NỖI BUỒN HUYNH ĐỆ - CAO MỴ NHÂN

Thứ Bảy, 25 Tháng Mười Một 20176:00 SA(Xem: 2417)
NỖI BUỒN HUYNH ĐỆ - CAO MỴ NHÂN
         636471365518179675zzzxxx

     NỖI BUỒN HUYNH ĐỆ   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Niên trưởng là một quan 5, giữ chức trưởng khối hành chánh nhân viên ở Cục Xã Hội rất lâu. Trung tá Nguyễn Đình Trân. 

Ngày tan hàng, niên trưởng đã 55 tuổi, và đã giải ngũ. 

Thế mà vì lớp niên trưởng này khi còn tại chức rất nguyên tắc, tới lúc tan hàng rồi, quý niên trưởng vẫn giữ thái độ nguyên tắc, làm như không thay đổi được cái quan niệm sống của quý vị ấy. 

Do đó cựu Trung tá Nguyễn Đình Trân vẫn xách túi quần áo đi trình diện bọn bạo quyền vừa cướp được miền Nam, thay vì ông không cần đi đâu cả. 

Song le, nó làm như tâm lý người sống ở miền Nam ngay thẳng, hồn nhiên, coi thường bọn cướp ngày, nên quan 5 chưa lường hết hậu quả, mà bọn CS VN cố tình trả thù quân nhân các cấp QL/VNCH.

Ông còn dặn dò vợ con trước lúc ra đi, để vô tù cùng huynh đệ chi binh, mới là đặc điểm của quân ta. 

Chao ôi, đang tại chức hay đã về hưu , là cũng cùng một mác thôi, mác đây là thương hiệu (marque), chớ không phải Karl Marx tổ sư của CS đâu. 

 

Đi tù từ 15-5-1975, tới 15-8-1980 mới được ra, rồi đi tị nạn theo danh sách HO 28, tới Hoa Kỳ năm 1993. 

Vốn Tây học, nên cựu Trung tá Nguyễn Đình Trân vô Quốc tịch Mỹ năm 1999. 

Chứng tỏ người đã lỡ mê nguyên tắc là cứ rụp rụp hành xử như vậy. Việc nào ra việc nấy, dù cả khi phải vượt qua mọi sự hiểm nguy. 

Thế tôi cũng ưa nguyên tắc hay sao, mà kể ra chuyện này ? 

Thưa không, tôi lại là đệ tử của những điều ...trái lại . Và đã từng bị ân hận nhiều, vì cái tính cà kê của mình , mà tôi đang canh cánh lo âu, lỡ tôi lại ghi thêm một lần ân hận nữa, thì kiếp tới, e tôi trả nợ không hết việc kém xử thế của mình. 

 

Số là có ông nhà văn kia, hiện ở Virginia, tiểu bang ấy , nhưng không biết có cùng thành phố Fairfax với Trung tá Trân Cục Xã Hội không, biết quan 5 có ý hỏi thăm tôi, vì tôi là nhân viên CXH, là Trưởng phòng Xã Hội thuộc Bộ Tư Lệnh QĐI/ QKI, nên đã đưa địa chỉ và phone tôi cho niên trưởng từ cách đây 6 năm ( 2011). 

Niên trưởng đã viết 1 thư dài để trao đổi tin tức gia đình người thân quen xưa, có kèm mấy tấm ảnh nữa. 

Trong thư năm 2011 ấy, Trung tá cựu trưởng khối Hành Chánh Nhân viên Cục Xã Hội, có viết niên trưởng đã 92 tuổi rồi, vẫn gặp thơ tôi ở báo chí đây đó, ông sẽ sẵn sàng khích lệ, yểm trợ nếu tôi gởi các tập thơ đã in qua ông. 

Tôi cầu xin cho niên trưởng khoẻ mạnh thôi, không muốn phiền quan 5 phải đọc những tập thơ dày cộm làm gì . 

Ba năm sau ( 2014) niên trưởng gởi cho tôi một thiệp chúc Giáng Sinh bằng tiếng tây, vì ông quen xài Pháp ngữ, tôi lu bu quá, chưa hồi âm được.

 

Nhưng vì tôi được quen biết nhiều quý niên trưởng, nên tôi thầm tính quan 5 Trân đã 95 tuổi rồi, chắc không khoẻ lắm. 

Biết tin vị Trung tá đầy nguyên tắc, mà tôi thì cứ tầm phào, nên cầu xin quan 5 tinh tấn, khoẻ mạnh là hơn hết. Thơ với phú mà làm gì.

Làm sao đoan chắc được sức khoẻ của một vị chỉ còn 5 năm nữa là tròn thế kỷ nhỉ? Trong lòng tôi cũng có buồn buồn, nhưng nếu viết thư hay phone đến quý vị đại lão niên, là cả một vấn đề. 

Thời gian trôi qua, không phải là quên, mà tôi có ý nếu tiện một dịp nào đó qua miền đông, nhất định sẽ ghé thăm trung tá Nguyễn Đình Trân, quý hơn. 

Song le, cứ mỗi năm thêm một tuổi, tức khắc thêm một lười biếng, tôi có vẻ đổ lỳ với quý niên trưởng một thời công tác bên nhau, sao bây giờ tôi cảm thấy như ai cũng đang chờ một nỗi gì không mấy vui. 

 

Bỗng Tết năm nay (2017), tôi nhận được một thư viết tay dày đặc chữ xiên xẹo, có chữ thay vì phải đủ mẫu tự a b c d ...thì còn thiếu, nên vừa đọc vừa đoán, tôi chột dạ, niên trưởng ghi đã 98 tuổi rồi. 

Vậy chứ niên trưởng muốn nhắn gởi gì đây? Tôi cũng đang đứng trên thềm cái hố thời gian khổng lồ, nào có thể giữ dùm cho niên trưởng hoài bão gì . 

Nội dung thư vẫn rõ ràng với những " nguyên tắc"mà tôi chưa phúc đáp quan 5 cùng đơn vị Cục Xã Hội: 

1/-Cô vẫn khoẻ và vẫn làm thơ chứ . Tôi vẫn đọc và theo dõi bài vở trên báo mạng mà có lần cô nhắc là sân chơi dành cho huynh đệ chi binh đó. 

2/-Ngày cô từ miền Trung về Saigon quá gian khổ,cuối tháng ( 3 /1975 ) tôi không giúp cô gì được vì tôi đã rời khỏi Cục Xã Hội. 

3/-Dù vật đổi sao rời, tôi vẫn nhớ tất cả các cô học ở Thevenet, ra trường mang lon chuẩn uý, bấy giờ tôi làm khối Hành Chánh Nhân Viên, nên có thể là không vừa ý mọi người.

Tôi nghĩ : cô không có trong số ấy, vì tôi thấy cô vui vẻ quá. Chắc bây giờ cô vẫn lạc quan chứ? 

Thôi không có thì giờ hồi âm cho tôi cũng chẳng sao. 

Thân mến chúc ...vv...

 

Trời ơi niên trưởng đã 98 tuổi, có còn kịp đọc mấy tập thơ Cao Mỵ Nhân không mà gởi, thôi thì niên trưởng thấy bài vở CMN ở đâu, đọc tạm vậy, nhất là ở 

haingoaiphiemdam .com   

haingoaiphiemdam .net 

Xin cứ tiếp tục gặp Cao Mỵ Nhân ở báo mạng ấy như lâu nay cũng đủ niên trưởng ạ

Cách nào thì chúng ta cũng không còn nhiều thì giờ như xa xưa nữa. 

 

Đó thấy chưa, vậy mà Chủ biên ...tôi hôm trước còn tâm sự qua bài "Lâu lâu...Góp chuyện" có câu dặn dò độc giả thân hữu là: chưa biết bất ngờ nào đến trong vài ngày, một tuần, một tháng, một năm hay mười năm ...phải chia tay. "Bấy giờ mới buồn và mới biết ...lòng dạ nhau ( đó là câu tôi thêm vào ) . 

Song, người hăm hở làm việc, bình tĩnh xử lý mọi chuyện, thận trọng ...chính trị, nhưng lại rất hiểu học thuyết đạo Phật như Chủ biên ...tôi, thì luôn chấp nhận cái duyên, cái nghiệp, tưởng lâu nay, đã phần nào lấy đó như một thử thách, một phương châm tiến tới. 

Thông cảm được nỗi buồn của huynh đệ chi binh từ hàng niên trưởng tới đàn em cấp nhỏ nhất, tân binh quân dịch đi nữa, vẫn mong gặp gỡ nhau trên giai phẩm " Lá Cải " này.

Thế nên, cho dẫu có phải bán " vườn cải " thực sự ở ngoài đời, để tiếp tục hành trình, e Chủ biên ...tôi cũng sẽ vui vẻ thực hiện quá, vì có thế mới có phương tiện để ...cùng nhau hát tiếp khúc quân hành chứ . 

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 26 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Người ta tưởng: mình lo cho mình thì dễ quá, bởi vì mình lo cho mình, chớ lo cho ai đâu. Song trái lại, mình lo cho mình rất khó khăn, do thế mới có câu: "Làm sao mình vượt nổi mình" là vậy
Thứ Hai, 25 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Một phần sợ hãi thế giới hiển linh, hư huyễn vạn cổ, một phần bản tính và tâm tư tôi còn quá nhiều phức tạp, lo ra trong cuộc sống này, tôi hoàn toàn ký thác người xưa nơi cõi Phật từ bi hỉ xả...
Chủ Nhật, 24 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Không biết có phải tôi đa đoan không, mà tôi luôn được bằng hữu chúc câu: "Chúc Mỵ thân tâm an lạc". Có nghĩa là tôi khổ thân, khổ tâm lắm, ai cũng biết phải không?
Thứ Bảy, 23 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Nên hôm đó tôi cứ giả vờ mán mường, giới thiệu với khách dự là buổi giới thiệu cuốn "truyện Nà Khê" của nữ sĩ Như Hiên, phu nhân giáo sư Nguyễn Duy Nhường, vị học giả, nguyên hiệu trưởng trường trung học Tương Lai, Nha Trang
Thứ Sáu, 22 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Ôi chao, thì có là gì, chữ tình còn đứng trước chữ nghĩa cơ mà, tình nghĩa đó thôi.
Thứ Năm, 21 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Thật là vui thấy những bạn quen của chúng ta đang ở nơi này, chốn nọ yên ấm ...
Thứ Tư, 20 Tháng Mười Hai 20176:00 CH
(HNPD) Xét ra 2 chữ tình người thấy cũng tạm đầy đủ tính chất nhân bản như lâu nay, quý vị thường lên chương trình cho các cuộc đấu tranh nhân chủ, nhân quyền ...còn thì vân vân khác, xin không đề cập.
Thứ Ba, 19 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Vì thế bắt đầu thời gian nêu trên, những dịp lễ lạc ở Saigon, là thiên hạ, giới trẻ đổ ra đường đông đảo như đi hành hương, trẩy hội.
Thứ Hai, 18 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Chúng tôi ở Đà Nẵng, một đô thị lớn sau Saigon về mặt xã hội, nhưng lại đầy đủ cơ chế quân sự, với các địa danh lịch sử quân sự hoàn chỉnh nhất: Sân bay quân, dân sự hàng quốc tế, 6 bãi biển viễn dương ...
Chủ Nhật, 17 Tháng Mười Hai 20176:00 SA
(HNPD) Rời bỏ thôn văn, qua làng võ. Mới nghe thôi, người dân bình thường vẫn có thể tin là nhi nữ giữa chốn ba quân, nếu không sằng sứa thì cũng tan nát đời hoa...