BÊN KIA ĐƯỜNG - CAO MỴ NHÂN

Thứ Sáu, 14 Tháng Chín 20186:00 SA(Xem: 680)
BÊN KIA ĐƯỜNG - CAO MỴ NHÂN
 636719542931039842zzz222

BÊN KIA ĐƯỜNG  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Có một loài hoa mà suốt ngày, suốt tháng, suốt năm, tới suốt đời, không hề phai sắc, nếu trời sinh ra nó mang mầu hồng, đỏ, cam, vàng, tím, trắng vv...

Thì nó cứ thế, chẳng nhạt đi chút nào, dù thời gian có chồng chất thêm, và dù khuôn viên có "xơ xác điêu tàn vì ai", hoa vẫn rỡ ràng, thắm thiết cùng người, mới là chung thủy lạ lùng ...

Nhưng loài hoa đó không hề có mùi hương, nó khiến cho người yêu quý hoa phải thương cảm, sót sa, đôi khi còn không trân trọng hoa đó nữa .

Chưa nói hết cảm nghĩ của một người lúc nào cũng tha thiết với hoa, quý vị cũng biết là... hoa giấy .  

Người ta kêu hoa đó là hoa giấy vì những cánh hoa khô khan và xốp như...giấy vậy. Nhưng cũng có nghĩa hoa không có hương thơm dù phảng phất thôi. 

Thế mà để giữ thể diện cho hoa "hữu sắc vô hương" hoa giấy cũng trang bị cho mình những cành gai nhọn hoắt như hoa hồng, mới là đa sự. 

Dọc đường Quốc lộ 1 ngày xưa, trước 30 - 4 - 1975, đoạn đường từ Saigon ra chưa tới Phan Thiết hay ngược lại từ ngoài Trung vô Nam, bên tay phải, có một giàn hoa giấy mầu đỏ cánh sen, phủ trên một bức tường dài cả trăm thước.

Có vẻ bên trong bức tường hoa giấy đó là một trang trại đồ sộ, khoảng khoát lắm .

Mỗi lần xe chạy ngang bức tường hoa giấy vừa nêu,  tâm hồn tôi như đắm chìm vào cõi mơ hồ của  thần thoại, cổ tích...nơi một thế giới đầy hoa và mộng. 

Mê thích thế giới hoa quá, khi vô tù cải tạo, ở trại tập trung HT 7590 HT - T.20, là một trung tâm nữ tù như tôi đã nhiều lần kể. Có lần tạm cư ở một doanh trại  cũ của quân đội VNCH trong "Thành ông Năm"  Hóc Môn, bạn tù ai cũng lo trồng rau, củ, quả  để gọi là có thức ăn " cải thiện", tôi tự ý trồng một luống hoa. ..sao nháy, sát bên hàng rào để ngắm mỗi buổi chiều đi dạo quanh đường trại, vừa giữ gìn sức khỏe, vừa ngắm hoa cho đỡ buồn chán.  

Trồng hoa giấy ở sân thượng, ở hàng hiên, quanh bờ tường hầu như là  thường thấy nơi các nhà lớn, nhỏ  khắp đô thành Saigon, Chợ lớn ... Bởi  hoa giấy dễ trồng, ít phải chăm sóc hơn các loại hoa khác... 

Con đường Công Lý xưa, từ cầu Bạc Má Hồng, trước chùa Vĩnh Nghiêm, lên tới Phi trường Tân Sơn Nhứt, 2 bên nhà cao tầng, nhà nào nhà nấy thả giàn hoa giấy từ tầng cao xuống tới hàng hiên trước nhà, khiến dân Hà Nội sau 1975 vô miền nam cứ ước ao được ở trong những ngôi nhà đó. 

Họ trầm trồ với nhau là miền Nam đẹp thế mà "trên" tức bọn bạo quyền nói phồn vinh giả tạo, bịp bợm dân chúng quá .

Thế rồi bọn bạo quyền và  cánh thế của chúng xâm nhập Saigon và khắp miền Nam, cướp trắng trợn từ những gì đẹp đẽ nhất tới cả những gì bình thường nhất. 

Hoa giấy phải chịu đắng cay, cùng với số phận  chủ nhân những ngôi nhà nêu trên, thất tung thất tán, khách "cố nhân" có dịp đi ngang những ngôi nhà ấy, nghe như có chút gì bẽ bàng, thương tiếc thủa xa xưa ...Ngôi nhà bé nhỏ của tôi cũng có giàn hoa giấy mầu xác pháo... Có lẽ hoa giấy mầu xác pháo mang sắc thái tột đỉnh của sự rực rỡ. ..lộng lẫy hơn tất cả  những mầu hoa giấy khác, nhưng đồng thời lại là sắc hoa  biểu lộ lòng đam mê, tính hiếu thắng, nhưng đầy nghị lực. 

Qua tới Hoa Kỳ, thoạt thì tôi thấy hoa giấy chỉ rải rác đó đây, nơi tôi ở hoa giấy  không được đãi ngộ lắm, vì  Los Angeles  rất nhiều sắc tộc, họ không chung cách nhìn về mọi phương diện từ vật chất đến tinh thần. 

Hoa được tập trung ở những vườn, nhà kiểng lớn, ở những lò hoa... Họ chỉ mua hoa, trưng hoa khi có việc cần thiết gì, như vui buồn chẳng hạn. 

Trước mỗi sân, vườn nhà, là những cụm hoa, cũng đủ  loại  sắc tộc hoa, nên đi tìm một giàn hoa giấy quả là khôi hài nếu bảo là hiếm...

Tuy nhiên, từ ngày người Việt hiện diện ở thủ đô tị nạn Bolsa, thì hình như hoa giấy thấy nhiều hơn trên các đường phố Nam CaLi ... 

Bên kia đường đối diện nhà tôi đang ở, từ cửa sổ phòng tôi ngó qua, có một cây hoa giấy mảnh mai, thấp độ 1m thôi, chủ nhà mua từ Home depot, mang về đặt trước thềm tam cấp lên nhà họ. 

Chậu hoa giấy đó chết nỗi nó lại mầu đỏ xác pháo, nên  trong nắng sớm nó gợi cho tôi nhớ Saigon, nơi lan can căn nhà bé nhỏ của tôi, cách đây cũng đã hơn hai mươi năm...

Chủ nhân chậu hoa giấy trước nhà, là một người Mỹ đen bị khiếm thị, vợ ông bán hàng hoa ở Home depot, bà từng nói với ông là mầu hoa tươi thắm nhất...

Nhưng ông lắc đầu, ông  bảo: " đối với ông, hoa phải có hương...ông mới đoán được, và từ đó mới hình dung được .  

Một lần nữa tôi sót sa thương hoa giấy, vì đến người mù cũng không thích nó, bởi nó thiếu  một mùi hương  mà thôi .

Thật buồn, vợ chồng người Mỹ đen khiếm thị đó lại không còn ở với nhau. 

Họ kín đáo đến nỗi, cả nửa năm sau, hàng xóm mới để ý, là chiếc xe hơi thật đẹp của bà vợ đã không xuất hiện mỗi sáng đi làm, 2 đứa bé lưng chừng được gởi ở đâu, còn 2 đứa lớn gần 20 tuổi thì đã vô lính ...

Cho tới khi mọi người thấy ông chồng Mỹ đen mù đó 

lang thang mỗi dịp lùa chiếc gậy mầu trắng, đi ra mấy cửa hàng ăn ngoài khu quán chợ ở ngã tư đường lớn, mới hay gia đình họ tan vỡ tự bao giờ. 

Rồi tới khi người đàn ông mù đó biến mất. Mấy xe 

U haul tới chở đồ nhà cũ đi, rồi đồ nhà mới vô, mới ngậm ngùi là số phận hẩm hiu đã chẳng chừa ai, cho dẫu cuộc sống họ tối tăm, buồn phiền, khốn khổ ...

Người chủ nhà mới ấy là dân da trắng, họ đã phá bỏ toàn diện phía trước nhà, sửa theo mô hình mới nhất, 

mẫu mã mầu mè hiện đại...

Mà sân cỏ trước nhà có những chậu hoa...dã chiến, đã được quăng đi tức khắc, trong đó có chậu hoa giấy buồn tênh mầu xác pháo, ẹp mình dưới nắng xuân rực rỡ mấy hôm nay...

      

            CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Sáu, 24 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Nói theo thời đại là tư duy bị phá hủy hay phá sản cũng vậy, tôi khơi lại ngọn lửa thơ tình, để trang trải nỗi lòng bi thiết sau 30-4-1975.
Thứ Năm, 23 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Tất cả những điều tôi muốn đề cập tới ở trên, chỉ để khẳng định anh tôi, đại tá Cao Văn Ủy và quý ông, huynh đệ chi binh QL/VNCH là chiến đấu cho lý tưởng Quốc gia Tự do.
Thứ Tư, 22 Tháng Mười Một 20176:01 SA
(HNPD) Nghe cái tên Benson là quý vị biết ngay bố nó phải tên Ben, vì quả tình bố nó tên Bình 100% VN, là con trai thứ hai của tôi, nhưng đi học rồi đi làm ở Mỹ, đã kêu bình thường là Ben Duong.
Thứ Ba, 21 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Tất nhiên còn số văn nhân thi sĩ khác nữa, nhưng xin phép để dịp viết khác, vì hôm nay tôi chỉ định viết ít dòng về vị đại phu Hoàng phái Tôn thất Niệm, mà cũng hơn một lần, tôi có dịp diện kiến.
Thứ Hai, 20 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Chợ Mỹ vùng tôi đang ở, mấy năm đầu tôi đến đây, họ còn phát không gà tây lúc tinh mơ đầu ngày cho khách hàng, có lẽ vì cùng muốn mọi người Tạ Ơn trời đất.
Chủ Nhật, 19 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Trong đại tộc KaKi ta, tổng hợp nhiều họ hàng, tên tuổi nghe như kiếm khách bên trời. Trần, Lê, Nguyễn, Vũ vv...thì không nói làm gì, bài này chỉ nói về "Họ", không phải tụng ca thành tích, chiến công, mặc dầu ở chốn ba quân, là công trạng đi đầu
Thứ Bảy, 18 Tháng Mười Một 20176:00 SA
(HNPD) Tôi thuộc lòng từng chi tiết một những gì xẩy ra với mỗi cá nhân đặc biệt, hay từng đơn vị nhỏ mà tôi mặc nhiên hiện diện, ở gia đình quân nhân các cấp trong thành phố,
Thứ Sáu, 17 Tháng Mười Một 20176:00 SA
Thế rồi lỡ ai trong chúng ta, biểu lộ hoặc thực thi một sự kiện gì trái với phong cách chung của dân tộc, chúng ta thường kêu gọi, mong chờ hồn thiêng sông núi làm sáng mắt sáng lòng những người sai trái ấy ...sớm trở về cội nguồn.
Thứ Năm, 16 Tháng Mười Một 20176:01 SA
(HNPD) Đọc "Mỗi Ngày Một Chuyện" anh thấy mình ba hoa chích choè quá, bèn gởi cho mình 3 bông hoa huệ trắng đặt giữa bóng đêm đen... làm kỷ niệm chơi.
Thứ Tư, 15 Tháng Mười Một 20176:00 SA
Song, cuộc đời không phải chỉ có 2 điểm đối nghịch: vinh quang và tủi nhục đâu, mà còn biết bao cung bậc điều hoà, để làm nên bản nhạc đời phức tạp, hợp xướng, giao hưởng vv...