KHI CHƯA 20 - CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 03 Tháng Giêng 20186:00 SA(Xem: 2067)
KHI CHƯA 20 - CAO MỴ NHÂN
           636505209922681132zzz2222

      KHI CHƯA 20  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Năm tôi chưa 20 tuổi, ở nội trú trường Thevenet của các soeurs dòng Nữ tử Bác ái...còn gọi là Centre Caritas số 38 đường Tú Xương Saigon. 

So với bạn bè cùng học Cán sự Xã hội thủa bấy giờ, thì tôi bận rộn quá. 

Ngoài việc học, việc làm công tác xã hội, việc đi sinh hoạt ở các hội đoàn thanh thiếu niên, như Hướng đạo, Phật tử, Hội Con Đức Mẹ vv... 

Rồi làm thơ đăng báo, giao hảo bạn bè văn nghệ, còn chộn  rộn vài ba chuyện tình cảm nữa chứ. 

Những mối tình chưa hết trẻ con, cũng chưa hoàn toàn là người lớn, nó khiến tôi đôi lúc buồn bực hay chán nản phát khóc lên được. 

Thực tình tôi chỉ ham vui, rong chơi...chưa kể buổi trưa thứ bảy phải về nhà, chiều chủ nhật phải vô trường lại . 

 

Như vậy, cứ nhìn vô thời khoá biểu, không phải riêng tôi, mà chúng tôi, những học sinh nội trú thuộc các lớp của nhà trường như: vườn trẻ, y tá, cán sự xã hội theo chương trình Pháp do các soeurs cùng các giáo sư hướng dẫn.

Thì chúng tôi chỉ có 2 tiếng đồng hồ từ 5 đến 7 giờ tối, để chia giờ phòng khách cho các học sinh tiếp thân nhân và bạn bè tới thăm . 

Cũng có số học sinh không về nhà thứ 7 hay chủ nhật, để cùng bạn bè đi chơi đâu đó, coi film ở các rạp, đi ăn tiệm vv...  giờ nghỉ của họ rộng rãi hơn. 

Tôi vốn ôm đồm, ham hố, rất nể bạn bè, sợ gia đình trông mong, vv...nên giờ giấc của tôi luộm thuộm biến thành một khối bát nháo, tức là việc gì hay ai tới trước, thì tôi cứ làm theo thực tế cho rồi việc nấy đi vậy.  

 

Hoá cho nên, có lần 2 người quen tới thăm tôi cùng cái giờ trưa thứ bảy, khi tôi đang chuẩn bị về Tân Sơn Nhứt là nhà gia đình tôi cư trú, như thường lệ. 

Buổi đó tôi không có gan lên phòng khách lớn của trường từ chối 2 người quen trên, mà tôi lại đi thật mau từ phòng lưu học sinh ra sân trường, để định là ngoắc ngay xe taxi về nhà. 

Thì hỡi ơi cả 2 vị ấy đều quày quả rời phòng khách đi theo tôi...

Ra khỏi cổng trường, tôi ù té chạy, ngoắc được taxi vừa xịch tới, tôi vội mở cửa xe phóng vô ghế sau, rối rít nói tài xế chạy mau. 

Nhìn lại đằng sau xe, tôi thấy nhị vị quen tôi đang hầm hầm, mỗi người rảo bước, tôi chẳng cần biết họ đi đâu. Nhưng tôi buồn cười quá, ông tài xế ngó vô miếng kiến xe thấy vậy cũng mỉm cười theo ...

Tất nhiên nhị vị trên sẽ kiếm cách thăm tôi để hỏi cho ra lẽ, tôi có cả trăm thứ lý do cho họ biết là tôi đang rất bận . 

Do đó quen thì gọi là đông, nhưng tôi chưa nặng tình với ai cả. 

 

Thật là sung sướng cho lớp trẻ, còn trẻ trung, còn mạnh khoẻ  ...thì còn tất cả cuộc đời, tôi khẳng định thế. 

Nhưng chết nỗi, thủa nay " lớp trẻ " lại luôn luôn  quên bẵng điều trời cho quý giá, không cần vốn liếng bôn ba mới có được, là tuổi trẻ và sức khoẻ... và chạy  theo nhiều bả vinh hoa không cần thiết ...như bằng mọi giá chạy theo những hiện tượng đại gia, đại dối vv...

Cuối cùng năm tháng trôi qua, tuổi trẻ hắt hiu, sức khoẻ hao mòn ...còn được gì nơi cõi thế này. 

Không còn tuổi trẻ, không có sức khoẻ, bạn sẽ làm gì trước những đổi thay thời thế, xã hội vv...

Thế nên chưa 20 tuổi là cách nói biểu hiện cho hàng hàng lớp lớp thanh thiếu niên đi lên tự cường, tự chủ ...

Cũng từ đó mới xây dựng được tương lai xã hội, nhưng phải trong tinh thần kỷ luật văn minh khoa học, không phải thứ giáo điều của học thuyết Karl Marx đã lỗi thời. 

 

Viết tới đây, mình biết anh sẽ hỏi tại sao  hôm nay Cao Mỵ Nhân lại " ấm ớ hội tề " thế hả, có biết Năm Mới rồi không ? 

Tất nhiên Năm Mới rồi, mình mới có cơ hội nhớ tiếc thủa chưa 20 xa xưa chứ, mặc dầu mình đã sắp ở cuối đường trường của một ngày cuộc đời, gồm : sáng, trưa, chiều, tối, đêm ...

Khiến có ý ôn cố tri tân, để bầy tỏ với lớp trẻ là hãy sống cho thật trọn vẹn với hành trình cuộc đời, nhưng đừng vô ...tổ chức nhé, mà phải kỷ luật với chính mình, ngay từ bước khời đầu,  phải biết sắp xếp giờ giấc theo nhu cầu trước, sau, trái phải vv...mới thực sự là biết sống cho mình và chung quanh ...

Năm mới đã qua một ngày rồi, hãy bình tĩnh, lạc quan bước tiếp một ngày sẽ như mọi ngày sắp tới, rồi 365 ngày sẽ qua êm ái, tràn đầy hy vọng...với tất cả quý bạn thực sự yêu đời 

      

 CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Bảy, 24 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Ôi thiên nhiên bình yên, an vui ...chúng ta sẽ lại gặp nhau trong những mùa xuân trước mặt, những mùa xuân được kết bằng ngàn vạn sắc hoa tươi thắm mà người khiếm thị cũng nhận ra, đừng nói là đôi mắt còn sáng rỡ, linh diệu thế kia ..
Thứ Sáu, 23 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Vậy mà có lúc tôi đã giận dỗi hoa, tức tối hoa, phiền muộn hoa...thật quả tôi đã quên cái điều phải nâng niu
Thứ Năm, 22 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Vì thế cho nên dẫu có thể bất như ý tình cờ, thi sĩ Bùi Giáng vẫn là người yêu đời nhất,lạc quan tin vào cuộc sốngmột cách ... trầm mê, hồn nhiên tự tại ...
Thứ Tư, 21 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Ngõ sau thì rõ quá rồi, quê mẹ, rồi ruột đau cũng thấy ngay, có gì khó hiểu đâu chứ. Ối, nhưng mà "chín chìu "mới là nan giải ...
Thứ Ba, 20 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) hãy nhớ một ngày mùng 5 nổi tiếng nhất trong lịch sử cách đây hơn 200 năm, ngày mùng 5 tháng giêng năm Kỷ Dậu 1789, vua Quang Trung đại phá quân Thanh ở Hạ Hồi Đống Đa (Hà Nội) với 20,000 tinh binh,...
Thứ Hai, 19 Tháng Hai 20186:00 CH
(HNPD) Hôm nay mùng Bốn Tết, cái mùng hoá vàng đưa ông bà rời khỏi cõi dương trở về cõi âm. Tôi cũng vừa đốt xấp giấy vàng mã để ông bà lên đường chẳng rõ đi về đâu, trong mịt mù không gian.
Chủ Nhật, 18 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Nói vậy có nghĩa là tôi tưởng tượng thôi, chứ thày vẫn là một ông phỗng văn mình, thày bảo: Này chị, có theo dõi cái tiến trình 40 năm của một "ly rượu mừng" đó không?
Thứ Bảy, 17 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Mùng hai tôi khai bút hơi quá tải hay lạm phát chút. Xin lỗi quý vị "nhĩ mục quan chiêm" giai phẩm Lá Cải, bước vô thềm năm mới vạn sự tốt lành, để còn chúc tụng những mùa xuân trước mặt tràn đầy hương sắc nhân gian chân thiện mỹ bất tận tuyệt vời chứ.
Thứ Sáu, 16 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Xin Cung Chúc Tân Xuân quý vị an khang thịnh vượng mỗi ngày như 365 ngày trước mặt.
Thứ Năm, 15 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Đi chơi vãn cảnh đấy, lạ thì có lạ, đẹp thì có đẹp vv...nhưng vẫn không phải của ta, ta chẳng dính ta vào đâu được, ta chỉ còn dính vào nhau cái quá khứ vuột qua như cái bóng mà ai cũng chấp nhận, tuân thủ.