ĐÊM VỀ SÁNG - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 28 Tháng Mười Một 20176:00 SA(Xem: 2680)
ĐÊM VỀ SÁNG - CAO MỴ NHÂN
             636474029610256161zzzccc

       ĐÊM VỀ SÁNG   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Sau khi ghi một chữ "Thôi" trên bức hoa tiên mở lớn, tôi biết rằng lúc anh mở xem, anh chẳng ngạc nhiên, bởi vì anh biết tính mình quá trời rồi, giống như cái bài hát có 2 tiếng: có, không ...gì đó, mình luôn mong anh hồi đáp trái lại ...

Tức là nếu anh coi cái chữ " Thôi " kia, anh phải hiểu cho rằng mình mong muốn " nữa " cơ. Rắc rối quá trời ạ. 

Song anh lại là bậc chính nhân quân tử, thêm vào tính chất hào hoa Tây phương, nếu mình dại dột phán "Thôi ", anh lập tức cho bộ máy đang sinh hoạt ngưng cái một . 

Mình cũng chẳng cần, hay đúng ra, mình chẳng dám hỏi anh, như có lần cách đây nửa năm, mình tiết lộ cho anh biết là với anh, mình " sợ một phép " . 

Sự thực mình rất thân thương quý mến kính trọng anh, có thể phá bỏ cái hàng rào ngăn đôi hàng xóm tình cảm, nhưng mình quả là không muốn rỡ vòng rào ấy, với anh, mình cảm thấy sợ một phép ... thật. 

 

Đêm qua, bỗng nằm mơ thấy anh lụ khụ như cụ chín mươi, mặc dầu hằng ngày mình dư biết anh còn phong độ tưởng chưa hề một lần ...cổ lai hy ấy chớ . 

Trong mơ mình khóc cách nào mà khi chợt tỉnh dậy, mặt gối ướt đẫm nước mắt. Và mình rơi lệ tiếp khi đã thức hẳn . 

Giữa lúc thực hư lẫn lộn trước lúc bình minh, mình bắt gặp một chuỗi ảnh toàn hoa mùa thu do người bạn thơ cổ điển gởi tặng, với tiêu đề: " Rồi hoa lại nở " . 

Nếu thi sĩ Phùng Quán năm xưa ca tụng thơ làm lớn dậy con   

người, hay vịn thơ đứng dậy...có nghĩa là nhờ thơ, người ta có thể bình tĩnh lại, ngõ hầu tâm tư không bị xáo trộn, tình cảm không bị lúng túng trước mọi hoàn cảnh...

Tôi bèn viết mấy câu cho chuỗi ảnh đó, rằng: 

 

Rồi hoa lại nở thực không

Hay hoa còn ủ trong lòng thiên thu

Bởi sương khói phủ mịt mù

Sắc không chỉ một mầu tu hành buồn  ( Cao Mỵ Nhân ) 

 

Tác giả chuỗi ảnh hoa, vốn chơi " nhiếp ảnh " như một thú đam mê để  chèn lấp một nỗi buồn không thể phá bỏ được , nên ông ta đã kiên nhẫn nhờ sắc mầu lý giải tâm sự đang nặng trĩu ...sầu tư. 

Ông bạn nghệ sĩ này đợi chờ hoa nở đúng nghĩa, là để mở máy hình trong suốt nhiều giờ đồng hồ, từ lúc hoa đang hé nụ, tới khi hoa nở bung ra ...

 

Đã đành hoa cũng hư không

Mà sao cánh rã chạm lòng ngàn thu

Ngoài kia gió cuốn bụi mù

Buồn tình lại muốn đi tu...sợ buồn ... ( Nguyễn Vô Cùng )

 

Tôi cũng có một nỗi buồn không phá bỏ được, nhưng trong cái nỗi buồn to lớn ấy, tôi vẫn có những niềm vui, mới là ...kỳ quái. 

Số là liên tiếp đắm say cuộc tình diễm ảo của mình thôi. 

Tôi chưa khi nào muốn nén chặt tâm tư mình ...tôi miệt mài làm thơ suy tụng cuộc tình và người tình, đến nỗi chính tôi cũng bất lực trước sự việc phá bỏ nỗi buồn kia...

Có thể tôi cũng giống người thi sĩ nhiếp ảnh gia nêu trên, là đã biến nỗi buồn của mình thành thú đam mê thần bí, nên chỉ có anh mới rõ tận tường tôi vui hay buồn thực sự . 

 

Vị bác sĩ tâm lý người Ấn Độ, kể một chuyện ngoại tình của lý trí... 

Một cặp vợ chồng trung niên kia, chở tơ lụa bằng một con lạc đà từ xứ Ả Rập nào đó, qua một nước Âu châu. 

Vì có nhiều mối tơ lụa, nên họ bán hàng không được dễ dàng. Người chồng có ý định đi thẳng sang các nước Trung Á. 

Đêm sau cùng họ đi chơi ở một hộp đêm của thành phố sang trọng và rực rỡ nhất châu Âu. 

Bấy giờ nhà chọc trời 10 tầng đã là cao nhất rồi, vợ chồng người bán tơ lụa thuê một phòng trên thượng đỉnh lầu, gần sàn khiêu vũ " Trời xanh " . 

 

Vợ chồng người bán tơ lụa buổi cuối bị mệt quá, ngủ thiếp đi . 

Nửa đêm về sáng, người vợ chợt thức, tiếng nhạc ngoài sàn nhảy, làm tỉnh luôn giấc ngủ người vợ . 

