NOEL NGOÀI ĐƯỜNG SG - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 19 Tháng Mười Hai 20176:00 SA(Xem: 3013)
NOEL NGOÀI ĐƯỜNG SG - CAO MỴ NHÂN
      636492024829691364zzz111

    NOEL NGOÀI ĐƯỜNG SG  -   CAO MỴ NHÂN 

 

Có một quãng thời gian vừa đủ cho người dân Saigon ngó lại những vết sẹo trừu tượng trên gương mặt nhau, để thấy rằng dù giầu hay nghèo ở chế độ Cộng Hoà trước 30-4-1975, tất cả đều chán ghét Cộng sản, đến thâm căn cố đế, chẳng còn biết sợ là gì nữa. 

Chẳng lẽ lại nói rằng ai cũng có thể là Chí Phèo, không còn gì để mất, vì người ta đã bị cướp hết rồi : chồng vợ,  nhà ở, xe đi, việc làm vv...và cả cái danh dự làm một người Tự Do đúng nghĩa, như thủa còn VNCH thoải mái, tiện nghi ...

Thế nên trong 5 năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước, tức là các năm từ 1980- 1985, dân Saigon phục hồi lại những gì  vốn có . 

Theo thứ tự mà tôi ghi nhận được: 

Những người bị bức bách đi Kinh Tế Mới đã tự ý bỏ về lại đô thành Saigon Chợ Lớn xưa . 

Những nhà mà csvn đánh tư sản, đốt phá chợ búa, cũng dập dềnh dọn hàng họ lại. 

Những thanh niên xung phong bị bịnh hay chán ngấy cuộc sống dập khuôn " Thép đã tôi thế đấy " của Liên Sô, đã bỏ về nhờ vả gia đình, thí dụ Đinh Hoài Ngọc là con trai cả của Thi sĩ Đinh Hùng, về ngồi sửa xe đạp ở ngõ chùa Kim Liên Khánh Hội . 

Những thanh niên csvn đi chiến trường Tây nam ( Campuchia ) đã đào ngũ, không về bắc, mà ở lại ngay Saigon đi khuân vác hay chạy xe thồ, tức xe ôm sau này . 

Dù vẫn bị công an csvn theo dõi, nhà nhà vẫn có người ra đi vượt biên dưới mọi hình thức . 

 

Các người ở miền nam trước 30 -4-1975, đã tới được các nước Tự Do như Mỹ, Pháp, Úc, Canada ...đã liên tiếp gởi quà và tiền về giúp gia đình ... 

Bắt đầu những trường hợp ra đi do thân nhân bảo lãnh ... 

Nhìn chung, Saigon như một nơi đón nhận mọi khách quá cảnh, chẳng ai còn tâm địa muốn ở lại cái thành phố bị xốc ngược lên làm gì nữa .

Bấy giờ tôi cũng đã từ nông trường trở về thành phố, để trực tiếp chăn dắt 4 đứa con ở tuổi từ ấu tới thiếu niên, còn đi học tiểu và trung học, nghĩa là chúng chưa đến tuổi đi làm, và cũng không thể làm gì khác ngoài đi học như tôi mong muốn.

Quả tình tôi chưa kiếm được việc làm, phải đi theo nữ sĩ Đinh Thị Thục Oanh, là phu nhân Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, bán mấy thứ " đồ nhà " do quý nữ sĩ còn khá giả, hay có quà của thân nhân từ ngoại quốc gởi về, để kiếm chút hoa hồng . 

Riêng tôi cũng có ý mong quà cáp từ " xã tôi" hay bạn bè thân tình gởi về tiếp sức ...vươn lên hoàn cảnh sáng sủa hơn. 

Sau giai đoạn 5 năm nêu trên, thì tôi làm huấn luyện viên Dưỡng Sinh, có vẻ ổn định một chút . 

 

Như vậy quý vị đã thấy phần nào cái xã hội còn đang ở trạng thái " hườm " tức là quả chưa chín, nên mọi người  còn chút hy vọng ở tương lai. 

Vì thế bắt đầu thời gian nêu trên, những dịp lễ lạc ở Saigon, là thiên hạ, giới trẻ đổ ra đường đông đảo như đi hành hương, trẩy hội. 

Từng lớp, từng lớp xe honda, xe đạp, người người chen chúc nhau đi bộ chật nghẹt những con đường về trung tâm thành phố . 

Thế nên, vào dịp lễ Noel hằng năm ở thời gian trên ( 5 năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước ) là không thể nào phủ nhận cái sức người tràn ra đường như mưa lũ. Tràn ra để đi chơi ngoài phố, chứ không để đi biểu tình hoan hô hay phản đối .

Trước hết thanh niên nam nữ để dành bộ cánh mới tinh hay lạ mắt, mặc cho ngày Noel. Tưởng ngày này còn vui hơn Tết nguyên đán nữa . 

Sau đó từng nhóm, từng nhóm kéo nhau ra đường ...

Những con đường bao quanh, hoặc đi tới nhà thờ Đức Bà, Nha Bưu Điện thành phố , bùng binh trước mặt nhà thờ lớn. 

Những con đường đi tới nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế ở Kỳ Đồng . 

 Tất nhiên các nhà thờ khác cũng đầy đủ giáo dân thân thuộc  họ đạo liên hệ, đi xem lễ.

Có một điều ngạc nhiên, là ngoại trừ quý vị dân Chúa , còn tất cả chỉ muốn ra đường, có thể hò hét, cười rỡn vv...một cách tự nhiên, không phải e dè, ngán ngẩm như những ngày thường trong năm phải trông chừng công an kiếm chuyện. 

 

Dòng người đi bộ túm năm tụm ba hân hoan ...

Ít nhất đi chơi Noel cũng phải có 2 ngưởi, thủ thỉ chuyện gần xa...

Xe honda, xe đạp thì kể như giao thoa thành những khối kẹt khổng lồ, người trên xe cũng chẳng cần phải mau chóng gỡ những mối xe tắc nghẽn, vì mục đích là chỉ ra đường ...

Từ những buổi chiều tối Noel đó, tôi suy ra, CSVN chỉ có nguồn tài nguyên duy nhất, không bị bạo quyền chia nhau tham nhũng, là " Mỏ người ". 

Rồi chính họ, bạo quyền cộng sản VN đã khai thác " mỏ người " thành những luồng xuất khẩu lao động một cách không bao giờ bị thua lỗ. 

 

Những hồi chông nhà thờ ở khắp nơi trong và quanh Saigon vang lên cao vời, thanh thoát ...

Chúa đến mang cho loài người niềm vui trong sáng, nguồn hạnh phúc chan hoà, nỗi hân hoan tuyệt diệu...

Dân Chúa ở lại nhà thờ rước lễ.

Trước giờ Lễ Nửa Đêm thì những người " trẩy hội Noel " đã lục tục trở lại những con đường quen thuộc để về nhà ... 

Tại mỗi nhà, và tuỳ theo cách nghĩ về Noel, những bữa ăn ....lại tưng bừng trong không khí yêu thương kính mừng ngày Chúa đến . 

Với khung cảnh ấy, người dân vừa thoát cơn sợ hãi đổi đời. Bạo quyền còn một chút " tôn thờ vô sản", có cái vẻ khiêm tốn vì mặc cảm kém cỏi nghèo hèn ...

Khác với những năm sau này, và nhất là gần đây, chúng, bạo quyền XHCN đã mặc sức thi đua nghề nào, ngành nấy đi lên bằng những con đường ngắn đầy tội ác cộng phỉ, đẩy dân lành, phần đông là những người thuộc chế độ cũ, phải thất cơ lỡ vận bế tắc, tuyệt vọng ...

Chúng, bạo quyền, và những giới chức liên hệ tới sinh hoạt chúng, mở ra một kỷ nguyên ươn hèn, thụ hưởng, tạo nên thứ giai cấp mới trong xã hội VN là tư sản đỏ, hay đế chế bóc lột công khai, chia nhau bán nước, để vơ vét tiền của làm giầu, như tư bản thứ thiệt . 

Mấy năm gần đây, chúng lợi dụng Noel để ăn chơi trác táng, chúng tiêu xài hoang phí bằng những gì dựa trên danh nghĩa nhân dân...

Tiếng chuông nhà thờ vương chút bâng khuâng, những người lành ngay cầu xin Chúa cứu rỗi ...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Hai, 19 Tháng Hai 20186:00 CH
(HNPD) Hôm nay mùng Bốn Tết, cái mùng hoá vàng đưa ông bà rời khỏi cõi dương trở về cõi âm. Tôi cũng vừa đốt xấp giấy vàng mã để ông bà lên đường chẳng rõ đi về đâu, trong mịt mù không gian.
Chủ Nhật, 18 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Nói vậy có nghĩa là tôi tưởng tượng thôi, chứ thày vẫn là một ông phỗng văn mình, thày bảo: Này chị, có theo dõi cái tiến trình 40 năm của một "ly rượu mừng" đó không?
Thứ Bảy, 17 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Mùng hai tôi khai bút hơi quá tải hay lạm phát chút. Xin lỗi quý vị "nhĩ mục quan chiêm" giai phẩm Lá Cải, bước vô thềm năm mới vạn sự tốt lành, để còn chúc tụng những mùa xuân trước mặt tràn đầy hương sắc nhân gian chân thiện mỹ bất tận tuyệt vời chứ.
Thứ Sáu, 16 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Xin Cung Chúc Tân Xuân quý vị an khang thịnh vượng mỗi ngày như 365 ngày trước mặt.
Thứ Năm, 15 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Đi chơi vãn cảnh đấy, lạ thì có lạ, đẹp thì có đẹp vv...nhưng vẫn không phải của ta, ta chẳng dính ta vào đâu được, ta chỉ còn dính vào nhau cái quá khứ vuột qua như cái bóng mà ai cũng chấp nhận, tuân thủ.
Thứ Tư, 14 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Tuy nhiên, cũng lại theo một học thuyết khác, triết gia này bảo rằng: Tình yêu, hay cứ nói nôm na là tình cảm đặc biệt đi,
Thứ Ba, 13 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Mới đó mà đã 43 năm trôi qua, đại tá Tham Mưu Trưởng nêu trên đã mãn phần ít năm nay rồi. Hôm nay tôi lại nhớ về xa hơn nữa, phải trên 60 năm , những cái Tết thủa ấu thơ, thủa thiếu niên trên những phần đất thật xa xôi, ở ngoài Bắc.
Thứ Hai, 12 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Mỗi buổi tạm hết giờ công phu, cái hiên lan kia kìa, thiết kế song song với trai phòng cụ Kiểm là nơi cụ với tôi, ông Nguyễn Long Tiếp thả hồn theo ánh đạo vàng, cụ ấy uyên thâm lắm, học từ Nhật về trước 1975 cơ mà .
Chủ Nhật, 11 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Hôm nay tôi bỗng nhớ hình ảnh những Cây Mù Xuân Chiến Sĩ năm xưa, ở QĐI/QKI hoa nở thịnh khai trước buổi xuân về
Thứ Bảy, 10 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Biết rồi, ngày đã lập xuân, tất cả thời gian, tất cả lá hoa cây cỏ dành cho việc tạo dựng mùa xuân cuộc đời ...