GIỮ LỬA THẦN - CAO MỴ NHÂN

Thứ Sáu, 24 Tháng Mười Một 20176:00 SA(Xem: 2839)
GIỮ LỬA THẦN - CAO MỴ NHÂN
       636470622553730177zzzz%C3%A0

    GIỮ LỬA THẦN   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Khi thấy tôi lơ đãng ngó đâu đâu, bà bạn tên May của tôi , nhà ở bên kia đường, cười hơ hớ một cách dễ ghét, 

"mợ" ta bèn nói: 

Này, mình quen thân một con mệ tức cười lắm , khi mô nói chuyện, hắn cũng có chữ "anh" đầu câu mới chết chớ . 

Nghe chữ " anh ", tôi hốt hoảng trở về cõi thực, hỏi cho ra lẽ 

"anh mô", vì mợ nớ dư biết mình hay kể chuyện " anh" cho mợ nghe . 

Con mệ Tám ở Gia Hội xưa, quen không? 

Không quen, không nói à? Hay tôi giới thiệu bà cho soái chủ 

" cà kê dê ngỗng " nha ? 

Chớ răng có " Mỗi ngày một chuyện " không đưa người ta lên, mà phải " cà kê dê ngỗng " ?

Lên đâu?

Lên cái " Mỗi ngày..." đó tề . 

Đồng ý, vậy bà định bày tỏ chuyện gì, thế nào ? 

Số là thế này :  con  mệ Tám đó, hắn cứ mở miệng ra , là phải có chữ " anh" thay cho dấu gạch đầu dòng, thí dụ :

Anh chở em đi chợ ...

Anh dẹp cho em đống đồ đang để trên bàn...

Anh đưa em đi lấy quần áo kẻo hết đồ đi chơi ...

Anh điện thoại hỏi mụ X có đi Nhật với em không? 

Anh...

Thôi bà, tôi không muốn nghe nữa, sốt ruột quá. 

Bà May cười như được hả dạ điều gì, đoạn kháy tôi, chớ không phải bà cũng gọi " anh" hoài trong thơ ca đó à ? 

Bà nói mới lạ, trong thơ mà không có anh em, thì đọc biểu ngữ... cho rồi. 

 

Tôi kể cho bà May nghe, hồi tôi mới " quy Mã ", tôi đến nhà họ hàng, họ dặn tôi là, nếu tình cờ tôi bị Mỹ hỏi mánh : " you red ? ", tôi phải lập tức trả lời " I no" . 

Tôi bèn đóng tập bản thảo khoảng 100 bài thơ đấu tranh, tất nhiên là chống cộng, và một lô bực bội về những vấn nạn xã hội bên quê nhà, CSVN đã đối xử tàn ác đối với sĩ quan VNCH cả trong tù lẫn ngoài xã hội, nhờ bạn bè đánh máy để chuẩn bị đi in, xuất bản, phát hành vv...

 

Mấy năm đầu thập niên 90 thế kỷ trước, tôi rất năng nổ, luôn luôn tham dự các buổi giới thiệu thơ nghịch lý của giáo sư Phan Ngô, luôn ngâm những bài thơ của nhà văn Duy Lam như: "Chiếc kẹo nhỏ trong bàn tay người chết", về cái chết của trung tá Nguyễn Khoa Dánh lúc hấp hối ở trong tù, muốn được ăn một chiếc kẹo nhỏ. 

Anh em tù đã tìm được một chiếc kẹo, nhưng vừa để vô tay trung tá Nguyễn Khoa Dánh, thì ông lịm dần ...chết khổ . 

Cũng thế , nhà văn Duy Lam còn có bài thơ diễn tả qua bài viết tạp ghi Chốn Bụi Hồng của tôi, là " Mây" , tức nữ đại uý Nguyễn Thị Vân rất đẹp, chị là con nhà giầu, hoa khôi Cục Quân y QL/ VNCH . 

Chị đại uý Vân bị bịnh trầm cảm nặng, nhất định chết, chứ không uống thuốc xuyên tâm liên của CSVN.

 Trước khi chết, chị Vân muốn mặc quần áo đẹp của chị, nhưng 2 chị Kim Hạnh B trưởng và Bích Nga A trưởng nhà 3 chúng tôi, được kêu lên chứng kiến buổi tử biệt, thì họ đã bó xác chị đại uý Vân trong bộ đồ tù đem chôn . 

Bài thơ tên" Hãy làm đẹp cho tôi khi tôi chết " của Duy Lam chỉ cần diễn tả thiết tha, anh đã trở thành...thi sĩ .

Với 2 bài này, chúng tôi đã mau chóng thành lập một " Dòng Thơ Trong Tù ", và được mời đi các nơi có người Việt tị nạn trình bầy. Tất nhiên là ...thành công rồi. 

Tôi hầu như là chuyên ngâm thơ của quý thi sĩ vừa ở tù về, các bài thơ viết trong lao lý của giáo sư Phan Ngô, giáo sư Nguyễn Sỹ Tế, thi sĩ trung tá Cung Trầm Tưởng, nhà văn trung tá Duy Lam và chính tôi, vv... 

 

Qua những sự kiện mất mát to lớn, kiệt quệ của những huynh đệ chi binh trước thời cuộc bi thảm, tôi nghĩ ít nhiều thì tâm tư tình cảm cũng hao mòn cả từ thể chất, lẫn tinh thần ...

Nói theo thời đại là tư duy bị phá hủy hay phá sản cũng vậy, tôi khơi lại ngọn lửa thơ tình, để trang trải nỗi lòng bi thiết sau 30-4-1975.

 Do đó, nhân vật " Anh" đã hiện diện trong thơ tôi như một chia sẻ biến cố . 

Tôi tạm thời chưa in tập thơ " tù " cải tạo, mà miệt mài viết và in toàn thơ tình bấy nay. 

Có phải sau một trăm năm trái tim vẫn trẻ, vẫn tươi, vẫn nồng nàn say đắm. 

Còn sau một trăm năm, ngọn lửa đấu tranh phải giữ kỹ như các trinh nữ phải thay phiên nhau giữ ngọn lửa thần, không được để lửa tắt trong đền thờ thần lửa của các dân tộc truyền kỳ huyền thoại mà quý vị đã từng nghe qua. 

Bà May chép miệng như thằn lằn tặc lưỡi tiếc của: " khó nhỉ? " 

Tôi được nhập đồng , hét luôn: Chớ làm sao dễ ? Sống đời thường đã khó rồi, nay lại phải sống để nuôi dưỡng ý chí đấu tranh, tư tưởng phải bền bỉ trước thời gian dài lâu thử thách ...

Bà May bị tôi " tám" cuốn hút, khiến tôi cũng bất chợt thương bà chả biết có " nhẹ dạ " không, chứ tôi thì nhẹ dạ cũng có "chứng chỉ hành nghề " ...

Tôi phải dừng lại, để chiêu niệm hồn mình đang rộng mở thênh thang mỗi khi gặp "anh thân kính, anh vô cùng huyễn hoặc..." 

Rằng với anh, thần tượng từ thời xưa đến thủa nay, tôi cảm thấy anh rất hết lòng trong mọi trạng thái tinh thần của người lính VNCH, là trong tác chiến đã hăng say, mà trong yêu đương càng mê đắm ...

Bà May cứ dập dồn đặt những câu hỏi về chiến sĩ VNCH xưa, rồi ngập ngừng " ask a question " với một ngón tay đưa ra trước mặt. 

Tôi phát buồn cười, tám tiếp : " Bà hiểu ý tôi rồi chứ, trong hai lãnh vực khó nhất trên đời đối với người lính VNCH là chiến đấu dẹp thù và yêu thương thân hữu, thân nhân, vì thế đối với tôi ngày xưa trước 30 - 4 -1975, trọng tâm của công tác xã hội là gia đình quân nhân các cấp. 

Hình như bà May không dám coi thường hình ảnh bà Tám ở Gia Hội Huế nữa, bậc phụ nữ mà chữ " anh " luôn đặt hàng đầu trước mọi vấn đề, vì chỉ có " anh " mới làm được, mới có trách nhiệm, mới làm nên tất cả . 

 

Tôi nghe thấm tiếng thở dài rất nhẹ của bà May, rồi tiếng dép cũng rất nhẹ của người cùng phố, bà May đã bỏ về nhà bên kia đường vì không lôi kéo được tôi vô tiến trình tranh đấu cho phái nữ không bị chi phối, không bị bỏ rơi trước nhân vật anh, như tôi vẫn hằng ngày tụng ca anh nơi thơ phú vv...

Bà May không biết là sự được thoải mái nghĩ tới anh, thân kính quý mến vv...anh, tôi cũng đã như người ngậm ngải tìm trầm ở chốn rừng sâu đầy chông gai và bão tố...

Thế nên, đã từ bao giờ dòng nước mắt tuôn ra...để cũng tự bao giờ hình ảnh não nùng nhưng say đắm của người tình si ẩn hiện trong ...văn chương mà mình ủ kín tháng ngày viết lách ...thật mơ màng, lãng mạn ...

        

           CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Tư, 10 Tháng Giêng 20186:00 CH
(HNPD) Ôi tình cảm có hình dạng gì đâu, làm sao đo được tình cảm chứ ...Tình cảm cũng như thời gian không sắc mầu, có điều bảo rằng tình cảm không kích thước là sai, nó, tình cảm vẫn có độ ngắn dài của nó đấy.
Thứ Ba, 09 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) "Quê hương tôi đẹp lắm" ...chớ như bây giờ thì ngượng quá...
Thứ Hai, 08 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Cơn mưa lớn quá, khiến mình phải đóng cửa sổ, để không chứng kiến cái cảnh vần vũ gió mưa cuộn lên như một cơn đau khiếp đảm, giống người anh rể mình trước khi ông nhắm mắt, từ giã cõi đời ...
Chủ Nhật, 07 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Thành ra lễ nghĩa là một lần nữa muốn tăng thêm nét đẹp của dân tộc nói chung hay một dòng tộc nói riêng .
Thứ Bảy, 06 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Đồng thời ở cả 2 thời điểm đó, đều có sự hiện diện của vị Tư lệnh danh tiếng Ngô Quang Trưởng, từ Chuẩn Tướng tư lệnh Sư đoàn 1 BB với trận tử thủ giữ Huế và địa đầu giới tuyến, 1968.
Thứ Sáu, 05 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Tuy nhiên lạc quan vẫn là yếu tố tâm lý tiên quyết giúp quý cụ có tới 50% ...thay chất bổ dưỡng ở đời . Chủ nhân bàn tiệc là nhị vị có tên tuổi ở cộng đồng VN lưu vong lâu đời nhất, dinh cơ cũng khá bộn bề.
Thứ Năm, 04 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Văn chương cũng như tình nghĩa, vừa thích đổi mới mà cũng vừa thích thói quen . Mây trắng buổi chiều đã bắt đầu lên, da trời đã bắt đầu xanh lợt, hướng biển tây không còn sắc áo mầu khói hương...
Thứ Tư, 03 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Tất nhiên Năm Mới rồi, mình mới có cơ hội nhớ tiếc thủa chưa 20 xa xưa chứ, mặc dầu mình đã sắp ở cuối đường trường của một ngày cuộc đời, gồm : sáng, trưa, chiều, tối, đêm ...
Thứ Ba, 02 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Để trang trải nỗi sầu tư ám ảnh bởi dòng sông Amazon, mà giờ này tôi chưa đến được, có nghĩa...chẳng bao giờ tôi tới đó được nữa, trừ phi Chúa bảo:" nếu không tìm tới đó, thì phải chịu cảnh ...tận thế "
Thứ Hai, 01 Tháng Giêng 20186:00 SA
(HNPD) Cái tính dễ dãi cho tình cảm bộc phát, mình thấy lúc này mình gần gụi thơ Bùi Giáng dễ sợ.