KHI CHƯA 20 - CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 03 Tháng Giêng 20186:00 SA(Xem: 3417)
KHI CHƯA 20 - CAO MỴ NHÂN
           636505209922681132zzz2222

      KHI CHƯA 20  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Năm tôi chưa 20 tuổi, ở nội trú trường Thevenet của các soeurs dòng Nữ tử Bác ái...còn gọi là Centre Caritas số 38 đường Tú Xương Saigon. 

So với bạn bè cùng học Cán sự Xã hội thủa bấy giờ, thì tôi bận rộn quá. 

Ngoài việc học, việc làm công tác xã hội, việc đi sinh hoạt ở các hội đoàn thanh thiếu niên, như Hướng đạo, Phật tử, Hội Con Đức Mẹ vv... 

Rồi làm thơ đăng báo, giao hảo bạn bè văn nghệ, còn chộn  rộn vài ba chuyện tình cảm nữa chứ. 

Những mối tình chưa hết trẻ con, cũng chưa hoàn toàn là người lớn, nó khiến tôi đôi lúc buồn bực hay chán nản phát khóc lên được. 

Thực tình tôi chỉ ham vui, rong chơi...chưa kể buổi trưa thứ bảy phải về nhà, chiều chủ nhật phải vô trường lại . 

 

Như vậy, cứ nhìn vô thời khoá biểu, không phải riêng tôi, mà chúng tôi, những học sinh nội trú thuộc các lớp của nhà trường như: vườn trẻ, y tá, cán sự xã hội theo chương trình Pháp do các soeurs cùng các giáo sư hướng dẫn.

Thì chúng tôi chỉ có 2 tiếng đồng hồ từ 5 đến 7 giờ tối, để chia giờ phòng khách cho các học sinh tiếp thân nhân và bạn bè tới thăm . 

Cũng có số học sinh không về nhà thứ 7 hay chủ nhật, để cùng bạn bè đi chơi đâu đó, coi film ở các rạp, đi ăn tiệm vv...  giờ nghỉ của họ rộng rãi hơn. 

Tôi vốn ôm đồm, ham hố, rất nể bạn bè, sợ gia đình trông mong, vv...nên giờ giấc của tôi luộm thuộm biến thành một khối bát nháo, tức là việc gì hay ai tới trước, thì tôi cứ làm theo thực tế cho rồi việc nấy đi vậy.  

 

Hoá cho nên, có lần 2 người quen tới thăm tôi cùng cái giờ trưa thứ bảy, khi tôi đang chuẩn bị về Tân Sơn Nhứt là nhà gia đình tôi cư trú, như thường lệ. 

Buổi đó tôi không có gan lên phòng khách lớn của trường từ chối 2 người quen trên, mà tôi lại đi thật mau từ phòng lưu học sinh ra sân trường, để định là ngoắc ngay xe taxi về nhà. 

Thì hỡi ơi cả 2 vị ấy đều quày quả rời phòng khách đi theo tôi...

Ra khỏi cổng trường, tôi ù té chạy, ngoắc được taxi vừa xịch tới, tôi vội mở cửa xe phóng vô ghế sau, rối rít nói tài xế chạy mau. 

Nhìn lại đằng sau xe, tôi thấy nhị vị quen tôi đang hầm hầm, mỗi người rảo bước, tôi chẳng cần biết họ đi đâu. Nhưng tôi buồn cười quá, ông tài xế ngó vô miếng kiến xe thấy vậy cũng mỉm cười theo ...

Tất nhiên nhị vị trên sẽ kiếm cách thăm tôi để hỏi cho ra lẽ, tôi có cả trăm thứ lý do cho họ biết là tôi đang rất bận . 

Do đó quen thì gọi là đông, nhưng tôi chưa nặng tình với ai cả. 

 

Thật là sung sướng cho lớp trẻ, còn trẻ trung, còn mạnh khoẻ  ...thì còn tất cả cuộc đời, tôi khẳng định thế. 

Nhưng chết nỗi, thủa nay " lớp trẻ " lại luôn luôn  quên bẵng điều trời cho quý giá, không cần vốn liếng bôn ba mới có được, là tuổi trẻ và sức khoẻ... và chạy  theo nhiều bả vinh hoa không cần thiết ...như bằng mọi giá chạy theo những hiện tượng đại gia, đại dối vv...

Cuối cùng năm tháng trôi qua, tuổi trẻ hắt hiu, sức khoẻ hao mòn ...còn được gì nơi cõi thế này. 

Không còn tuổi trẻ, không có sức khoẻ, bạn sẽ làm gì trước những đổi thay thời thế, xã hội vv...

Thế nên chưa 20 tuổi là cách nói biểu hiện cho hàng hàng lớp lớp thanh thiếu niên đi lên tự cường, tự chủ ...

Cũng từ đó mới xây dựng được tương lai xã hội, nhưng phải trong tinh thần kỷ luật văn minh khoa học, không phải thứ giáo điều của học thuyết Karl Marx đã lỗi thời. 

 

Viết tới đây, mình biết anh sẽ hỏi tại sao  hôm nay Cao Mỵ Nhân lại " ấm ớ hội tề " thế hả, có biết Năm Mới rồi không ? 

Tất nhiên Năm Mới rồi, mình mới có cơ hội nhớ tiếc thủa chưa 20 xa xưa chứ, mặc dầu mình đã sắp ở cuối đường trường của một ngày cuộc đời, gồm : sáng, trưa, chiều, tối, đêm ...

Khiến có ý ôn cố tri tân, để bầy tỏ với lớp trẻ là hãy sống cho thật trọn vẹn với hành trình cuộc đời, nhưng đừng vô ...tổ chức nhé, mà phải kỷ luật với chính mình, ngay từ bước khời đầu,  phải biết sắp xếp giờ giấc theo nhu cầu trước, sau, trái phải vv...mới thực sự là biết sống cho mình và chung quanh ...

Năm mới đã qua một ngày rồi, hãy bình tĩnh, lạc quan bước tiếp một ngày sẽ như mọi ngày sắp tới, rồi 365 ngày sẽ qua êm ái, tràn đầy hy vọng...với tất cả quý bạn thực sự yêu đời 

      

 CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Bảy, 21 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Nhưng tôi tiếc tấm thẻ ID Quân Lực VNCH thật, vì dung nhan đó, dáng dấp đó, là một chứng tích thời gian tôi hãnh tiến nhất trong dĩ vãng khó phai mờ của tôi.
Thứ Năm, 19 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ có sự tương đối mới không bị " được nọ, mất kia ", mới thảnh thơi, nhàn hạ, ngắm thời gian trôi như bướm lượn, ngó không gian đổi như hoa nở tươi đẹp suốt cuộc đời ...
Thứ Tư, 18 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Tất nhiên nếu được trọn vẹn 100% cái tình cái ý ở đời, chắc sẽ chán nhau ấy chứ, bởi cái gọi là tâm hồn nhẹ tênh,
Thứ Ba, 17 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Không thoát ra được vai diễn, đành phải sống với mộng mơ, hư huyễn vậy thôi.
Thứ Hai, 16 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Để phá tan bầu không khí não nề, mà không một người lính chiến nào không nhớ cái cảm giác lẫn lộn suy tư,
Chủ Nhật, 15 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) "Mệ là một phi tần của vua Khải Định." Căn nhà mệ ở chẳng biết của ai, vuông vít, gần như có một phòng.
Thứ Bảy, 14 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Kiếm khách thu mình trong lều cỏ, ẩn am cho tới bao giờ, là tuỳ chí khí ...Nhưng trong bao la rừng thẳm, kiếm khách dãi dầu lửa thép phù hoa, đi lại một đường gươm cho yên lòng bá tánh đợi chờ.
Thứ Sáu, 13 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Cư sĩ Mật Đa ông bác Chánh ôi, mọi sự mọi việc đều không giống cách nay 100 năm đâu.
Thứ Năm, 12 Tháng Tư 20186:00 SA
Thứ Tư, 11 Tháng Tư 20186:00 SA
(HNPD) Thượng Đế sanh ra ta, sanh ra cả những nỗi buồn thoang thoảng, lẫn bi thiết vương thương, để cấu tạo nên một kiếp đời ngắn ngủi, thành cứ có những ước mơ, mộng mị muôn đời.