Vầng trăng thật to, soi thẳng vào căn phòng vãng lai, đổ chan hoà thứ ánh sáng vàng diệp lên giường chiếu gối chăn đôi vợ chồng người bán tơ lụa ...

Người vợ lần ra cửa sổ ngắm nguyên vẹn vầng trăng mầu vàng diệp . Người chồng trở mình, quơ tay mấy lần không thấy vợ, mệt quá vì vất vả, ông ta ngủ thiếp đi. 

Người vợ ngồi bên cửa sổ tới sáng, nghe nhạc và ngắm trăng ...

Bình mình tới, tiếng nhạc đã im, vầng trăng đã khuất, chỉ còn người phụ nữ bán tơ với thứ cảm giác lạ ...

Người chồng không tin những gì người vợ kể lại ...ông ta ngó thật sâu vào đôi mắt mệt mỏi của vợ, rồi đau khổ thốt : 

Đại họa rồi, bà không chung thủy với tôi, đêm qua bà đi đâu, hay ai đã tới đây, hớp hồn bà, đôi mắt tang thương của bà nói lên điều ấy. 

Người vợ khóc thảm thiết, khăng khăng nói chỉ vì vầng trăng to quá , trời đẹp quá, và tiếng nhạc đưa bà bay bổng lên cao...

Bà đó đã ngoại tình cùng thiên nhiên ...

 

Vị bác sĩ Ấn Độ chuyên ngành Tâm lý, có cặp mắt sâu thăm thẳm, chậm rãi hỏi tôi: 

" Qua câu chuyện vừa kể, bà cho tôi biết cả hai nhân vật truyện đều sai, hay có một người đúng ?" 

Tôi không biết nữa , riêng tôi không bịnh với cái kiểu bác sĩ vừa nói đâu. 

Tôi không cảm kích hay là mất thì giờ với thiên nhiên quá độ vậy. 

Thiên nhiên chỉ giúp tôi thăng bằng tư tưởng, tôi đau thực sự, bịnh tầm thường của trần gian này, yêu say đắm cuộc tình mình, nên vấn đề thật rõ rệt ...

Như trên tôi đã trình bầy, người bạn nhiếp ảnh đã phải vận dụng mầu sắc để chèn lấp nỗi khổ của ông ta. 

Tôi làm thơ ca tụng nỗi buồn của tôi, nghĩa là không có sự bi thiết nào cần phải chèn lấp. 

Vả lại, thưa bác sĩ, trong cuộc tình gọi là buồn đấy, không có ai nghi ngờ ai, vì hình như cả hai nhân vật truyện tình, đều hết lòng với nhau ...

Vị bác sĩ tâm lý cười: "Nếu bịnh nhân nào cũng như bà, có lẽ tôi, bác sĩ, nên đổi nghề khác"...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Chủ Nhật, 19 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Trong đại tộc KaKi ta, tổng hợp nhiều họ hàng, tên tuổi nghe như kiếm khách bên trời. Trần, Lê, Nguyễn, Vũ vv...thì không nói làm gì, bài này chỉ nói về "Họ", không phải tụng ca thành tích, chiến công, mặc dầu ở chốn ba quân, là công trạng đi đầu
Thứ Bảy, 18 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Tôi thuộc lòng từng chi tiết một những gì xẩy ra với mỗi cá nhân đặc biệt, hay từng đơn vị nhỏ mà tôi mặc nhiên hiện diện, ở gia đình quân nhân các cấp trong thành phố,
Thứ Sáu, 17 Tháng Mười Một 20176:00 SA
Thế rồi lỡ ai trong chúng ta, biểu lộ hoặc thực thi một sự kiện gì trái với phong cách chung của dân tộc, chúng ta thường kêu gọi, mong chờ hồn thiêng sông núi làm sáng mắt sáng lòng những người sai trái ấy ...sớm trở về cội nguồn.
Thứ Năm, 16 Tháng Mười Một 20176:01 SA
(HNPD) Đọc "Mỗi Ngày Một Chuyện" anh thấy mình ba hoa chích choè quá, bèn gởi cho mình 3 bông hoa huệ trắng đặt giữa bóng đêm đen... làm kỷ niệm chơi.
Thứ Tư, 15 Tháng Mười Một 20176:00 SA
Song, cuộc đời không phải chỉ có 2 điểm đối nghịch: vinh quang và tủi nhục đâu, mà còn biết bao cung bậc điều hoà, để làm nên bản nhạc đời phức tạp, hợp xướng, giao hưởng vv...
Thứ Ba, 14 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Tới khi học về tâm lý xã hội, tôi làm một bài luận đề, có đoạn..." phải từ từ bỏ bớt những gì không cần thiết,
Thứ Hai, 13 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Vậy thì, chắc chắn kiếp này, không được sống bên nhau, đời sau và mãi mãi ta sẽ ở cạnh nhau như thiên thu ước hẹn ...
Chủ Nhật, 12 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Tôi khẳng định trong suy tư rằng: đúng quá đi chứ , những người có lương tri chiến sĩ QL/VNCH ít nhất phải trả lời như nhà văn Phan Nhật Nam vậy, dù có phải bày tỏ trong vai diễn đi nữa, mới xứng đáng chiến sĩ Quốc Gia.
Thứ Bảy, 11 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Kỷ niệm để đời nhất đối với thiên tai đổ xuống dân nghèo là trận lụt trắng nước san bằng làng xã bên sông Thu Bồn năm đó, thủa thiếu tá Cao Điền (sau lên trung tá) làm quận trưởng Duy Xuyên.
Thứ Sáu, 10 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Dẫu Hoa Sen có đang là quốc hoa,...