CHỈ NHÌN THÔI - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 27 Tháng Giêng 20186:00 CH(Xem: 1274)
CHỈ NHÌN THÔI - CAO MỴ NHÂN
       636525803987444542zzzzzzzzzzzzz

      CHỈ NHÌN THÔI  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Lâu lắm mới thấy lại những tảng mây trắng đè lên nhau, che kín cả bầu trời hướng nam...

Tôi đang ngồi trong phòng của mình, ngó ra mây trắng trưa nay, giờ này mới 2:00 pm, sau khi tất cả các khách trong nhà đã ra xe rời cái khuôn viên " xơ xác điêu tàn vì ai " của tôi...

Khách toàn là trẻ con, gồm con cháu mình và bạn của chúng , vừa gặp nhau đây, đã lại mỗi kẻ một phương trời ...

Bây giờ thì những người ở hải ngoại, bất cứ nơi xứ sở nào, đông tây vòng quanh trái đất, đều tạo cho nhau những dịp gặp gỡ, không còn là điều xa lạ. 

Khiến các hội hè đình đám đã gần như thi nhau mọc lên như nấm, để được tái ngộ, hạnh ngộ, dẫu xưa quý vị có thể không hoàn toàn thích nhau lắm đâu. 

Và thế mới hiểu vì sao người ta hay nói " tha hương ngộ cố tri" là vậy . 

 

Đứa con gái đầu lòng của tôi, vốn học Cao đẳng Sư phạm Saigon vào những năm giữa thập niên 80 thế kỷ vừa qua. 

Trước đó, thi vào cấp nào cũng thủ khoa, nhưng con nhà "nguỵ ", nên không bén mảng vô đại học được. 

Ngó thẳng trước mặt, nam thanh nữ tú con nhà VNCH, có cha mẹ đi tù cải tạo, ngồi chật giảng đường ...

Thế rồi thì kẻ trước, người sau, thi nhau vượt biển, tất nhiên có đứa tới, đứa phải quay về ở tù vượt biên, khổ nhất là có đứa không tới, cũng chẳng về, ấy là đã đi tìm bóng cá Nemo, thế nên, nay gặp lại nhau thì mừng quá trời rồi còn gì. 

Bỗng chúng trưởng thành trong nhiều cách nghĩ lắm ...chúng quý trọng thời gian đến nỗi, có lẽ già nua như tôi cũng phải học hỏi cái kinh nghiệm sống ở đời . 

Các nam thanh nữ tú con nhà " nguỵ " nêu trên, vững trong xử thế, từ quê hương đau khổ, nghiệt ngã ...chúng đã trưởng thành trọn vẹn nơi...tạm dung muôn mặt . 

Bây giờ thì phụ huynh chúng, trong đó có tôi, đã lùi lại nhiều bước cho con cháu đi lên, bất cứ ngành nghề nào, đầy khí thế. 

 

Khi tôi mang giấy Ra Trại từ VN qua đây theo chương trình HO tị nạn, tôi phải làm đầu tầu cho 3 toa xe lửa, tức tôi, và 2 con trai, để lại VN 2 toa, là 2 con gái mà chúng đã biết sẽ ra đi " đoàn tụ" nhưng cứ nhất định sang sông, chỉ vì là " cô giáo " sợ mang tiếng ế. 

Trước 30-4-1975, cả mấy đứa con tôi, đều theo chương trình Pháp, sau khi Bên Cướp Cuộc tràn vô miền nam, có đứa phải học tiếng Nga, nhưng rồi tự nó dẹp bỏ, vì khó tìm được sự đồng cảm trong ngôn ngữ mà ở mặt nào cũng không thấy hứng thú. 

Mãi sau 1995, khi Hoa Kỳ đã bang giao CSVN, phong trào học tiếng Anh mới nở rộ . 

Hành trình đi tìm chân lý sống Tự Do của ...tôi, khởi sự từ đầu 1992, nên tôi phơi phới xài 3 chữ tiếng Anh thủa đi học thôi. 

Đến Hoa Kỳ, thì giữa 3 mẹ con tôi, tôi đầu tầu như nêu trên . Chúng tôi phải học ...việt dã luôn, vì nhu cầu cần thiết, 2 con trai tôi vượt qua trước mặt tôi, tôi mỗi lúc mỗi tụt lại đằng sau không kềm hãm được ...

Thế là đi đâu cũng phải theo một đứa con trai hướng dẫn và thông dịch luôn. Sự việc lại khiến tôi lùi sâu hơn vào quá khứ, tôi có vẻ ỷ lại, đợi ngày tháng qua đi mau chóng, mà không mong ước một điều gì gọi là ...lý tưởng . 

 

Tôi già lúc nào không hay ...

Tụi con trai đã vượt lên, kéo được gia đình 2 chị chúng qua 

" đoàn tụ", thay vì tôi phải làm chuyện bảo lãnh con cháu một cách mau chóng chứ. 

Do đó như trình bầy trên, 2 con gái tôi cùng gia đình chúng đã hiện diện ở Hoa Kỳ gần chục năm nay...

Thành tôi tiếp tục già thêm nữa, để như mau chóng tổng kết danh sách thế hệ mình. 

Thế nên các con cháu tôi cứ việc hội hè đình đám cho bõ những ngày cam khổ ở Bến Nghé xa mù . 

Các thế hệ của con cháu tôi chỉ xê xích nhau vài ba tuổi là nhiều ... Như tôi đã kể ở đoạn đầu, rằng các nam thanh nữ tú con nhà " nguỵ" giờ đây một số đã làm nên lịch sử tha hương, những ông nghè ông cống tân thời, văn minh tiên tiến...

Hoá cho nên quý con cháu ...chúng ta đã mặc nhiên trở thành những cái phao cho ông bà cha mẹ hết thời, lỡ vận bám lấy,  để tiếp tục vượt qua hành trình khác ...

 

Lớp trẻ hội ngộ trong một ngày thôi, nhưng từ khắp nơi đổ về thủ đô tị nạn này, Bolsa trở thành địa danh lịch sử, địa lý VN hải ngoại. 

Thành sẵn ngày hội ngộ trường lớp xưa, tiện dịp chúng đi " du lịch " luôn, với cái phép một tuần, có khi ít hơn nữa, vì chúng còn phải đi làm, đây cũng chưa hẳn là cái vacation, vì thời gian có khi thuận cho đứa này, lại không tiện cho đứa khác. 

Song, sự thực thời nay, có đi ra ngoài nhiều rồi, có thực tiễn, trải nghiệm các sinh hoạt ở đời, cuối cùng mới thấy là tình cảm trẻ trung, thơ dại, mộng mơ chỉ có được ở dưới một mái trường ...

Chúng đã tìm nhau vì nhớ lại cái mái trường thân yêu nào đó. 

Con gái tôi cho tôi coi 2 tấm hình cách nhau 30 năm, tức là từ hôm nay, rồi ngược về 30 năm trước . 

Tấm hình có 3 nhân vật, gồm chị bạn lớn hơn con gái tôi vài tuổi, con gái tôi, và cậu sinh viên, cả 3 cùng học Cao đẳng Sư phạm nhưng khác lớp...

Tấm hình giữ vị trí cậu bé đứng giữa, 2 cô đứng 2 bên cậu bé, thủa xa xưa đó ...

Hôm nay gặp lại, 2 cô tiếp tục đứng 2 bên cậu sinh viên xưa, nhưng nay đã là các ông bà rồi . 2 tấm hình với 3 chỗ đứng nguyên vẹn, ai bên trái vẫn trái, ai bên phải vẫn phải, đấng nam nhi vẫn đứng gánh 2 cô bạn cũ rích thời gian...

Người ta có thể gặp lại, chụp hình lại với nhau, nhưng các vị trí thay đổi, 3 cô cậu này " ngẵng đời ", tưởng là tình dự hội hè đình đám thôi, có đâu tái ngộ đã đành mà tấm ảnh thời nào vẫn còn nguyên kỷ niệm êm đềm ...

 

Nắng trưa nay tuyệt đẹp ...

Nắng trắng muốt như mây trắng nõn nà, phương nam vẫn rực nắng" trọng đông " ...

Thời điểm này là giữa mùa giá rét, vừa qua mấy ngày thấp nhiệt, trưa nay nắng như hong ấm khí hậu tuyết băng, một mình tôi ngồi kéo lại không gian nồng nàn tình nghĩa ...ở đời ! 

Viết thế thì sai phạm nhiều lắm đối với anh, là vì anh có khi nào không tình không nghĩa với mình đâu . 

Thời gian rất hắt hiu, anh với mình đâu có tấm hình nào gần nhất, thì làm sao có ảnh ...ảo hôm nay, dù chỉ là cái bóng huyễn. 

Hèn chi hôm trước lâu rồi, anh cứ nhắc mình tất cả chỉ là trừu tượng...

Có lẽ trong trừu tượng thì tha hồ tưởng tượng chăng, như mây trên trời kìa, nhìn đó, mà cũng không giữ được trong tay, chỉ nhìn thôi, chỉ nhìn thôi, đã đủ đổi thay mầu trời như ý nghĩ trong tích tắc ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chủ Nhật, 15 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) "Mệ là một phi tần của vua Khải Định." Căn nhà mệ ở chẳng biết của ai, vuông vít, gần như có một phòng.
Thứ Bảy, 14 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Kiếm khách thu mình trong lều cỏ, ẩn am cho tới bao giờ, là tuỳ chí khí ...Nhưng trong bao la rừng thẳm, kiếm khách dãi dầu lửa thép phù hoa, đi lại một đường gươm cho yên lòng bá tánh đợi chờ.
Thứ Sáu, 13 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu.
Thứ Năm, 12 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Tư, 11 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Thượng Đế sanh ra ta, sanh ra cả những nỗi buồn thoang thoảng, lẫn bi thiết vương thương, để cấu tạo nên một kiếp đời ngắn ngủi, thành cứ có những ước mơ, mộng mị muôn đời.
Thứ Ba, 10 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Hai, 09 Tháng Tư 20186:00 SA
Chủ Nhật, 08 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Mới chỉ nghe thế thôi, tôi đã thấy mình như người bị bỏ rơi, không bám vào chỗ nào ở nơi này được. Ngày từ Saigon ra Đà Nẵng nhận nhiệm sở mới, hình như tôi cũng lênh đênh như hôm nay, đến một xứ lạ.
Thứ Bảy, 07 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Suốt dọc đường chẳng có bóng ma nào thấp thoáng, nhà dân ở trong xa.
Thứ Sáu, 06 Tháng Tư 201812:01 CH
(HNPD) -Tại sao cả tập thơ, cả bài thơ, không trích dẫn câu nào, mà lững lờ, lơ lửng vậy? Nhà văn Đặng Trần Huân nở trọn vẹn nụ cười: -Thì người viết chuyện cười như tôi, đọc 2 câu thơ ấy, thấy hay là... may lắm rồi.