BUỔI TRÀ DƯ - CAO MỴ NHÂN

Thứ Tư, 05 Tháng Mười Hai 201810:00 SA(Xem: 1873)
BUỔI TRÀ DƯ - CAO MỴ NHÂN
636795484640985231zzzccc

BUỔI TRÀ DƯ    -    CAO MỴ NHÂN

Miền tôi đang ở mấy hôm nay trời cứ u u iu iu, không mưa tầm tã mà cũng không nắng gắt gay  ...có vài đêm mưa kèm những trận gió kéo thốc những tàu lá khô giống như lá dừa VN, rớt đầy sân trước nhà ...
Ôi sao giống miền Trung bão lụt ngày xưa quá. Hồi trước 30-4 -1975, 
khi tôi phục vụ tại Bộ Tư Lệnh QĐI/QKI, đồn trú ở Đà Nẵng, bất giác tôi tủi thân chi lạ. 
Điều uỷ mị này đã khiến chính tôi không hiểu được tôi nữa. 
Hơn một lần tôi viết, là những người được tiếng vui vẻ, "năng nổ" như tôi, phải có những phút giây để lòng chùng xuống, trầm cảm trong chốc lát, mới quân bình được.  
Nhưng cảnh tượng bên ngoài buồn bã thế kia, cơn trầm cảm sẽ nặng tới hàng chục lần mong đợi chứ  đừng nói  ... lòng đang hân hoan, lạc quan nhé. 
Ngày xưa trong đại tộc KaKi của ...tôi có ông quan 6, tên Bùi Đức Điềm, có thời làm tỉnh trưởng Long Khánh cũng khá thân với tôi, ông có nước da ngăm ngăm đen, giọng nói oang oang, thường ...phát biểu quan niệm sống: không bao giờ để cho tâm hồn trống vắng, nếu như nằm hoài mà không ngủ được, thì lập tức đứng dậy tìm một công việc gì đó làm, chớ cứ mơ mơ màng màng càng mất ngủ, hại sức khoẻ  hôm sau ngay.  
Nhị ca Lính Dù sẽ bảo: trời ơi tưởng ai mới khó, chứ Cao Mỵ Nhân thì chỉ việc ngồi dậy viết lách là xong ngay à.
Quả đúng thế tôi đang viết vì không có cách nào ngủ được, lý do ban ngày tôi đã lơ mơ ngủ gật mấy lần rồi. 
Như vậy có nghĩa là tôi nhàn rỗi quá phải không? 
Có vẻ vậy. Thủa tôi vừa qua Mỹ, bà bạn vàng từ thời đi học, theo đoàn người tiên phong di tản qua USA,  chở xe tôi đi làm giấy tờ nhập cảnh như ID, SS ...cứ vừa lái xe, vừa lim dìm mắt ngủ bất chợt, bàn tay phải còn thỉnh thoảng bốc mấy cái bánh lạt cho vô miệng ăn.
Bà bạn vừa nêu dặn tôi là phải canh đường xá và thức bà dạy  khi bà gật gật  cái đầu, vì bấy  giờ là lúc bà buồn ngủ nhất, bà sẽ quên tất cả.
Tại sao có trường hợp vậy, là vì gia đình bà tới Mỹ từ 1975, các con còn nhỏ dại, ông bà đều vừa đi làm 2 job, vừa học thêm một chút English, để lo bắt kịp cuộc sống ở Hoa Kỳ này. 
Sự việc cũng thật  "Thái quá, bất cập", bà nói: phải làm tới 17 tiếng, còn 7 tiếng lo việc con cái, ăn uống, ngủ nghỉ ...
Thành ra có khi chẳng có thì giờ ăn, ngủ không đủ giờ, nên cứ xem đi, trên xe của quý vị ở Mỹ từ 1975, lúc nào cũng có đồ ăn và cả đồ ngủ như mền, áo lạnh...vv...để phòng khi có thể phải chờ đợi công việc thì chợp mắt một chút ở ngoài xe.
Ở Mỹ thời giờ đúng là vàng ngọc.
Chỉ có làm việc mới trám được những lỗ hổng vô cớ, mới thực sự thấy được ý nghĩa cuộc sống, mới hiểu tại sao cái cuộc sống Mỹ này được gọi là đời sống thực dụng. 
Cuộc sống hay đời sống thực dụng thì làm sao còn kẽ hở nào cho cái lòng nó chùng xuống được chứ. 
Lại vẫn Nhị ca Lính Dù, ông là người thực tế vô cùng, mà thực tế còn hơn là thực dụng nữa, vì thực dụng đòi hỏi một sự kiện từ bên trong, hoặc vận dụng từ bên ngoài những gì có được, để hoàn thiện cuộc sống, không chờ đợi, vay mượn, chắp vá, sống đúng với những gì mình đang có. 
Thế nên Nhị ca Lính Dù cũng có ý kiến như niên trưởng Bùi Đức Điềm gốc binh chủng Dù từ thủa xa xưa là: tôi như bà, tức Cao Mỵ Nhân này, nếu dư thời giờ thì ra sân quét cái mớ lá gì đó bị gió giật hôm qua, vừa không phải suy nghĩ, vừa làm sạch cái khuôn viên vốn "xơ xác điêu tàn vì ai." đó, có phải là đôi đàng cùng có lợi không nào. 
Đúng vậy, mai tôi sẽ có một sân nắng vàng rực rỡ cuối năm để chuẩn bị tống cựu nghinh tân cho vơi bớt trầm cảm kinh niên của những người ở lứa tuổi trà dư tửu hậu. 
Nhị ca Lính Dù "tuyên bố bế mạc" màn độc diễn của tôi tới hồi kết thúc: chúng tôi xin mở dấu ngoặc là  tác giả chỉ có "trà dư" không thể có "tửu hậu" đâu thưa quý vị.

Kính chào, mai gặp.

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 29 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Bấy giờ vào khoảng đầu thập niên 80 thế kỷ trước, ông hàng xóm lâu đời của tôi, nhà văn Thế Phong, đang làm việc trong ngành giao thông công cộng, tức ngành xe buýt.
Thứ Tư, 28 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Ngôi nhà ở giữa mặt tiền cư xá Trưng Nữ Vương, gia đình tôi đã cư ngụ êm đềm,
Thứ Ba, 27 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Rồi năm sau, tôi cũng tới được miền đông nước Mỹ, vào mùa xuân, để gặp lại hoa anh đào Nhật
Thứ Hai, 26 Tháng Ba 20187:00 SA
(HNPD)Thì lập tức mẹ chồng tôi lại khuyên chúng tôi ra cửa Thần Phù
Chủ Nhật, 25 Tháng Ba 20184:00 SA
(HNPD) Chẳng biết tại ai, và vì đâu, mà chuyện định kể cho vui đã trở nên buồn bã, mới là ...nghịch lý chớ.Vui buồn thì không thành vấn đề,
Thứ Bảy, 24 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Nhất là khi ông ta bê nguyên bó hoa loa kèn mầu trắng đến nhà nguyện, ma sơ
Thứ Sáu, 23 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Nhưng trên cả mọi điều là nó với các con tôi, như bị cách chia, ngăn cấm tình cảm,
Thứ Sáu, 23 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Mình nhớ bài trong một năm học y tá Pháp, trước khi lên khoa cán sự xã hội Caritas, là phải biết sắp xếp những điều nhớ theo thứ tự, thì mới không quên
Thứ Năm, 22 Tháng Ba 20186:00 SA
(HNPD) Hôm qua, khi tờ lịch tháng ba được rà soát, mình đã chấm vào đó mấy điểm cần ghi nhớ, cho riêng mình, nhưng lại dính tới những cuộc tình thơ ...
Thứ Tư, 21 Tháng Ba 20186:59 CH
(HNPD) Nói theo nhà binh, mà tôi rất nhớ thủa vàng son trước 30-4-1975 ở miền nam, rằng Chủ biên ...tôi, chính là một đơn vị trưởng,