Trường TRUNG THU Nguyễn Gia Thiều ngày xưa đó ! "

Trường Trung Học Trung Thu nằm ngay trên con đường rất ngắn , ngắn như sộ phận của trường , mang tên đường Nguyễn gia Thiều !!!
Tạ lỗi , trăm ngàn tạ lỗi cùng bạn tôi .... vì đã " trích ngang " một đoạn thơ của bạn , nơi xa xăm nào đó , hy vọng bạn mỉm cười và tha thứ
Thứ Bảy, 31 Tháng Mười 20202:25 CH
Khách
Sàigon đã cho tôi nhiều kỷ niệm trên những con đường thơ mộng như Nguyễn Du, Ngô Thời Nhiệm....với những hàng me cổ thụ, những cây phượng rực rỡ mùa hè với tiếng chuông chùa Xá Lợi vang vọng. Dấu dép râu đã tàn nhẫn tàn phá cái nên thơ ấy. Miền Nam đã sinh vào thời loạn lạc, và không được may mắn. Tuy nhiều bất cập nhưng con người vẫn hiền hoà và nhân hậu hơn bao giờ. Bất cứ một nước non trẻ nào cũng phải trải qua những kiếm khuyết vì vậy không nên lên án hay chê bai, do đó 20 năm thật sự không là nhiều cho một sự tồn vong, nhưng đã cho người miền Nam nhiều ký ức thơ văn và âm nhạc.
Bọn cs bắc việt đã hứa hẹn đủ điều nhưng hơn 45 năm họ đã và đang xây dựng những phá hoại không thương tiếc trên quê hương tổ quốc của cha ông để lại.
Tổ tiên ơi miền Nam đã làm gì nên tội .
Thứ Bảy, 31 Tháng Mười 20203:00 SA
Khách
Cảm ơn Bac Tom đã lưu bút mấy dòng suy tư. Thật ra, khi miền nam rã ngũ, những chiến sĩ một lòng với non nước Việt Nam, họ thất trận không phải là cái lỗi và hàng triệu quân cán chính VNCH cũng không hẳn phải "tạ lỗi" với Sài-gòn hay miền nam nói chung.
Những người lính năm xưa, chưa lần bỏ ngũ. Họ bị tước đoạt quyền tô điểm cho Hòn Ngọc Viễn Đông và góp chung niềm khao khát hạnh phúc, thanh bình và phú cường. Chứ họ có lỗi gì đễ "tạ lỗi!
Nguyemk tạ lỗi với kỷ niệm Sài-gòn của mười năm hậu chiến, những ngày tháng xung sức tuổi thanh xuân..tất cả cho cái lý tưởng: "Ta cùng lên đường, đi xây lại Việt Nam" để rồi nhận lấy sự dối trá và nham hiễm thù hận của những người "vượt chiến tuyến", thêm một lần tước đoạt quyền làm người xây dựng quê hương.
Tạ lỗi với kỷ niệm Sài-gòn, vì bao mất mát, đổi thay..Khi chính mình không tìm lại được.
Nguyenmk
Thứ Năm, 29 Tháng Mười 20207:01 SA
Khách
Bài viết của TG người Saigon, có lẽ được sinh ra đầu thập niên 1960 với dấu ấn đẹp tuổi thơ trước Tết Mậu Thân và trải nghiệm 10 năm khi thành phố đổi tên mới. Tác giả hoài niệm Saigon rồi tạ lỗi vì phải dứt bỏ dĩ vãng bởi thành phố cũ đã thay tên đổi họ, và đành rời xa nó ở cái lúc cả đất nước đang thoi thóp sống. Nếu nói như tác giả thì hàng triệu người cũng đã phải tạ lỗi, không chỉ vì phải dứt bỏ kỷ niệm thân thương Saigon cũ, mà còn ăn năn vì không bảo vệ được nó, không tròn trách nhiệm để nó bị đày đọa miệt thị vì tên mới. Cho dù ngày nay, chế độ cố tô vôi trát phấn lên, thì Hồ Chí Minh cũng chỉ như cô gái thô kệch diêm dúa lỗi thời, không còn dáng dấp tươi đẹp của thời thanh xuân Saigon Hòn Ngọc Viễn Đông nữa.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn