NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH QUÝ MẾN - CAO MỴ NHÂN

Thứ Năm, 25 Tháng Mười 20186:00 SA(Xem: 3837)
NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH QUÝ MẾN - CAO MỴ NHÂN
636758081083422270zzaa

NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH QUÝ MẾN  -   CAO MỴ NHÂN  

Tôi cứ tưởng khi tàn cuộc chơi, âm hưởng ván cờ thua không được ai chia xẻ, nhưng không ngờ bài thơ của Người Thương Binh VNCH hay đến thế, khiến tôi phải mạn phép được "bình" lên để sân chơi dành cho lính có thêm ý nghĩa.

Thưa Người Thương Binh VNCH, cho dẫu người thương binh không ghi lại danh tính, tôi cũng biết người là ai, số là chúng ta có rất nhiều bạn chung, ở cả trong sân chơi lẫn ngoài đường phố, bởi chúng ta đều là lính bên này chiến hào, nên dễ nhận ra nhau. 

Huống chi ít lâu nay, nơi hải ngoại này có rất nhiều cơ quan hội đoàn và tư nhân chia xẻ nỗi vui buồn với thương phế binh VNCH còn kẹt ở trong nước, thì Người Thương Binh VNCH thân quý tác giả bài thơ đang ở đâu vậy ? 

Có ở đâu bây giờ, từ ngày tan cuộc chiến, mà tôi ví như tàn cuộc chơi, thì người thương binh VNCH cũng đã mất mát một phần thân thể, hoặc thể chất hoặc tinh thần. 

Khi một người gọi là còn đầy đủ hình hài dễ làm mất lòng bằng hữu chiến binh đã bị thương tật. Không biết lúc tàn cuộc cờ tướng ở sân chơi dành cho lính mà tôi chỉ là người ngồi ké chiêm ngẫm nước cờ, có khiến Người Thương Binh tưởng rằng tôi thiên kiến, không đủ nhận thức để hiểu rõ được bàn cờ kia thua thắng thế nào, vì đâu, vì tướng hay vì quân, và xe pháo mã bị vỡ tan tành, khiến cả tướng lẫn quân phải tìm đường di tản.

Người Thương Binh VNCH thân quý ơi, ông còn tự nhận là một quân chốt, nhưng chốt vẫn hoài mong trở lại chiến trường để làm lại lịch sử. 

Thật quý làm sao những anh hùng đã bị thương tật, đôi cánh đại bàng rách nát, bàn tay phóng pháo lẻ loi, tiếng xích xe tăng ầm ì đứt đoạn, hỏi người lính VNCH nào không sót ruột? Dân chúng miền Nam nào có ai quên, tưởng trả lại cho người bao nhiêu tình thương đồng đội cũng chưa đủ. 

Thế mà Người Thương Binh VNCH vẫn hãnh diện như vầy:

 

Mong rằng phản pháo thành công

Cho phe cờ đổ tiêu vong muôn đời

Bây giờ chốt tiến cuối đời

Ván sau chốt mới tuyệt vời mầu xanh

Mong rằng pháo nổ tanh banh

Chốt tuy bị thí cũng đành lòng vui

Dù sao nước cũng tàn rồi 

Cờ người đất khách hưởng vui mấy đời 

NGƯỜI THƯƠNG BINH VNCH

Thơ hay quá phải không thưa quý vị.  Tôi loay hoay định viết dài hơn, bất chợt chủ nhiệm sân chơi dành cho lính đi ngang, ông tỏ vẻ ngạc nhiên:  

- Thơ lính, hèn chi hào sảng quá, mà lại thương binh nữa, nghe sót sa nhưng vẫn  dũng cảm. 

 Vâng thật dũng cảm:  mong rằng pháo nổ tanh banh, chốt tuy bị thí, vẫn đành lòng vui, đúng là hy sinh cho đại nghĩa VNCH.

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn