Quốc gia không có gương mặt

Thứ Ba, 13 Tháng Mười 20208:00 SA(Xem: 952)
Quốc gia không có gương mặt

Nguyễn Anh Tuấn

Ảnh minh họa. Nguồn: Báo Lao Động

Trong khi ở Hà Nội hôm nay, giữa cờ hoa ngập hội trường, những người lãnh đạo tụng ca nhau rằng đất nước chưa bao giờ có cơ đồ tươi đẹp như bây giờ, thì cách đó 700km, ở Thừa Thiên Huế, người đàn ông này vuột mất vợ và đứa con sắp ra đời của mình cho dòng nước lũ oan nghiệt.

Anh ta đưa vợ đi sinh trên một chiếc thuyền tròng trành. Giữa mênh mông biển nước.

Có người sẽ hỏi: Sao lại dại dột chọn một phương tiện nguy hiểm như vậy lúc bão lũ?

Nhưng còn phương tiện nào khác đây? Trực thăng ư? Như ở nước ngoài mà chúng ta thường thấy trên tivi, báo chí?

Có người sẽ đáp: Nước mình còn nghèo, lấy đâu ra trực thăng đi cấp cứu người bệnh như nước ngoài?

Nhưng, nước nghèo sao Đại biểu Quốc Hội như Phạm Phú Quốc dễ dàng bỏ ra 70 tỷ mua quốc tịch nước ngoài.

Nước nghèo sao hiệu trưởng đại học công như Lương Công Nhớ có 100 tỷ gửi tiết kiệm?

Nước nghèo sao quan chức khắp nơi đua nhau biệt phủ, đất đai, gửi con du học nước ngoài?

Trong khi đồng lương chính thức của tất cả bọn họ chỉ ba cọc ba đồng?

Hay chính vì họ – những quan chức tham lam nhung nhúc kí sinh vào một chế độ tìm đủ mọi cách trì hoãn cải cách toàn diện – mà đất nước cứ mãi nghèo hèn, đì đẹt?

Và người dân, như người đàn ông trong ảnh kia, phải gánh chịu bi kịch trong một quốc gia cứ viện cớ nghèo khổ để bỏ bê việc chăm lo cho dân chúng

Hãy đoái nhìn người đồng bào đau khổ của chúng ta một lần nữa. Đây là gương mặt của một quốc gia không lấy hạnh phúc của người dân làm gốc.

Một quốc gia không có gương mặt.

_____

Thái Hạo

Trên xứ sở cúi đầu

Chỉ có vài người ưỡn ngực

Tôi ngồi như kẻ mộng du

trong căn nhà đầy sách

Như một đống giấy lộn

Tụng lời sám hối

Nhìn dân nước tôi

Lạy trời lạy đất

Và lạy người

Để được ban cho sự yên ổn qua ngày

Ban cho ân phước của cao xanh

Lồng lộng

Có những người đã chết trong nước lũ

Bên những người sẽ sống trong ngục tù

Ngục tù mênh mông

Bên bờ biển Đông

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Sáu, 06 Tháng Tư 201812:01 CH
(HNPD) -Tại sao cả tập thơ, cả bài thơ, không trích dẫn câu nào, mà lững lờ, lơ lửng vậy? Nhà văn Đặng Trần Huân nở trọn vẹn nụ cười: -Thì người viết chuyện cười như tôi, đọc 2 câu thơ ấy, thấy hay là... may lắm rồi.
Thứ Năm, 05 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Mình đã say mê cuốn phim ca nhạc trẻ trung "April Love" với chiếc xe hơi mui trần mầu đỏ cam, do Pat Boone diễn xuất
Thứ Tư, 04 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Quý vị truyền giáo ngày xưa, đi tới đâu phải hiểu tiếng nói nước đó, nên ta không lạ,
Thứ Ba, 03 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Rồi tình cờ thiên hạ nhàn du, bỗng thấy những cánh hoa thơ lạ lẫm bay bổng tuyệt vời, tuỳ cảm quan khách đón nhận bên trời, bởi vì tất cả chỉ là mơ, là mộng của người thơ nào đó lãng bước qua thôi ...
Thứ Hai, 02 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Là một người bình thường trong mọi vấn đề, mọi lãnh vực, mình cảm thấy như muốn thoát ra khỏi sự bình thường đó,
Chủ Nhật, 01 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Có lẽ trong đời quý vị và chúng tôi ít nhiều đều hứng được những giọt mưa trong mát, ướt át vv...
Thứ Bảy, 31 Tháng Ba 20186:00 CH
(HNPD) Ai cũng tưởng dễ quá, chỉ cần nằm yên lặng là được rồi. Song không phải vậy, yên lặng mới chỉ là bước đầu tiên để bắt đầu vô Thư Giãn.
Thứ Sáu, 30 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Chẳng hạn như hôm nay, mới 9 giờ tối mình đã ngủ thiếp đi, rồi gần 1 giờ sáng, bỗng tỉnh giấc
Thứ Năm, 29 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Bấy giờ vào khoảng đầu thập niên 80 thế kỷ trước, ông hàng xóm lâu đời của tôi, nhà văn Thế Phong, đang làm việc trong ngành giao thông công cộng, tức ngành xe buýt.
Thứ Tư, 28 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Ngôi nhà ở giữa mặt tiền cư xá Trưng Nữ Vương, gia đình tôi đã cư ngụ êm đềm,