Tôi ước

Thứ Sáu, 16 Tháng Mười 20206:00 SA(Xem: 340)
Tôi ước
NhaNgheo

Đoàn Bảo Châu

15-10-2020

Tôi ước đất nước này không có những tượng đài nghìn tỉ chưa xây xong đã hỏng, những cổng chào lộng lẫy rỗng tuếch không móng, gặp gió nhẹ là đổ sập tan tành, những rừng khẩu hiệu đỏ loè phố núi và trên những con đường vắng vẻ không người, những hội nghị cờ hoa rợp trời, chỉ vài ngày là biến thành những đống rác khổng lồ, thay vào đấy là những cây cầu cho trẻ em miền núi đi học, chúng không phải chui vào bao ni lông hay đu cáp qua sông và người chồng sẽ không mất vợ con khi đưa vợ đi sinh.

Tôi ước đất nước này bớt những lời giả tạo kêu toang toác về lòng tin yêu của dân chúng vào đảng và chính quyền, để có vài lời chân thực đúng là do dân vì dân.

Tôi ước bộ máy này không phải là một nhà máy sản xuất ra những “thanh củi” gộc, những thanh củi ngốn hàng nghìn tỉ đồng từ ngân sách, từ tiền thuế của dân. Cứ hô hào nhóm lò đốt củi nhưng lại liên tục sản sinh ra củi. Điều ấy sẽ là một bi kịch triền miên, là kiếp nạn không biết bao giờ mới kết thúc của đất nước này. Mà nói cho đúng thì cũng chỉ củi đốt củi, làm gì có người chính trực đốt củi đâu.

Tôi ước những giáo sư tiến sỹ có được cái tâm yêu thương trẻ em để không liên tục cải cách và ngày càng đầy đoạ trẻ nhỏ vào những rừng chữ lủng củng, vô hồn và bất lương. Niềm vui của người làm giáo dục là nhìn thấy trẻ em của đất nước rạng rỡ phát triển, còn nhắm mắt tham lam kiếm tiền thì làm nghề khác cho xong.

Lũ một phần là thiên nhiên nhưng sự tàn phá của lũ, hậu quả của nó cũng là do nạn phá rừng do làm thuỷ điện, làm thuỷ điện thì ít mà tận dụng dự án để phá rừng, quan chức đặc biệt là quan kiểm lâm thì bọc nhà bằng gỗ quý, vậy khác nào trao rừng cho lâm tặc?

Xã hội thì đầy rẫy thối tha, ấy vậy mà người nào lên tiếng phản biện là đều phải đối mặt với bắt bớ tù đầy, chẳng lẽ các vị muốn gần 100 triệu người dân chỉ là một lũ cừu, lũ bò ngu xuẩn, thích xén lông vắt sữa lúc nào và bao nhiêu là được?

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn