NGƯỜI TÌNH MUỘN - CAO MỴ NHÂN

Chủ Nhật, 14 Tháng Giêng 20186:00 SA(Xem: 1181)
NGƯỜI TÌNH MUỘN - CAO MỴ NHÂN
         636514500037897802zzzzqqqq

     NGƯỜI TÌNH MUỘN   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Thủa mới qua Mỹ, tôi buồn lắm, chợt liếc thấy anh qua kính viễn vọng đang tủm tỉm cười, vì anh nghĩ rằng tôi ưa tả oán ...

Thì tả oán cũng được, nhưng có ai thương mình đâu, ai cũng phải tất bật dựng lại cơ đồ ...riêng, chỉ có mình là trống tuếch, trống toác cuộc sống tha phương...

Mặc dầu trong hàng ngũ " chiến hữu HO ", nhưng mình bị lạc lõng ngay từ bước khởi hành, ở Los Angeles nên mình không có cơ hội quần tam, tụ ngũ, hội hè đình đám vv...như quý chiến hữu HO cư ngụ tại thủ đô tị nạn Bolsa. 

Song mình lại được mấy tờ báo ở thủ đô tị nạn thông tin chúc mừng " Thi sĩ thiếu tá Cao Mỵ Nhân đã đến bến bờ Tự Do " Lập tức bạn văn cũ, và các bạn lính ở Quân Đoàn I/ QKI xưa, mở rộng vòng tay, nối lại thân tình sau bao năm xa cách. 

Hội cựu quân nhân Chiến Tranh Chính Trị do Hội trưởng Nguyễn Văn Thông đảm trách, đã cấp tốc cho mình 50 vé khiêu vũ ở nhà hàng Ritz, mục đích để mình mời quý bạn và quý khách mua vé đó ủng hộ cho mình chút tiền còm ngày mới tới " tái định cư " mỗi vé ghi giá 15 USD.

Quý vị quen việc Huê Kỳ còn lên tinh thàn mình là: " Cứ đưa vé mời bình thường, còn ai muốn yểm trợ thêm thì tuỳ . 

 

Thế nhưng, tôi biết ai ở nơi xứ lạ quê người mà ...mời với mọc chứ. Tôi phải ứng xử theo lối VN trước 30-4-1975, nghĩa là tặng 10 vé cho thân chủ mình nhờ phân phối thiệp mời . Vị chi còn lại 40 vé để tính tiền khách dự đúng 15 Mỹ kim một vé như thường lệ. 

Kết quả 40v tôi nhận được 600 dollars, thế là quý lắm rôi, có ai mới tới vài tuần đã có hơn nửa ngàn bạc trời ơi không ? Bấy giờ 500 dollars mua được một cây vàng quý vị ạ. 

Điều này chắc chắn là tôi hơn " anh thân kính " của tôi rồi, hay có khi anh hơn mình, vì binh chủng dữ dằn của anh có quỹ lớn hơn tổng cục CTCT lưu vong chẳng hạn. 

Buổi tối đó, tôi được mời lên phát biểu vài lời tâm tình kẻ đến sau, tất nhiên là cảm ơn người đi trước, đã có lòng chia sẻ nỗi hàn ôn với huynh đệ chi binh. 

 Mỗi buổi tối thứ bảy sinh hoạt như vậy, thì có 5 vị HO mới

 " qui Mã " được hỗ trợ, mà phải gốc Chiến Tranh Chính Trị đơn vị . 

 

Thủa đó, đầu thập niên 90 thế kỷ vừa qua, thông tin vẫn chỉ là phone giây để bàn, và báo giấy ...chưa có hand phone phổ thông và email như bây giờ, thủ đô tị nạn Bolsa còn trầm mặc nét buồn châu Á ...

Mặc dầu tôi đã đứng giữa cái nơi mình trông đợi, mang 2 đứa con trai tới khung trời có người chồng cách biệt sấp sỉ hai chục năm.

Và nhất là tôi bị để lại 2 con gái đã có gia đình riêng, có 2 cháu ngoại bé bỏng ...mà hằng ngày mẹ con, bà cháu ở bên nhau " à ơi ví dầu ..." thì chả làm sao vui trọn vẹn được. 

Tương tự như tôi, gia đình Trung tá Nguyễn Văn Bá, thủ khoa Khoá 13 Võ Bị Đalat, nguyên Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 10 Chiến Tranh Chính Trị, còn ngang ngửa với bầy con cháu đông đảo hơn tôi nhiều . 

Có lẽ quan 5 Bá phải áp dụng chính sách của cố tổ Âu Cơ, Lạc Long Quân thủa xa xăm, là một nửa số con theo cha mẹ đi lưu vong, nửa số con cháu phải ở lại với quê hương miền Trung vời vợi câu hò buồn muôn thủa . 

Tôi còn nhớ, trước lúc lên đường " qui Mã ", phu nhân Trung tá Nguyễn Văn Bá cứ nước mắt vòng quanh mi, suýt soa thương nhớ con cháu, mỗi lần tôi hỏi thăm, là một tiếng chép miệng trước khi bà trả lời cháu này cháu nọ bị Mỹ phỏng vấn từ chối, với hứa hẹn ông bà qua Mỹ rồi bảo lãnh con cháu ra đi tiếp, theo diện ODP. 

 

Trong bài thơ " Lặng lẽ bước Cali " tôi viết đúng cảnh tượng lưu vong của một số gia đình chiến hữu HO không được ra đi trọn vẹn như các gia đình may mắn, con cháu đề huề thuộc mấy " O " lên đường trước, rằng tuy đã và đang hội nhập xã hội Hoa Kỳ, nhưng làm sao nguôi được nỗi nhớ tha hương : 

" Tôi bỗng nhớ Saigon từng nơi, từng chốn

  Và người thân đang đỏ mắt trông chờ..." ( thơ CMN )

Với những Freeway dài thoong bóng lộn, tưởng như những dòng sông không tìm thấy thuỷ thấy chung, ngồi trong xe bạn chở đi mãi, không tìm ra exit...

Ông xã tôi hiện diện ở Bolsa từ ngày lập quốc tị nạn, nhưng không tham gia vào khối đông người xa xứ, ông giống như kịch sĩ Nguyễn Long, là đã một mình một xe đi đủ nửa trăm tiểu bang, để tìm ...chân lý sống.

Hoá cho nên lúc tôi và 2 cháu trai đến Mỹ, chúng tôi tiếp tục cuộc sống của người Bohemien, không biết phương trời nào ấm áp cho cả hai, vì xã tôi và tôi mỗi người một trống vắng , một niềm tin khác biệt. 

Thí dụ: tôi thích đoàn tụ, xã tôi lại tiếc thời gian còn ...độc thân, đôi khi ông ngại trở về mỗi buổi chiều USA thăm thẳm tình buồn mới ...lạ. 

 

Mỗi buổi chiều USA...của những người thích cô đơn, nó gây cho bạn đời ngao ngán, buồn chán ...tưởng mình đi lạc chốn hoang vu nào, không có lối về lại nẻo xưa ...

Tôi phải quên đi những điều mà khi còn ở VN, rằng mình sẽ đi để làm lại từ đầu những gì mình thiếu sót trong cuộc sống thủa quê hương còn chinh chiến, vì tuổi thanh xuân đã thất lạc tự bao giờ...

Phải quên đi vì gánh nặng bên ni bên nớ, 2 con trai đang cần ổn định trên hành trình xây dựng tương lai, 2 con gái đang lắt lay trong sinh kế thoi thóp ở VN. 

Tôi phải tỉnh ngủ, bởi vì xã tôi không muốn hiểu VN 2 thập niên sau cuộc đổi đời bi thảm 30-4-1975. 

Tóm lại tôi không có quyền khóc vì hoàn cảnh khó khăn lúc ban đầu. Nhà văn Thế Uyên từ WA state phone xuống, khuyên tôi nên chấp nhận hoàn cảnh mới, là mau chóng ổn định để sống như mọi người đã tha hương ...

 

Bây giờ đã 1/4 thế kỷ rồi ...cuộc sống lưu vong đã mài mòn bao kỷ niệm, hết mùa lá rụng này tiếp qua mùa lá rụng khác ...

Có lẽ chỉ ở Mỹ mới có cơ hội ngắm lá vàng khô rơi xạc xào ...đó là tiếng của thời gian, tiếng của lòng mình ...

Anh có bao giờ thực sự ngồi nghe tiếng lá rơi không ? 

Có nghĩ rằng chúng ta chẳng còn thời gian nào mơ mộng như thủa thanh xuân nữa, chúng ta phải tiếp tục xây lâu đài kỷ niệm cho mai sau bằng cuộc trải nghiệm duy nhất, đang còn tiếp tục đối với thế hệ con cháu mình . 

Chúng ta chỉ còn ký ức dĩ vãng và kỷ niệm hôm nay ...hỡi người anh thân kính, người tình muộn của thời thế và niên đại chúng mình ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chủ Nhật, 15 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) "Mệ là một phi tần của vua Khải Định." Căn nhà mệ ở chẳng biết của ai, vuông vít, gần như có một phòng.
Thứ Bảy, 14 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Kiếm khách thu mình trong lều cỏ, ẩn am cho tới bao giờ, là tuỳ chí khí ...Nhưng trong bao la rừng thẳm, kiếm khách dãi dầu lửa thép phù hoa, đi lại một đường gươm cho yên lòng bá tánh đợi chờ.
Thứ Sáu, 13 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu.
Thứ Năm, 12 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Tư, 11 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Thượng Đế sanh ra ta, sanh ra cả những nỗi buồn thoang thoảng, lẫn bi thiết vương thương, để cấu tạo nên một kiếp đời ngắn ngủi, thành cứ có những ước mơ, mộng mị muôn đời.
Thứ Ba, 10 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Hai, 09 Tháng Tư 20186:00 SA
Chủ Nhật, 08 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Mới chỉ nghe thế thôi, tôi đã thấy mình như người bị bỏ rơi, không bám vào chỗ nào ở nơi này được. Ngày từ Saigon ra Đà Nẵng nhận nhiệm sở mới, hình như tôi cũng lênh đênh như hôm nay, đến một xứ lạ.
Thứ Bảy, 07 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Suốt dọc đường chẳng có bóng ma nào thấp thoáng, nhà dân ở trong xa.
Thứ Sáu, 06 Tháng Tư 201812:01 CH
(HNPD) -Tại sao cả tập thơ, cả bài thơ, không trích dẫn câu nào, mà lững lờ, lơ lửng vậy? Nhà văn Đặng Trần Huân nở trọn vẹn nụ cười: -Thì người viết chuyện cười như tôi, đọc 2 câu thơ ấy, thấy hay là... may lắm rồi.