Đại Hạ Giá : Tình Thầy & Trò !!! ( Đồ Đểu ST )

Thứ Ba, 04 Tháng Tám 202010:00 SA(Xem: 789)
Đại Hạ Giá : Tình Thầy & Trò !!! ( Đồ Đểu ST )
SachCu
Thời buổi này còn cái gì không hạ giá nhỉ? Sách vở, quần áo, đồ điện tử v...v... hạ giá! Tôi cầm mảnh bằng đại học cạ cục mãi chưa tìm ra việc làm, cũng nhào ra vỉa hè bán sách đại hạ giá. Từ Victor Hugo, Leon Tolstoy, Tagore, Dostoievski... đến Khái Hưng, Ngô Tất Tố, Vũ Trọng Phụng... cả thảy đều bị hạ nằm la liệt. Lắm lúc ngồi chồm hổm nhìn xuống các tên tuổi từng vang bóng một thời, tôi thầm hỏi:
 - Nên cười hay nên khóc, thưa chư liệt vị?
 
Cách đây ít lâu, một ông lão hình dáng tiều tụy mang đến bán hai pho sách dày. Một cuốn là Hán Việt Từ Điển của Đào Duy Anh do Khai Trí tái bản. Cuốn kia là Petit Larousse Illustré in tại Paris năm 1973. Sách còn tinh tươm lắm, hẳn chủ nhân đã xài rất kỹ. Thấy giá rẻ, tôi mua. Loại ấn bản này đây, gặp loại khách biên biết, bán cũng được lời.
 Ngoài bìa và một số trang ruột của mỗi cuốn, đều có ấn dấu son hình ellipse: Bibliothèque - Đô Bi - Professeur. À, té ra ông lão vốn từng là giáo chức. Thảo nào! Cất tiền vào ví rồi mà ông cứ dùng dằng nuối tiếc, ngoảnh lại nhìn những tài liệu - tài sản phải đứt ruột bán đi. Ngoái mãi mấy lần rồi ông mới dắt chiếc xe đạp cà tàng đạp về. Mắt ông đỏ hoe. Lòng tôi chợt se lại!
 
Chiều 25 Tết. Ngồi cạnh các danh tác tôi vẫn lim dim, thấp thỏm, chồm hổm ra đấy. Qua đường không ai thấy, lá vàng rơi trên giấy. Sài Gòn chả có mưa bụi cho đủ khổ thơ Vũ Đình Liên. Nhưng bụi đường thì tha hồ, đủ khổ thứ dân lê lết vệ đường như tôi.
 - Anh mua bánh bò, bánh tiêu?
 Một chị hàng rong đến mời. Tôi lắc đầu. Bỗng chị sững người chăm chú nhìn vào hai bộ từ điển. Chị ngồi thụp xuống, đặt sề bánh bên cạnh, cầm hết cuốn này đến cuốn kia lật lật. Rồi chị hỏi giá cả hai. Ngần ngừ lúc lâu, chị nói:
 - Anh có bán... trả góp không?
 - Trời đất ơi! Người ta bán trả góp đủ thứ, chứ sách vở, sách đại hạ giá ai đời bán trả góp? Vả lại, tôi nào biết chị là ai, ở đâu?
- Tôi cần mua cả hai - chị nói tiếp - xin anh giữ, đừng bán cho người khác. Khi nào góp đủ, tôi sẽ lấy trọn. Anh thông cảm làm ơn giúp tôi.
 Thấy lạ, tôi hỏi chuyện mới vỡ lẽ. Đô Bi chính là thầy cũ của chị hàng rong. Chị Tám (tên chị) bất ngờ thấy có dấu son quen, hiểu ra hoàn cảnh của thầy, bèn nảy ý chuộc lại cho người mình từng thọ ơn giáo dục. Song, bán bánh bò bánh tiêu nào được bao nhiêu, lại còn nuôi con nhỏ, không đủ tiền mua một lần nên chị xin trả góp.
 Tôi cảm động quá, trao ngay hai bộ từ điển cho chị Tám:
 - Chị hãy cầm lấy, kịp làm quà Tết cho thầy. Tôi cũng xin lại đúng số vốn mà thôi, chị à.
 - Nhưng...
 - Đừng ngại, chị trả góp dần sau này cũng được.
 Chị lấy làm mừng rỡ, cuống quít trả tôi một ít tiền.
 - Chao ôi, quý hóa quá! Cảm ơn... cảm ơn... anh nhá!
 Mai lại, chị Tám trả góp tiếp. Chị kể :- Thầy Bi thảm lắm... Gần Tết, cô lại ngã bệnh... Thầy nhận sách, mừng mừng tủi tủi tội ghê, anh à!... Thầy cũ trò xưa khóc, khóc mãi!
 Tôi vụt muốn nhảy cỡn lên và thét to:
 Hỡi ông Victor, ông Lev, ông Dostoievski... ơi! Ông Khái, ông Vũ, ông Ngô... ơi! Có những thứ không bao giờ hạ giá được! Có những người bình thường, vô danh tiểu tốt nhưng có những kiệt tác không hạ giá nổi, đó là ‘Tấm lòng’ .
Ý kiến bạn đọc
Thứ Ba, 04 Tháng Tám 20206:51 CH
Khách
Sao chuyện lại xảy ra trong Nam , Sài Gòn , thủ đô của VNCH !?
Sao chuyện không xảy ra ở miền Bắc ? Thủ đô " của nhân phẩm loài người " . Hỏi thôi , đừng trả lời , ai nhé .
Tấm lòng , chỉ có .... và còn chút ít , tồn tại ... có cơ duyên mới gặp ! Cũng giống như Hà Nội bây giờ . Bạn đốt đuốc cả ngày , cũng chưa chắc tìm ra người Hà Nội gốc !

Tấm lòng bị gặm nhấm , bị thui chột bởi vô cảm , hơn nửa thế kỷ nay , kể từ ngày cờ máu thay cờ vàng , từ ngày " cuộc cắt mạng vô sản " đặt chân lên mảnh đất hình chữ S .
Tấm lòng , ngày một teo tóp , héo hon , thì vô cảm càng đẫy đà , nảy nở !
Chủ nghĩa cộng sản , như chiếc bánh vẽ ; chỉ có trên giấy .... chứ không có thực ngoài đời . Nó không thể ứng dụng trong bất cứ xã hội nào của con người !
Lịch sử từng minh chứng .Cộng sản ban phát rất đồng đều sự nghèo đói cho mọi người , cho giai cấp vô sản ; nhưng chúng giữ rịt sự giàu sang cho chúng và cho họ hàng gia tộc chúng !
Con người vô sản lặn hụp trong nghèo đói , trong bất công , trong bức hiếp .... dần dà họ trở thành vô cảm ... từ lúc nào không hay biết !!!
Thứ Ba, 04 Tháng Tám 20206:49 CH
Khách
Cảm ơn "Ông Đồ Tử Tế" đã có "Tấm Lòng" sưu tầm những mẩu chuyện làm cay mắt người đọc.
Rất mong những mẩu chuyện tương tự Ông đưa lên.
Hoàng Nguyễn
Thứ Ba, 04 Tháng Tám 20205:59 CH
Khách
Tôi đọc và cứ đọc mãi .
Lời văn giản dị nhưng sâu lắng
Lâu quá mới đọc được những áng văn
như thế này.

Cám ơn tác giả cho đọc chùa
Thứ Ba, 04 Tháng Tám 20205:35 CH
Khách
HAY QUA !! TREN CA TUYET VOI !!
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Bảy, 30 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Nhà thơ Huy Trâm là bút hiệu của nguyên biện lý Nguyễn Hồng Nhuận Tam, không phải Nhuận Tâm, vì trên ông là luật sư Nguyễn Hồng Nhuận, và dưới ông, còn quý cô Trang Năm, Trang Sáu ...hình như cả đại gia đình đều theo ngành luật
Thứ Sáu, 29 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Tôi thì thấy quá khứ, hiện tại hoà lẫn vào nhau, như là chuỗi ngày được nối dài thêm, để cho mình không tiếc nhớ tháng ngày đã qua, để không khiến phải ân hận nếu mình lỡ đi lạc một đoạn đường nào đó chẳng hạn.
Thứ Năm, 28 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Khung cảnh chùa vẫn xưa, nhưng nhân sự thì hình như thay đổi ...Tất nhiên người có như cây đâu mà cành thay lá mới,...
Thứ Tư, 27 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Ờ nhỉ, núi Bà Đen sương nắng hai mùa, tưởng quyến rũ hơn An Lão nắng lửa thiêu đốt cả hoàng hôn cuộc đời, bất kể xuân hạ thu đông, sợ lắm ...
Thứ Ba, 26 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Người ta tưởng: mình lo cho mình thì dễ quá, bởi vì mình lo cho mình, chớ lo cho ai đâu. Song trái lại, mình lo cho mình rất khó khăn, do thế mới có câu: "Làm sao mình vượt nổi mình" là vậy
Thứ Hai, 25 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Một phần sợ hãi thế giới hiển linh, hư huyễn vạn cổ, một phần bản tính và tâm tư tôi còn quá nhiều phức tạp, lo ra trong cuộc sống này, tôi hoàn toàn ký thác người xưa nơi cõi Phật từ bi hỉ xả...
Chủ Nhật, 24 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Không biết có phải tôi đa đoan không, mà tôi luôn được bằng hữu chúc câu: "Chúc Mỵ thân tâm an lạc". Có nghĩa là tôi khổ thân, khổ tâm lắm, ai cũng biết phải không?
Thứ Bảy, 23 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Nên hôm đó tôi cứ giả vờ mán mường, giới thiệu với khách dự là buổi giới thiệu cuốn "truyện Nà Khê" của nữ sĩ Như Hiên, phu nhân giáo sư Nguyễn Duy Nhường, vị học giả, nguyên hiệu trưởng trường trung học Tương Lai, Nha Trang
Thứ Sáu, 22 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Ôi chao, thì có là gì, chữ tình còn đứng trước chữ nghĩa cơ mà, tình nghĩa đó thôi.
Thứ Năm, 21 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Thật là vui thấy những bạn quen của chúng ta đang ở nơi này, chốn nọ yên ấm ...