NOEL NƠI CÁNH CỬA - CAO MỴ NHÂN

Thứ Sáu, 15 Tháng Mười Hai 20176:00 SA(Xem: 2344)
NOEL NƠI CÁNH CỬA - CAO MỴ NHÂN
       636488554793762213zzzaaaa          

               "O Holy Night" ở cuối bài.

 

    NOEL NƠI CÁNH CỬA  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Chị "A trưởng" đầu tiên của A đặc biệt chúng tôi, tên Tâm, nguyên thiếu tá hành chánh quân y VNCH, hiện diện cùng 11 sĩ quan Nữ quân nhân, cấp tá, ở nhà 3 thuộc trung tâm tù cải tạo HT 7590 HT- T 20. 

Có 5 "lán" tù, mỗi lán 60 người, tổng số 300 "nhân khẩu", 

chia ra theo cấp bậc từ thiếu uý tới đại tá. 

Hơn 100 sĩ quan NQN, và gần 200 nữ sĩ quan Cảnh sát . 

1 Nữ thiếu uý Cảnh sát trốn trại, còn lại 299 người trong vòng lao lý tại trại nữ tù Cộng sản VN, kể từ 16-5-1976. 

 

Chị Tâm vốn người bắc di cư, đạo dòng, năm 1954, 

người chị ruột của chị ở lại Hà Nội, tên Huệ, nữ bác sĩ Bệnh Viện Bạch Mai. 

Sau 30-4-1975, bà bác sĩ Huệ này vô nam, đến trại tù cải tạo 

nêu trên, thăm chị Tâm nhiều lần. 

Mỗi lần bà Huệ thăm chị Tâm, là một lần chị Tâm biểu lộ sự hân hoan, khi bà Huệ về rồi, thì chị thiếu tá Tâm VNCH lại kín đáo bực bội chửi rủa ...chị ruột của chị, ngó thật khốn khổ...

Nhưng phần nhiều là thế, tôi chưa hề thấy nhà nào kẻ bắc người nam, sau khi gọi là "thống nhất" mà vui vẻ, thực lòng với nhau được...

 

Dịp lễ Giáng Sinh năm đầu tiên từ khi "quân giải phóng" chiếm cứ miền nam, tức lễ Noel năm 1975, 5 dãy nhà dài trống tuếch trống toác, vì bạo quyền đã tháo hết các cánh cửa ra vào, để dễ bề kiểm soát tù chúng tôi...

Họ còn để lại những dãy cửa sổ nhỏ để che bớt gió cho mọi người ban đêm. 

Vì tâm nguyện đón mừng Chúa Giáng sinh, nên  chị em bạn đạo đã ra hàng rào trước cổng trại, hái những chùm hoa giấy vô trang hoàng trên cửa sổ, đầu chỗ nằm...

 Số ít chị em có mang theo tượng hình bé nhỏ hay xâu chuỗi, đã lấy ra, treo lên cành hoa giấy vừa nêu, cho có vẻ một ban thờ đợi Chúa hài đồng . 

Song, từ ban chỉ huy trại, là những phụ nữ Việt Cộng đã tập họp các B trưởng ( 5 B/ 5 nhà ) và các A trường ( 25A/ 5 nhà ) 

Trong số đó có chị Tâm, A trưởng A 11, tức A đặc biệt như tôi trình bầy trên, để nghe " góp ý " của " trên " tức là ban quản lý trại tù nữ đó . 

 

Chị Tâm quày quả trở về " nhà 3 ", miệng cười mếu xệch, lấy xâu chuỗi quàng vào cổ, rồi quơ tay, vơ mấy cành hoa giấy trang hoàng chờ Chúa, đưa ra bãi rác vứt . 

Chị Tâm vẫn mếu xệch nụ cười bẽ bàng, bảo rằng: 

"Trên nói sẽ làm một bàn thờ Chúa, chứ như thế này thì bôi bác quá..." 

Tất nhiên đã tối 24/12/1975, csvn còn thì giờ đâu mà thiết lập bàn thờ Chúa, mừng lễ Giáng Sinh chớ, vả lại họ nói thôi , làm sao họ chịu làm lễ kiểu đế chế tư bản, duy tâm, duy linh được. 

 

Bên hông " nhà 3 "  chúng tôi có một cánh cửa thật lớn, từ lâu mở toạc ra, đẩy sát vô vách tường, chị Tâm đả ra  chỗ cánh cửa ấy, kéo nhè nhẹ ra phía ngoài, rồi úp mặt vô cánh cửa khóc nức nở ...

Vì chị là A trưởng  của A ,  tức tiểu đội chúng tôi, tôi cảm thấy trong lòng bất nhẫn quá, tôi cũng lén ra chỗ cánh cửa vừa nêu ấy. 

Chị Tâm rất là nhanh mắt, chị kéo áo lau mặt, rồi giả vờ tươi cười  với tôi ...

Tôi thấy chị tội quá, chị cứ phải đóng cho hết màn kịch. Tôi lắc đầu an ủi chị: 

" Chị Tâm ạ, em đâu phải ai lạ, em như chị thôi, chị hãy khóc đi, cho vơi bớt niềm đau, Chúa sẽ che chở cho chị ...Chị ơi, còn chảy nước mắt được, là còn ý nghĩa cuộc sống đấy, đừng để cạn khô tình cảm, không còn vui buồn được nữa, con người sẽ vô tri ..." 

chị gật đầu, rồi kẻ trước người sau nhẫn nhục vô nhà  " lán ", 

thầm đọc Kinh vinh danh Chúa Giáng Sinh . 

 

Một thời gian sau, chị được trở về vì có tên trong danh sách "gia đình cách mạng". 

Nhưng tất nhiên, chị đã không ở với những người bên kia chiến tuyến, chị theo gia đình mấy người cháu ruột, trước 30-4-1975, là những bác sĩ trẻ trung thuộc bệnh  viện Saigon ra đi vượt biên. 

Sau đó, chúng tôi nghe tin cuối cùng của một cuộc đời: Tầu nhỏ của chị Tâm và mấy người cháu, đã chưa thấy tới trại tị nạn mà cũng không còn trên mặt biển...năm đó, 1976. 

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Tư, 28 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Chỉ là những lời nói rất đơn sơ, không cần phải chuốt ngọc tô châu, nhưng khi tổng hợp lại, lại là những gì uyên nguyên nhất, thiết tha nhất ...
Thứ Ba, 27 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Mặt khác, tôi tìm thấy ở quý vị, ngoài phẩm chất anh hùng trấn thủ ra, là những đấng nam nhi chi chí,
Thứ Hai, 26 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Ôi chao, đã có tâm hồn cởi mở, thì lo lắng, lè loi nỗi gì. Tôi ngắm nghía cây hoa mãn đình hồng, bấy giờ có một làn gió lẻn vô nhà ...từng cánh hoa rung động lất phất, chắc đó là sự biểu lộ niềm lo lắng, lẻ loi chăng?
Chủ Nhật, 25 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Từ đó, hình ảnh những người thanh niên,trung niên đi vào tiềm thức tôi, nhân vật nam với cuộc sống giang hồ, tưởng là khí phách với tâm tư tình cảm thiếu niên, tôi trở thành cây bút đam mê lãng mạn sách truyện thời thượng.
Thứ Bảy, 24 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Ôi thiên nhiên bình yên, an vui ...chúng ta sẽ lại gặp nhau trong những mùa xuân trước mặt, những mùa xuân được kết bằng ngàn vạn sắc hoa tươi thắm mà người khiếm thị cũng nhận ra, đừng nói là đôi mắt còn sáng rỡ, linh diệu thế kia ..
Thứ Sáu, 23 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Vậy mà có lúc tôi đã giận dỗi hoa, tức tối hoa, phiền muộn hoa...thật quả tôi đã quên cái điều phải nâng niu
Thứ Năm, 22 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Vì thế cho nên dẫu có thể bất như ý tình cờ, thi sĩ Bùi Giáng vẫn là người yêu đời nhất,lạc quan tin vào cuộc sốngmột cách ... trầm mê, hồn nhiên tự tại ...
Thứ Tư, 21 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) Ngõ sau thì rõ quá rồi, quê mẹ, rồi ruột đau cũng thấy ngay, có gì khó hiểu đâu chứ. Ối, nhưng mà "chín chìu "mới là nan giải ...
Thứ Ba, 20 Tháng Hai 20186:00 SA
(HNPD) hãy nhớ một ngày mùng 5 nổi tiếng nhất trong lịch sử cách đây hơn 200 năm, ngày mùng 5 tháng giêng năm Kỷ Dậu 1789, vua Quang Trung đại phá quân Thanh ở Hạ Hồi Đống Đa (Hà Nội) với 20,000 tinh binh,...
Thứ Hai, 19 Tháng Hai 20186:00 CH
(HNPD) Hôm nay mùng Bốn Tết, cái mùng hoá vàng đưa ông bà rời khỏi cõi dương trở về cõi âm. Tôi cũng vừa đốt xấp giấy vàng mã để ông bà lên đường chẳng rõ đi về đâu, trong mịt mù không gian.