VẦNG TRĂNG CUỘC ĐỜI - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 29 Tháng Chín 20186:00 SA(Xem: 2528)
VẦNG TRĂNG CUỘC ĐỜI - CAO MỴ NHÂN
636736924232856837zzzzzzzzzzzz

VẦNG TRĂNG CUỘC ĐỜI   -   CAO MỴ NHÂN 

Từ khi có sự hiện diện của Google trong cuộc sống của ...tôi, tôi cảm thấy yên tâm mỗi khi gõ trên bàn phím IPad, để cà kê kể lể cùng quý vị về một nhân vật hay sự việc gì, có tính cách... vô hại. 

Bởi vì tôi rất yếu bóng vía khi cao hứng viết chuyện của ai, nếu không cần thiết, đồng thời chỉ dám kể lại những gì gọi là vui buồn trong đời lính của mình.

Tức là chuyện có tính cách "kỷ niệm", từ những vị thượng cấp của mình, tới  thuộc cấp, trong chiều hướng xây dựng nhiều hơn là đả phá. 

Đôi khi tôi sợ mình quên, nên vội hỏi Google, hỏi rất nhiều và rất lâu, để bớt đi sai sót, nhất là dân ta "có ít xít ra nhiều" thật khổ lắm. 

 

Từ lâu tôi vẫn nghĩ rằng: ở sân chơi dành cho lính HNPĐ, quý vị huynh đệ chi binh kể lại chuyện mình, chuyện người, rất vô tư, lạc quan.

Ngõ hầu cùng nhớ lại những ngày lửa đạn bên nhau, tiếc thương quá khứ không bao giờ mất được, dù chỉ còn anh với tôi trên đường lưu lạc...

Huống chi chúng ta còn rất nhiều những bè bạn lính xưa, thảng gặp lại nhau, ở dọc đường mưu sinh, hay trong các hội hè đình đám thân quen của từng binh chủng, cùng quê hương, bản quán trên đất nước người. 

Chẳng có lý nào tình cờ gặp nhau, lại vội vã quay đi, hay làm mặt lạ. 

Nếu như vậy thì tôi buồn tủi, mắc cở lắm. 

 

Thế nên tôi phải thưa với quý vị là: tôi được may mắn có những Đơn vị trưởng, những bạn bè trang lứa, những thuộc cấp, hết sức yêu thương, luôn nâng đỡ, khuyến khích tôi trong nhiều trạng huống khó khăn. 

Do đó tôi biết quý vị cũng như chúng tôi là cũng có bạn bè đồng liêu, đồng tuế, một thời đồng đội, đồng hành ...tiến bước trên đường trường xa...

Thật là thấy những bạn quen của ta đang ở nơi này, chốn nọ.

Dịp hạnh ngộ vừa đây, nhóm bạn ...hành quân xưa thuộc Trung đoàn... trừng giới, miền địa đầu giới tuyến đã gặp gỡ nhau xem thử còn bao nhiêu vị tại thế. 

Khách dự "giật mình" tính ra chỉ còn 2/5 tổng số thủa ban đầu. 

Tôi cũng xin mở một dấu ngoặc, là trên danh bạ, làm gì có Trung đoàn Trừng giới.

Đó chỉ là Trung đoàn X của Sư đoàn 1 BB, nhưng có giai đoạn các lao công đào binh được Trung ương đưa ra miền giới tuyến, tức Đông Hà Quảng Trị, thì... mọi người đùa nhau vậy.

Đã chỉ còn 2/5 tổng số là kể cả những lần bổ sung,

chứ tính từ khởi thuỷ, sợ chẳng còn ai.  

Với 2/5 số người còn lại đó, thì tuổi lão và cao niên, cùng bịnh hoạn chiếm 9/10 rồi, chỉ còn đúng 1/10 được ưu ái gọi là trẻ khỏe tương đối thôi.

Thành thử nội công, ngoại kích, bề nào phe ta cũng chỉ còn cao lắm 25 -30 năm trang trải tình đời cho những ai thích "yêu đời", thầm tiếc không còn cơ hội làm lại hay làm tiếp những gì mình muốn nữa. 

Hình ảnh đẹp nhất để quý vị đó mơ mộng, là đem nửa vầng trăng còn lại về một nơi yêu mến, làm cho đầy vầng trăng thất lạc... kể cả nửa vầng trăng chờ đợi đã mỏi mòn. 

Nhưng quả là không kịp ...với cái hành trình càng ngày càng tự nó rút ngắn lại...

Ôi vầng trăng cuộc đời có khi nào tròn mãi đâu, bởi vì nửa kia của vầng trăng chính là cái bóng của nó khuất sau nơi ta đang đứng hôm nay. 

Tôi nhìn về phía quý vị "cấp chỉ huy", thấy một vài nụ cười héo hắt, nếu không thì bình thản, chứ chẳng có nét hân hoan, tất thắng ...thủa cách nay mấy chục năm ...

Ô hay đúng là lẩm cẩm rồi, làm sao sau cả nửa thế kỷ mà còn như ...thanh niên trai tráng buổi mới vào đời chứ. 

Còn gặp nhau ấy là còn niềm vui, cuộc chiến vừa qua cứ dần trôi vào quá khứ, một kết thúc hững hờ, chẳng ai trong chúng tôi mong đợi, như vầng trăng xé nửa ...

Đôi khi Thượng Đế cũng quên phần tối của vầng trăng thơ, khiến có điều ...không trọn vẹn ...

 

                CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn