TIẾNG MÕ TRONG ĐÊM - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 13 Tháng Mười Một 201810:00 SA(Xem: 3449)
TIẾNG MÕ TRONG ĐÊM - CAO MỴ NHÂN
   636774876530461316zzzzzzz

TIẾNG MÕ TRONG ĐÊM  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Nghe tận xa xôi tiếng mõ về, đều đều, không thăng không giáng, cho tôi cảm giác phiền muộn, lơ là ...

Chỉ có một tích tắc lạ lùng, tôi không biết âm thanh đó xuất phát từ đâu, ngoài vườn hay trong nhà, trong bóng đêm đang bao trùm cảnh vật ...

Đơn giản là bóng đêm cứ vẫn là đêm sâu thăm thẳm của đất trời ...dẫu chị tôi biết tính tôi " sợ ma kinh khủng " đã để điện gần như không chừa một bóng đèn nào trong nhà . 

Chị tôi tên MỸ, đã rời San Gabriel Hospital và Mission care center về lại nhà sau 2 tháng trôi qua đầy lo âu sợ hãi cơn bệnh hành hạ . 

Sân trước, vườn sau ...cây khô lá vàng, cỏ cháy vàng hoe ...

Tôi không trở mình, cứ để yên lưng quay về bên chị, tức chị nằm sau lưng tôi, cả hai chị em trên chiếc giường rộng, mỗi người quay mặt vào tường "đông tây " suy niệm. 

Có lẽ chị MỸ tôi chỉ còn dồn tâm tư vào những tiếng mõ kêu lóc cóc rất nhỏ, rất nhỏ, từ một chiếc máy nhỏ xíu như hộp quẹt mầu đen, có hình Phật Bà Quan Âm mầu trắng bé xíu vẳng ra âm thanh đó . 

Còn tôi ? Tôi chưa nhận định được rõ ràng điều trộn vào trong tiếng  mõ lóc cóc nhỏ, bặt ấy, những lời niệm chú đều đặn như hơi thở của một sinh vật bé nhỏ lắm, không tưởng tượng được cả hình hài . 

Bất giác tôi hỏi chị tôi : " Chị MỸ, có tiếng gì lạ lắm ? " 

Chị MỸ đưa tay bốc từ mặt tủ thấp kê ở đầu giường phía chị , một chiếc hộp như tôi đã diễn tả ở trên, nhỏ hơn bao diêm mầu đen, được lồng vào giây đeo cổ để có cần thì đeo vô cổ luôn, chị nói: 

"Tiếng này này..." 

đó chính là chiếc radio cỡ nhỏ nhất, đang thả ra những lời chú miên man, thầm thì nhưng rõ từng câu cú, là vì chuỗi âm thanh đó chỉ quay vòng có 6 chữ : " Nam Mô A Di Đà Phật  " .  

Đang tiện tay cầm cái máy cỡ nhỏ nhất ấy, chị tôi bấm mở lớn lên, lập tức chuỗi âm thanh kinh điển duy nhất trong máy cùng tiếng mõ vang âm to hơn, như đăng cao, như chơi vơi, lênh đênh giữa càn khôn vũ trụ ...

Tôi lặng thinh ...Chị MỸ tôi bấm máy nhỏ lại như cũ, đặt máy đó vô  chỗ vừa lấy ra, thản nhiên nằm nghe, đợi giấc ngủ, tất nhiên chị có khẩn cầu thiết tha chư Phật độ trì cho chị qua những sóng gió bệnh tật rồi . 

Chị hỏi tôi : " Có cần không, chị cho tôi một chuỗi đeo có máy đó, đêm nằm nghe kinh, đợi giấc ngủ tới, hiệu nghiệm lắm. "

Tôi trả lời thành thật, mà chắc chắn Chúa, Phật hay Ala vv...cũng chấp nhận  : Hãy thành thật với lòng ta chứ , tại sao phải nói dối các đấng Thiêng Liêng : 

" Trong nhà em có nhiều chuỗi , tượng, kinh sách vv...lắm , muồn nghe, muốn dâng lời cầu nguyện lên Đấng Tối Cao, Tối Đại theo cách nhìn nào, cũng có . Em rất là tôn thờ đạo pháp ."  

Chị tôi hỏi huỵch toẹt luôn: 

" Thế Mỵ đọc kinh gì mỗi tối trước khi đi ngủ  ? " 

Tôi trả lời : " Kinh chỉ là lời thổ lộ thiết tha, lòng mong ước được Thượng Đế, Chúa, Phật vv...chứng giám , tức chứng thực sự ngay thẳng, lương thiện của người đời , đương sự đang khốn khổ, muốn xin xỏ, hay hân hoan cảm tạ " . 

Tôi vốn mê thích thi ca, nên có thể mỗi tối tôi đọc một bài thơ tình trước lúc ngủ. 

Chị MỸ biết tính tôi tầm phào thế, không phải vô thần, mà rất đa thần, tin tất cả các Đấng Tối Cao, Tối Đại, thậm chí còn tin cả Sa Tăng, ngạ quỷ, nên chị tôi lắc đầu : 

" Chúng ta sợ không còn đủ thì giờ để cầu nguyện nữa, nên đừng phí phạm những tháng năm vô ích, những phút giây ngắn ngủi cũng cần thiết cho một người bịnh nan y em ạ . " 

Nghe rồi, tôi lại thả lỏng tâm tư vào huyễn mộng, ngủ lúc nào không hay . 

Có lúc tôi chợt thức giấc, quay qua chị , thấy chị thở đều , tiếng mõ bỗng trở nên lanh lảnh, tinh quái trả lời  cho tôi biết là chớ bao giờ đặt vấn đề  với các hiện tượng được hình thành bởi đức tin tuyệt đối của các bậc rao giảng, muốn chia sẻ cho chúng ta niềm tin yêu tuyệt đối đó .  

Nếu tôi ngại nghe tiếng mõ đang cầm chịch bóng đêm trường, đang khiến tâm tư tình cảm tôi dồn tất cả vào âm thanh khô thanh như lòng gỗ, thì  có 2 cách :

Một là tôi chìm đắm vào giấc ngủ, lãng quên trong nghỉ ngơi toàn vẹn là ngủ . Giấc ngủ sẽ ru tôi vào mộng ảo, mơ huyền bình thường . 

Hoặc là tôi chỉ việc tắt máy đang âm vang tiếng mõ kia. 

Đêm sẽ tĩnh lặng, rồi sau đó, muôn vạn côn trùng sẽ đồng loạt tấu khúc thiên nhiên, cũng bình thường như hằng ngày nếu ai mất ngủ mới nghe thấy . 

Tôi không mất ngủ hay khó ngủ, thảnh thơi trong âm điệu vi diệu, tôi đã ngủ bên tiếng mõ, và cũng thức bên tiếng mõ . 

Chị MỸ tôi chắc vui vui nghĩ về tôi . 

Sáng ra chị nhìn tôi vô tư khi tiếng mõ vẫn không dừng lại, chị cũng không bấm tắt máy, chị thản nhiên nói : 

"Nghe được kinh như thế tốt lắm Mỵ  ạ, không bị chia trí , không mộng mơ vớ vẩn, ngủ yên lành phải không hả? " 

Tôi cũng hồn nhiên trả lời : 

" Thế hả ? Em không chia trí hay mộng mơ, nhưng lại làm được một bài thơ khi nghe mõ vọng đấy, 2 đêm thanh tịnh rồi, tối nay em về nơi em ở nhé, chị một mình nghe mõ âm vang bình yên . " 

 

          CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 11 Tháng Mười Hai 20188:56 CH
Thứ Ba, 11 Tháng Mười Hai 201810:00 SA
Thứ Hai, 10 Tháng Mười Hai 201811:35 CH
Thứ Hai, 10 Tháng Mười Hai 201810:00 SA
Thứ Bảy, 08 Tháng Mười Hai 201810:00 SA
Thứ Bảy, 08 Tháng Mười Hai 201810:00 SA
Thứ Bảy, 08 Tháng Mười Hai 20187:08 SA