Ở CUỐI VẦNG ĐÔNG - CAO MỴ NHÂN

Thứ Năm, 07 Tháng Mười Hai 20178:31 CH(Xem: 2490)
Ở CUỐI VẦNG ĐÔNG - CAO MỴ NHÂN
    636481898935736673zzzasdf

  Ở CUỐI VẦNG ĐÔNG   -  CAO MỴ NHÂN 

 

Buối sáng có những đám mây thật mỏng lẫn vào sương khói trôi từ biển khơi vô thành phố, khiến mặt trời rét mướt, co ro ở cuối vầng đông, không vượt lên được một con sào ...

Cảnh vật xui mình ngoảnh lại hướng nam, chao ôi mịt mù nỗi nhớ ...

Mùa đông thực sự về rồi, anh thân kính ơi, mùa đông mị ảo lần thứ ba quyến rũ mình, để mình lạnh giá niềm thương cảm đất trời ...

Xin đừng cười chế nhạo nhé, mùa đông thứ ba từ ngày hạnh ngộ anh, mình xúc động đến dạt dào nước mắt...

Tại sao lại thế ? Tại sao không vui mừng hớn hở, mà lại vương  chút sầu tư ? 

Thì có cuộc tình nào trên cõi đời không vương vấn sầu tư, cho dẫu có hạnh phúc tuyệt vời như  cuộc tình mình đang ấp ủ này chứ ? 

 

Mùa đông thực sự về rồi ...

Mấy đêm liên tiếp mình đã để máy sưởi ...dù mình đã đắp một cái mền lông sù nặng tới ...mười ký. 

Thế có chết ngộp trong ấm áp, hay càng lạnh giá buồn thương ...

Bức hình đôi bàn tay xếp lên nhau của anh, nén chặt tâm tình mình, cho khỏi ...bốc hơi thành khói mù rời xa cõi thế . 

Có ông tên Eben Alexander viết " Một chứng cứ về thiên đường " ( A proof of Heaven ) rồi lý luận thật nhiều cảnh trí huyền diệu, mỹ cảm cho nhân thế tin tưởng về một thế giới ở thật xa, phải qua mấy tầng trải nghiệm...

Nhưng tôi cứ thích nói là " cổng vào thiên đường " cho có vẻ thơ mộng. 

Mình thì không vậy. Anh là toàn cảnh tuyệt vời đó rồi . Mình không cần giống ông Eben Alexander, vị bác sĩ chuyên trị bịnh tâm thần đang ở thế gian này, bởi lẽ anh vẫn đang ở thế gian này, thiên đường hiện hữu của mình 100% . 

 

Song, muốn trang hoàng thiên đường cho đúng nghĩa thiên đường, mà xưa nay loài người bất cứ ở đâu cũng quan  niệm vậy, phải có mây. Nhiều đám mây mới đủ tính cách... thiên đường được . 

Mình ngắm những bức tranh ông bác sĩ chuyên trị tâm thần vẽ lại giấc mơ 7 ngày hôn mê của ông, mô tả thiên đường đều có mây ...

Dân tộc ta cũng thế, dù không chứng minh được rõ ràng, nhưng vẫn luôn luôn nghĩ trên 9 tầng mây cao kia, là thiên đường, là nhà trời, và dưới khơi sâu thăm thẳm là địa ngục ...

Anh là thiên đường của mình, hay thực lòng hơn, mình đã nghĩ anh cho mình cả một thiên đường vậy.

Rồi vẫn bị ám ảnh bởi những gì trên cao vút trời mây, mình thường mơ ước , hay là tưởng tượng thôi, anh với mình đang ở thiên đường ngay nơi hạ giới này. 

 

Có khi chỉ là đùa, và đích thực là đùa, nhưng từ điều huyễn hư, huyền ảo đó, mình có một cuộc sống nội tâm tách hẳn ra khỏi thực tế của chính mình ...

Hoá cho nên mỗi lần mình bị bất như ý, bị tổn thương tâm tư tình cảm, mình lại tìm về " thiên đường riêng tư ", tất nhiên không có ai trong đó, cả hình bóng anh cũng chỉ mơ hồ, nhưng chắc chắn thế giới riêng tư đương nêu, bảo bọc, bao che, ấp ủ mình ...

Đôi khi đơn giản hoá vấn đề, ngại người đời nhìn mình với đôi mắt nghi ngờ, rằng có lẽ mình đau thực, đau một cách khác mà thế gian này có cả trăm cách ám chỉ điều bất thường với những cá nhân khác biệt, là " tâm thần ", nôm na là điên rồ chẳng hạn. 

 

Bất giác mình nhớ đến tiểu thư Diễm Diễm, ái nữ cụ Đông Hồ xưa ở Úc Viên, cô có một cuộc sống tưởng như bí ẩn.  

Ngay cái danh xưng cũng lạ đời, tiểu thư Yễm Yễm, đã từng đứng trên bục giảng, đã từng lên xe hoa về nhà chồng, đã từng đây đó, này kia...sao lại bị tự cô lập trong "tư duy biệt lệ nghiệt ngã..." 

Một thời gian dài, trước khi tôi qua Mỹ, tôi hay lui tới Úc Viên để cùng vị niên trưởng hội thơ Quỳnh Dao của chi lan tỷ muội chúng tôi, nữ sĩ Mộng Tuyết Thất tiểu muội, phu nhân thi sĩ Đông Hồ, đọc sách hay xướng hoạ Đường thi giao cảm, Yễm Yễm cũng tham dự vui vẻ . 

Như vậy tôi hiểu được phần nào thế giới ảo cũng giống như xã hội bình thường...chỉ con người nơi thế giới lạ trong tâm thức, đi mau hơn, đi chậm lại, hay đi lạc lối đường đời ...tuỳ theo mức độ cảm nhận suy tư phiền toái, hoặc êm đềm thôi. 

 

Mặt trời đã lên khỏi vòm cây dương liễu Mỹ sau nhà ...

Phía sau nhà tôi là hướng mặt trời mọc, tất nhiên trước nhà là hướng mặt trời lặn ...

Tôi có cả một quá trình nhìn theo mặt trời ...suốt ngày . 

Tức là tôi sống giữa ...thiên đường của tôi suốt ngày, vì mặt trời ở giữa vô vàn mây, mà như tôi đã trình bầy, muốn có thiên  đường, phải có mây...

Nếu anh là thiên đường riêng tư của tôi, như tôi thầm nghĩ, cũng có nghĩa là tôi sống ...ở trên mây suốt ngày với anh, phi thực tế, các cụ xưa thường nói: " Ôi chao, có để tâm vào công việc đâu, hồn cứ để ở trên mây, khổ quá ..."

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chủ Nhật, 13 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chị em tôi phải ở với bố, hơn mẹ tôi vài tuổi, như vậy là mới trung niên mà bố mẹ tôi đã mang nỗi buồn tử biệt rồi.
Thứ Bảy, 12 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Cuộc trùng phùng tuy buồn khổ, nhưng không thể nói chúng tôi không mong chờ gặp lại cha mẹ, chồng con, anh chị em vv...
Thứ Sáu, 11 Tháng Năm 20186:00 SA
Mình lén hỏi: " Còn cây vô ưu chỗ nào, xin chỉ cho tôi biết với"
Thứ Năm, 10 Tháng Năm 20186:00 CH
(HNPD) Thì phượng đỏ cũng bất biến từ cổ xưa.
Thứ Tư, 09 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Kể từ ngày tôi qua Mỹ tới nay, chỉ có 2 lần tôi chứng kiến tận mắt cuộc động đất thế nào.
Thứ Ba, 08 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Đang chỉ muốn nói về sách ở Tràng An, như một địa danh ví von trong thơ ca, một hình thức thơ luật thất ngôn bát cú thời Đường Tống bên Tàu, mà mình lại kéo lê tư tưởng thuỷ mặc sang Hoa Kỳ làm gì.
Thứ Hai, 07 Tháng Năm 20186:00 CH
(HNPD) Thông cảm được nỗi buồn của huynh đệ chi binh từ hàng niên trưởng tới đàn em cấp nhỏ nhất, tân binh quân dịch đi nữa, vẫn mong gặp gỡ nhau trên giai phẩm " Lá Cải " này.
Chủ Nhật, 06 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Đêm nguyệt rằm, tôi sẽ nhắm mắt ôm trái tim vui ngủ thiếp cùng cổ nguyệt, không mơ mộng để khỏi phải soi rọi thâm cung châu thể nguyên thủy, mà Thượng Đế đã tạo dựng ra ...mình .
Thứ Bảy, 05 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Chiều thứ sáu thảnh thơi trong điều kiện chung của gia đình là ...lý tưởng với tôi, chứ nếu chỉ có một mình lang thang, nhàn tản thì cũng buồn ...chắc chắn thế.
Thứ Sáu, 04 Tháng Năm 20186:00 SA
(HNPD) Thì ra, không có gì mới lạ trên cõi đời này, là một kịch bản tinh vi nhất của Thượng Đế, được lập đi lập lại, thừa nhận rằng chúng ta đã và đang đóng những vai trò khó nhất hay dễ nhất, vẫn chỉ để Ngài coi.