TÔI LÀM THƠ - NGUYỄN NHƠN

Chủ Nhật, 17 Tháng Mười Một 201910:00 CH(Xem: 250)
TÔI LÀM THƠ - NGUYỄN NHƠN

BongDem-KhongDien
TÔI LÀM THƠ

Tui từ nhỏ chí lớn

Cắt cổ không ra một câu thơ
Chỉ trừ có một lần
Khi học Đệ Tứ niên
Phải làm một bài lục bát
Nộp cho thầy chấm điểm

Tui còn nhớ bài thơ tả
Đôi giày mỏ vịt moccasin
Mốt thịnh hành thời đó
Ba cho tiền sắm diện Tết

Tui vốn dân làng quê

Chỉ muốn được thư thả
Thơ thẩn gì lại phải theo luật
Bằng bằng trắc trắc bằng bằng trắc


Đang khi thi hứng bay bỗng
Xỏ mủi dắt vô khuôn
Yến sỉ phi lý thuần ắt dong tuốt
Còn thơ thẩn nỗi gì?

Cho nên chẳng chịu làm thơ
Nói vè còn họa may
Khi viết cũng như nói
Chẳng niêm luật buộc ràng

Nào ngờ cũng biết mần thơ
Dzụ nầy là do nhà văn Võ Kỳ Điền
Gởi lại hai bài viết
Kể lể tâm tình nơi xứ Thủ ngày xưa

Nhớ cảnh cũ người xưa
Mới lần tay gõ phím
Từng câu từng câu hiện
Lòng cảm thấy ngậm ngùi

Bình Dương, Bình Dương của ai
Bài thơ trữ tình đầu tiên
Những vần thơ lã lướt
Những vần thơ bằng văn xuôi

BÌNH DƯƠNG, BÌNH DƯƠNG CỦA AI?

Trở lại chuyện BÌNH DƯƠNG một ngày. Cái công viên tàn tạ ngày nay. Một thời yêu dấu của tuổi thơ. Chiều xuống Bà Nội dắt tay cháu. Ra VƯỜN BÔNG dạo mát. Hột đậu rang của ông Tàu nhai nhóc nhách. Xâu mía ghim ngọt lịm que tre trắng ngần. Rồi đến thời thanh thiếu. Tối tối mặc quần dài thay quần cụt. Đầu xức brillantine. Ta lã lướt dạo chơi. Mắt lấm lét ngó các cô bạn nhỏ. Vườn bông lúc nầy thành CÔNG VIÊN của ta.

Cái CẦU TÀU nửa nổi nửa chìm. Tuổi mười lăm mười sáu. Lấy cớ ngồi câu cá. Lặng ngấm buổi chiều tà. Ánh nắng vàng rơi rụng bên kia sông. Để thấy lòng bâng khuâng hiu quạnh. Rồi đến tuổi yên đương. Những đêm khuya thanh vắng. Cô đơn nhìn dòng nước trôi trôi. Nước mắt buồn rơi rơi. Khi cuộc tình dang dở.

DÒNG SÔNG THỦ lặng lờ trôi. Chứng kiến bao thăng trầm. như chiếc cầu đổ quê tôi. Đâu biết có một ngày. Có một đàn con nhỏ. Gạt nước mắt ra đi. Không bao giờ trở lại.

Bình Dương, Bình Dương của ai? Của tuổi thơ vui thú. Tuổi thanh xuân phiêu bồng.

Bình Dương, Bình Dương của ai? Những cuộc tình mật ngọt. Những cuộc tình vỡ tan.

Bình Dương, Bình Dương của ai? Xứ THỦ, QUÊ HƯƠNG tôi ...

Rồi tới THƠ NGANG HÔNG

Chiều Thu

Gánh cọ qua cầu lắt lay

Thương nhau, cởi áo cho nhau
Về nhà mẹ hỏi, qua cầu gió bay “

Chén “sắn dzui” vừa xong
Cả đội tù K5 Tân Lập lên đường
Ra đồi cọ bên kia Bến Ngọc
Trẫy lá cọ về lợp trại mới cất
Đồi cọ bên kia vực thẩm
lúc chiều tà, đẹp hoang sơ
như cảnh sa mạc Châu Phi
Thanh đường rầy xe lửa lật ngang
vừa bàn chân đặt bước
bắc qua vực sâu, dài trăm thước
Thân tù ốm đói nhẹ bước
đong đưa như ngày tháng đong đưa
Bận về mới thật gian nan
Thân tù chỉ bốn chục kí
Gánh nặng oằn vai cũng tương đương
Chiều mùa thu mây mù giăng mắc
“Từng bước từng bước thầm”
Răng cắn chặt nén lại niềm sợ hãi
Gồng tay gầy giữ chặt gánh lá cọ lắt lay
Gió chiều thu đẩy nhịp bước đong đưa
Trên thanh sắt lắt lẽo qua vực thẩm
hồn lơ lững như mây trời lãng đãng
Vượt qua rồi ngoảnh nhìn lại, như mơ


Chiều thu gánh lá cọ
Nguyễn Nhơn

Và cũng tập tểnh NHỮNG VẦN THƠ TỰ DO

ĐI TÙ VC

Đi tù vc Miền Nam

Tay không gở mìn bẩy

Mìn cá nhân, mìn cóc

Nhãy lên rồi nỗ chụp

Ai còn, ai mất?

Như lính thú đời xưa

Nước mắt như mưa

Bước chân xuống tàu

Hồng Hà như bầy súc vật

Ra Bắc, Hoàng Liên sơn

Thân tù đày, đói khổ và bịnh tật

Vô vọng, chẳng biết ngày về

Ngày về còn thảm thương hơn

Hết tù trong tới tù ngoài

Kinh tế mới, nhọc nhằn, đói khổ

Khổ vẫn hoàn khổ!

Cựu tù vc

Nguyễn Nhơn

On a chanté...les Parisiennes

Leur petits nez et leur chapeaux

Et bien que... les Américaines

Qui soient les souveraines

Du monde nouveau

On oublie tout

Sous le soleil de Mexico

On devient fou...

NẮNG TRƯỜNG SƠN

Hai gã tù Miền Nam

Lầm lủi đẩy xe ba gát

Vượt qua dốc Phục Linh

Bận lên, ra sức đẩy

Bận xuống, cố sức trì

Bận lên, tù đẩy xe

Bận xuống, xe kéo tù

Vực sâu liền trước mắt

Thân tù có sá chi

Đêm về gã tù già

Áp mặt song cửa sắt

Phì phò thở, lên cơn xuyển

Gã tù trẻ trăn trở

Nhớ về dòng suối mát

Nơi quê nhà Bình Dương

Cội trăm già trĩu trái

Sắc tím, vị ngọt thanh

Thiêm thiếp giấc cô miêng

Chợt giựt mình thức tỉnh

Nắng Cali vàng rực rở

Mùa hè trên đất Mỹ

( Hè Cali nhớ hè Trường Sơn)

Nguyễn Nhơn

BÈO GIẠT HOA TRÔI

Bèo nhỏ ở trong ao

Bèo lớn trôi trên sông

Lục bình, hoa tím đẹp

Giữa trời trăng, mây nước trôi

Trôi mãi chẳng biết về đâu?

Như phận gái bến nước mười hai

Trong nhờ, đục chịu!

Lục bình dòng sông Thủ

Lúc vận nước ngã nghiêng

Trôi giạt ra biển Đông

Vượt Thái Bình dương

Giạt vào dòng sông Mỹ

Chọn nơi đây làm quê hương

Khi lục bình nhớ dòng sông Thủ

Đọc câu Kinh Phật vỗ về:

Tam thiên, Đại thiên, Thế giới

Đâu không phải là NHÀ?”

Lục bình xứ Thủ

Nguyễn Nhơn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn