CHỈ LÀ MỘT CHUYỆN TÌNH - CAO MỴ NHÂN

Thứ Năm, 15 Tháng Mười Một 201810:00 SA(Xem: 4593)
CHỈ LÀ MỘT CHUYỆN TÌNH - CAO MỴ NHÂN
  636776683290387286zzzxxc           

CHỈ LÀ MỘT CHUYỆN TÌNH  -  CAO MỴ NHÂN

Khi đứng trước một ngã 3 đường, 2 người đàn ông trung niên cứ dùng dằng chưa biết chọn hướng nào bước tới, cả 2 cùng xuất phát ở con đường thứ 3, sau lưng họ.
Một người lên tiếng trước: Thì anh cứ đi bên đó, phía trái, còn tôi đi bên đây phía phải  của mặt trời đang  lên. .
Người thứ 2 ngần ngừ: Thì đành vậy rồi, vô lẽ chúng ta đứng mãi ở đây, và cả 2 chúng ta cùng không muốn trở lại con đường dĩ vãng sau lưng.
Nhưng có thể lúc nào chúng ta cùng trở lại con đường phía sau ấy, nơi có người đàn bà không là người tình của ai, cứ thích chắt chiu hoài những năm tháng cũ. 
Người thứ nhất thêm vào câu nói dở dang của người thứ 2 vừa. nêu:
Còn cả 2 chúng ta đều thích phải bước tới,mong kiếm cho ra một nơi để đếntrong tương lai.
Họ cùng gật đầu và cùng dứt khoát lên đường.
Người phụ nữ ở sau lưng họ là một phần đời của mỗi người vừa rời khỏi ngã 3, bà là một tiên tri hay một phù thủy cũng được, vì suốt đời chỉ sống với ước mơ, hy vọng, hay với những mê lầm, hoang tưởng...song xét ra lại thực tế vô cùng, mới chút gì mâu thuẫn riêng tư ...

15 năm sau, bỗng tình cờ họ gặp lại nhau, cả 3 người. 
2 vị Nam trung niên xưa chẳng ai còn phong độ như thủa vừa rời xa dĩ vãng, người phụ nữ khác hẳn, lại như một đóa Hoa mãn khai, tươi tốt, đẹp rỡ ràng. Bây giờ cả 3 vị đều cao niên rồi, không đến nỗi lụ khụ, mà chững chạc thì đúng hơn.  
Buổi đó mặt trời cũng lên giữa đỉnh đầu quý vị cố nhân một thời, ngó thấy 3 con đường đều có những ổ gà,  những  hư hao không ai sửa chữa. ..Họ vẫn là bạn thân  như xưa . ..
Người thứ 1 chỉ tay về con đường bên phải mặt trời, nói: 
Cũng có nhiều thay đổi nơi tôi đến, nhưng chậm quá.  
Người thứ 2 ngó qua con đường bên trái mặt trời, nói: 
Bên đó toàn đổ nát nhưng không ai có ý định dựng xây ...
Người đàn bà duy nhất năm xưa, sống trọn vẹn với dĩ vãng cười dịu dàng nhưng quyết đoán:
Chẳng có gì khác lạ, tôi thấy dĩ vãng cứ chồng chất lên nhau, cứ phải dọn dẹp, tách riêng từng đoạn thời gian và không gian ... 
Cả 2 vị  Nam trung, cao niên ngạc nhiên: 
Khi chúng tôi đi rồi, còn ai làm nên cái dĩ vãng của bà nhỉ?
Người phụ nữ nói ngay: Chẳng ai trong chúng ta là dĩ vãng của nhau, vì tôi nhận ra là dĩ vãng hay quá khứ của riêng mỗi người như trên suốt hành trình cuộc đời người đó, thành vui buồn cũng do chính người đó nhận ra thôi. 
Như vậy thì cho tới khi nhắm mắt suối tay, tất cả chỉ là những đoạn đời  tiếp nối cho những tháng năm miên viễn không dứt  ... 
Bạn không thấy à: hôm qua là dĩ vãng của ngày nay, và hôm nay là dĩ vãng của ngày mai. 
Có tiếng chim kêu trên đồng cỏ bát ngát, nơi 3 người đứng lặng nhìn đất trời lặng lẽ  mông mênh...
Họ, cả 3 người không hề làm ... những sự việc gì to lớn, mơ hồ...Chỉ là một chuyện tình buồn bình thường, tầm thường ...mà các nhà văn, nhà thơ Khi kể lại đã mượn những lời lẽ óng ả, chải chuốt cho...lạ  đó thôi ...

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn