CON ĐƯỜNG CÓ NHỮNG Ổ GÀ - CAO MỴ NHÂN

Chủ Nhật, 14 Tháng Mười 20186:00 SA(Xem: 7139)
CON ĐƯỜNG CÓ NHỮNG Ổ GÀ - CAO MỴ NHÂN
636748892239935294zzzzaaa

CON ĐƯỜNG CÓ NHỮNG Ổ GÀ    -    CAO MỴ NHÂN
Con đường từ Bình Dương đi Rạch Bắp chưa đầy 30 cây số, là một con đường xuyên qua vạt rừng thưa,  đúng ra phải gọi là rẫy, vì 2 bên con đường đó vẫn có những mái nhà tranh thấp thoáng, đồng rẫy vẫn có  những vườn cải, luống cà, và nhất là khoai lang, khoai mì thì gần như là lương thực chính.
Thời gian đó vào những năm đầu thập niên 80 thế kỷ trước. Khi tôi vừa từ trại tù cải tạo về, tôi đã nhận được giấy phải đi nông trường để tham gia lao động, lý do đơn giản là trước 30-4-1975 tôi cư ngụ ở Đà Nẵng, không thuộc dân số Saigon.
Thế nên thay vì phải đi tìm một quê hương mới như mấy nông trường ở miền tây "Nam bộ", tên tôi trong danh sách các sĩ quan ra tù phải đến lao động ở nông trường Dương Minh Châu, thuộc miền đông, thì:
Tôi đã đến Nông Trang Kobra do vị kỹ sư cao niên Dương đình Xuân và ông Bác cứ thấy gọi là Ba Bảng, sinh hoạt trong giới Cải lương, thuộc chế độ cũ, dự định tổ chức một nông trang. kiểu mới, rất thu hút những người như chúng tôi vừa ra tù, muốn sống lại kiểu sống ngày xưa, không bị bó buộc quản chế bởi bạo quyền CS VN. 
Muốn thế mỗi người chúng tôi phải đóng 1000$ tiền Hồ. Bấy giờ giá vàng là 600$ một lạng. Nhưng sắp sửa lên Lâm Đồng để phá rừng xây dựng nông trang, thì kỹ sư Dương Đình Xuân thẳng đường xuất ngoại bằng hải lộ. Thế là như rắn mất đầu, chúng tôi được trả lại tiền, và nếu muốn tiếp tục ...phiêu lưu làm rẫy, thì có ngay một nông trường mang dáng vẻ Kobra, đó là nông trường trồng cây xuất khẩu "điều". ở Rạch Bắp, còn gọi tây nam, thuộc sở ngoại thương thành Hồ 
Và kể từ đó mà tôi biết tới địa danh Rạch Bắp, nơi buồn hiu buồn hắt ở cuối con đường nêu trên. 
Như tôi đã kể là từ Bình Dương đi Rạch Bắp chỉ chưa đầy 30 Km, nhưng nếu theo đường chim bay, thì chỉ ít phút thôi, và cũng thế nếu tính từ Saigon tới chính cái vùng tôi đang nói, thì cho là gấp đôi thời gian bay, hoặc tính gọn là nửa giờ hay hơn một chút. 
Thế mà 2 bên đường, nhất là từ bên này sông Rạch Bắp qua Củ Chi. bằng đường ruộng, quý vị sẽ thấy hàng trăm hố bom  B. 52, có đoạn hố nọ chồng lên hố kia như mấy cái chén xếp lên nhau ...
Do đó mới biết là đô thành Saigon Chợ lớn trước 30  4.  1975 tiếng xe đã át tiếng bom rơi đạn nổ chỉ trên một khoảng rất gần cõi chết. 
Đọc trong nhiều hồi ký của quân nhân các cấp VNCH trước và sau  cuộc đổi đời  30  4.  1975.  Những trận đánh  mà bom phải trút như mưa, quân ta đã phải hy sinh không ít chiến hữu dưới đó. Còn  quân địch thì đương nhiên chết như rạ, vì chúng trắng trợn len lỏi vào lãnh thổ VNCH. 
Toán kỹ thuật chúng tôi, gồm những người phải bỏ cuộc Kobra, ngoài cụ kỹ sư Cường. chủ tiệm thuốc tây Phong Châu gần chùa Vĩnh Nghiêm, bị đánh tư sản, còn 7 người đều là sĩ quan đi tù cải tạo về, đến nông trường làm nhiệm vụ khai quang, cắm tiêu để vẽ bản đồ, chia lô cho công nhân gieo hạt trồng cây điều để sẽ lấy Hạt điều xuất khẩu. 
Hằng ngày chúng tôi phải đi trên những con đường mà mìn thì chưa phá, đạn thì còn ngòi nổ. Trưởng toán là thiếu tá Trận Văn Đài, 3 đại uý, 2 thiếu uý, và tôi. Nhưng tôi lại làm việc khác là nấu ăn cho toán,  làm y tá cho nông trường, tăng cường cho trại nuôi thỏ. 
Trại nuôi thỏ gồm 3000 con lớn nhỏ với những chuồng bằng lưới do nước Úc tặng, tất cả để trong 2 căn nhà  dài thoồng xây cất cho thỏ mái tôn vách gạch  nền  xi măng, phần việc nuôi thỏ này do một số công nhân làm. 
Mỗi buổi chiều khiêng hàng chục Cần xé rau lang ra bờ sông Rạch Bắp rửa, để cho thỏ ăn, cô bé khiêng chung cần xé với tôi chạy tới chỗ đám đông  tán róc, tôi ngồi giữa vạt rau, nhìn lên hướng Tây Ninh, mây đã phủ đầy quanh núi Bà Đen, buồn nhớ lạ lùng, 
Chỉ dám hát thật nhỏ: đường chiều mây chắp cánh bay ngang, em ngồi  em nhớ  ... Phải nói là không lúc nào, ở đâu buồn nhớ đến thế ...
Con đường từ Bình Dương lên Rạch Bắp đó còn giữ lại được một chút gì nhựa đường  từ thời tám hoánh nào, nên mỗi lần lỡ xe, chúng tôi đi bộ phải gần trọn một ngày  ...
Cứ thế trong 2 năm, để thấy được những kiếp người tối tăm cùng cực. Không cần phải đổ lỗi cho chiến tranh, một căn nhà lá đã bốc cháy trong 5 phút vì bếp tro ủ lửa, đã phát hoả, thằng bé 5 tuổi bị phỏng nặng, trong lúc người phụ nữ  vào rừng.kiếm củi để đổi gạo cho bữa ăn sau. 
Thú thiệt tôi chẳng giúp được gì. Nghe được những tiếng thì thầm, rồi ông K . Nguyên đại uý không quân trong cái toán kỹ thuật đương nêu nói thật nhỏ: hay chúng ta bớt chút gạo cho chị ấy được không?  
Hình như tất cả đồng lòng trừ tôi đang lo lắng cho những bữa ăn chung ...

Con đường nhựa hoang liêu có những ổ gà to như những cái nia, thủa nào chúng tôi đã nhiều lần từ Saigon lên Bình Dương bị trễ xe, bắt buộc phải đi bộ tới Rạch Bắp để tiếp tục hành trình cuộc đời  ... 
Những hành trình cuộc đời Thượng Đế đã vạch sẵn cho mỗi chúng ta, Vâng đang vạch tiếp, và sẽ vạch cho tới khi nào không đi được nữa. 

CAO  MỴ. NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
VIDEO HNPD
Video HNPD 

"Vietnam ! Việtnam !", tài liệu được giải mã. (phụ đề Việt ngữ)

          (muốn phóng hình lớn, click vào ô vuông bên phải phía dưới khung hình)



n đài VOA (Bấm để xem thêm)
Giao Kèo
Web tham khảo