BÓNG HÌNH NGUYÊN THUỶ - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 15 Tháng Chín 20186:00 SA(Xem: 552)
BÓNG HÌNH NGUYÊN THUỶ - CAO MỴ NHÂN
    
636719551096040123zzzzzzzz

BÓNG HÌNH NGUYÊN THUỶ  -  CAO MỴ NHÂN 

Anh bỏ Huế đi đã nửa trăm năm nay. Còn gì nữa đâu mà nhung với nhớ. Nhưng sao mình chẳng là Huế , mà cứ bị dày vò bởi cái chất Huế đó . 
Hôm qua nhìn sương mù từ biển trôi vào thành phố , nơi mình đang cư trú, tưởng như mình đang ở Đà Nẵng, thành phố phía Nam đèo Hải Vân. 
Rồi , hễ người Huế xa xưa , muốn bỏ Huế đi , chỉ vô Tourane , qua 3  vòng  đèo , kể từ Huế  là : Phước Tượng, Phú Gia, Hải Vân, thì thành phố Đà Nẵng đẫ rực rỡ nắng vàng đón chờ . .., nào cần đi xa nữa. 
Nhưng anh không như những gia đình Huế cổ , nhà anh đã đi thật xa . Tới vùng trời có những cánh cò trắng xoá không gian . .
Nếu tiếp tục đi thêm nữa , anh sẽ ngạc nhiên trước những đàn vịt mập mạp, mỡ màng ...được thả rong ngoài đồng , ngoài rạch. 
Những đàn vịt này không hiu quạnh như ở miền Trung của anh , mà đàn nào đàn nấy ...đông đảo đến hàng ngàn con  . 
Mùa hè năm xưa , tôi đã đứng ngắm đàn vịt có thể nói , là nó nhiều đến nỗi lỡ ai  thú vị quá , xin  " thằng cò què  "  một con để ăn chơi .
Chú chăn vịt được kêu là " thằng cò què  " đó , bắt liền cho một con vịt mập nhứt , tặng người  ao ước ăn thịt vịt nấu trong nồi cháo , rồi cắt thịt vịt miếng nào miếng nấy thật to  , chấm nước mắm gừng tỏi ớt , ăn quên ...chết 
Anh sẽ cười , bảo rằng :  " rứa quên người Huế ăn uống ra răng hè  ? " 
Lại biết rồi , khổ lắm , nói mãi , người Huế là ăn lấy hương , lấy hoa thôi , ăn như vừa nói , ốt dột quá tề . 
Hiểu rồi , không nỏi nữa . 
Kể từ mùa xuân cách đây 48 năm tới nay , anh  cần chi biết Huế mượt áo chi . 
Nay mợ mượt áo đỏ rồi . Dòng sông Hương đêm đêm có tiếng khóc nghẹn ngào bên cạnh tiếng nấc của một cặp tình nhân  ôn cố lỗi lầm  , cái việc " đánh Huế  " tả tơi , năm 1968 .
Tới  khi trận cuồng điên  vì ảo vọng, của chính từ một người say mê Huế , mà lại đày đọa Huế  , cha ơi. ..hình như Huế bẽ bàng , tủi phận lắm .
Ngày rời bỏ dĩ vãng ấu thơ , niên thiếu  ...anh ra đi xứ khác , rồi lại xứ khác , cứ chồng chất lên nhau những xứ lạ , quê người , nên tuổi xanh không kịp buồn  , quá khứ cứ liên tục lui xa . 
Tôi loay hoay tự hỏi: tôi có là chi với Huế, mà ẩn mình dưới vùng trời  ướt át vì mưa lụt, vì nước mắt, hết ngày này sang tháng khác, hết năm này sang tuổi khác buồn tênh . 
Có phải vì Huế , hay vì tôi không trọn vẹn với nhau , nên tôi muốn được  bù đắp. 
Hay là tôi  thủa trước không hết lòng với Huế , khiến bây giờ tôi phải nỉ non xin tạ tình Huế , mà bắt anh phải làm nhân chứng  đó không ? 
Cũng có nghĩa là anh phải vừa xoá dấu tích cũ cho tôi , nhưng lại vừa ghi thêm dấu tích mới cho tôi , mới là mâu thuẫn .
Song anh hồn nhiên quá. Có lúc anh còn ...ngây thơ  như một cô gái Huế . Ý quên , một chàng trai Huế chưa lấm bụi trần .
Và như vậy thì mình cũng hồn nhiên đón nhận , cùng lúc với nỗi tuyệt vọng vô cùng đấy chứ .
Có lẽ bây chừ anh chỉ còn giọng nói Huế thôi . Và như thế cũng đủ , cả một trời dĩ vãng , trong giọng nói của anh , cả cuộc tình lãng đãng , trôi qua cùng xuân xanh. 
Viết tới đây , mình lại tự hỏi : tại sao mình không xa Huế , ngay từ khi gặp Huế buổi đầu ?  Đã bảo định mệnh vậy rồi . 
Ô,  anh không biết cái chuyện có  ông chàng thủ khoa khoá 14  VB Đà Lạt , đã tỏ vẻ bực bội , lúc biết được điều  mình làm dâu Huế . Khi đó ông chàng là một quan ba , từ Trung ương ra làm tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn X , còn độc thân . Tiểu đoàn trưởng X  bảo rằng : " bộ nơi này hết người bắc rồi à ", bởi ông chàng người Hà Thành thanh lịch . ..xưa.
Nhưng rút cuộc quan ba tiểu đoàn trưởng, sau đó được du hành quan sát Hoa Kỳ, ngài đã không về nước trước ngày tan hàng lâu  rồi .
Còn đặc biệt hơn, ấy là chẳng có cô gái VN nào  để nên duyên cầm sắt với
quan , vì phu nhân quan là bậc nữ lưu Philippine , quan bây giờ giữ chức  " đương kim Bộ trưởng Bộ Tài Chánh  " của tiểu bang  " tạm dấu " , cho người viết khỏi bị ...ra toà . 
Lại có chuyện cho tôi bâng khuâng nữa , rằng có khi nào quan nhớ ngày mãn khoá , quan thủ khoa , giương cung bắn mũi tên ra tới cuối chân trời , với lời tuyên thệ  trước nguyên thủ Quốc gia , mà nỡ trốn lánh nhiệm vụ ...sĩ phu , trong thời đất nước loạn ly thế nhỉ ?
Anh trầm ngâm hàng giờ trước phấn bướm hương hoa , với thứ ngôn ngữ hờn dỗi ...bâng quơ , trào ra ...màn hình  ipad  của mình , buồn quá , nhưng tại sao phải buồn chứ . 
Cuộc đời thì phải vậy rồi ,  có gì đáng buồn đâu , chúng ta đang sống ở thời đại , ở đất nước thực dụng , phải bắt kịp mọi sinh hoạt bình thường ở chung quanh , để mà sống được vui vẻ , bình an .
Thượng Đế đã cho chúng ta biết trước sự bình an là nguồn hạnh phúc  , mà loài người hằng kiếm tìm . 
Anh khuyên mình hãy sống trong bình an , để không bị lỡ  chuyện, có khi sợ cả trăm năm không gặp lại bóng hình  nguyên thuỷ, bởi lẽ  nguyên thuỷ  chính là sự sống trọn vẹn hôm nay đấy thôi . ..

    CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn