BÊN ĐƯỜNG LƯU LẠC - CAO MỴ NHÂN

Thứ Năm, 09 Tháng Tám 20186:00 SA(Xem: 181)
BÊN ĐƯỜNG LƯU LẠC - CAO MỴ NHÂN
     636693505575024376zzzzxxx 

BÊN ĐƯỜNG LƯU LẠC  -   CAO MỴ NHÂN 

Có lẽ không ai như tôi thật , đã không chịu học lái xe ở Hoa Kỳ , còn ...ba hoa xích thố , nhận làm hướng dẫn viên cho một cặp cao niên , từ ở  tiểu bang bên đông bắc Mỹ , qua miền cận tây Hoa Kỳ này , để thăm họ hàng và bạn bè , đồng thời muốn xem thủ đô tị nạn Bolsa, vừa ý thì chuyển nhà qua luôn . 
Ông ấy đã 81 , bà mới ...bước qua thềm bảy chục mấy năm nay thôi . 
Cái hơn người của cặp phu phụ này , là bà quý trọng ông tới cuối số điểm A , là A -  (  A trừ  ) , còn ông nể trọng bà tới mút số điểm A , là A+  (  A cộng  )  . 
Rắc rối quá , ai rảnh đi học  đâu mà A trừ với chả A  cộng . Tóm lại cứ coi như 2 ông bà đều đạt điểm A , chỉ xê xích nhau một tí là được rồi . 
Ờ , thế thì ...làm sao . 
Nội chữ A trừ , cộng thôi , đã mất 15 phút 
Là thế này , cả 2 ông bà đều lái xe . Nhị vị ấy lại muốn "  lịch sự  "  quá tải  với tôi , nên bà với tôi ngồi băng sau , ông cầm vô lăng vi vút trên đường  Fwy từ  đình Phước Lộc Thọ đi San Diego , để gặp lại một cặp cao niên khác.
Sau mấy mươi năm mỗi nhà tới USA , phải tự lo đứng vào những cái  " lane " , cho mau chóng ổn định , vì cả 2 cặp ông bà bạn tôi đều hiện diện ở Hoa Kỳ từ thời lập quốc tị nạn , tức đúng tháng tư đen 1975.
Qua khỏi thành phố Irvine  , Fwy 405 S  đã nhập vào Fwy 5 S , tôi yên tâm , không sợ chỉ lạc nữa , bèn nhìn ra bát ngát . Tôi có thói quen , là ngôi trên xe , chỉ ngó về một phía , bên phải , lúc trở về cũng như vậy , để không bỏ sót một tấc ...đất ngoài xa lộ . 
Nhưng vẫn theo ông bà bạn chỉ đâu thì kịp thời ngắm đó . 
Ông 81 tuổi mà lái xe như thanh niên 18 , tức là cứ phóng tít phát sợ . Ông gốc thiếu tá  Không quân xưa .
Năm 1975, tới Huê kỳ xong thủ tục tị nạn , là cả 2 ông bà đều đi học . Do đó họ đã có một cơ sở khả năng mới ở xứ người , ông dạy Pháp Văn ở đại học nào đó . 
Bà học nghề nuôi dưỡng  hoa kiểng , gốc dược sĩ ở VN thời VNCH . 
2 ông bà xây tổ ấm trễ , nên chỉ sanh một quý tử , cậu bé này hoàn toàn xử dụng English , nhưng may là hiểu được bố mẹ nói gì . Có điều cậu ta trả lời bố mẹ bằng Anh Ngữ cho nhanh và  exactly  cho khỏi phải giải thích . 
Rồi thì cuộc sống cứ vậy , nhà có 3 người tuy có vẻ không đồng ngôn ngữ , nhưng chẳng cần thông dịch . 
Cho tới khi cậu con ông bà bạn tôi tốt nghiệp kỹ sư gì đó , xin việc trên  "
mạng " , thì lại đúng vùng tôi đang ở . 
Bố mẹ cậu tức tốc bán nhà  bên tiểu bang Indiana , xước thẳng tới đây , thành tôi có dịp tái ngộ  bạn chẳng những cùng trường , mà còn cùng lớp  xưa ...
Ông bà bạn tôi nói rằng :  "  có lẽ lớp người đi sau như Mỵ là sướng nhất đấy ,  vì dù muốn dù không , qua thẳng tới Xứ này , tất cả đều ...có sẵn .
Không bị khốn khổ như tụi này , nhất là ở cái tiểu bang của mình , phải mãi tới khi quý vị qua nhiều , chúng mình mới ...ăn cơm  " .
Tôi ngắt lời : thì ăn bánh mì thích chứ , khỏi phải nấu . 
Bà chẳng thèm trả lời tôi , nói tiếp :  "  tới lúc mua được gạo , rồi làm một số thức ăn VN , cậu con khen ngon , nhưng thấy mẹ nấu lâu quá  " 
Là vì nấu trước thì lúc ăn phải hâm nóng , nấu để ăn ngay cho ngon ,thì hắn ta phải chờ lâu lắc , cũng phải nấu rồi nêm nếm đã chứ . 
Sau chán quá, mình, là bà bạn tôi , lại bình thường hoá như những tháng năm ở Mỹ  trước kia , cơm VN  dành cho ngày nghỉ , hoặc có lý do  như kiểu đặt tiệc , vì hằng ngày đâu có rảnh . 
Chính cái lý do lúc đầu ở Mỹ , bận lắm  , đi học đi làm  kín cả ngày giờ , nên không có rảnh chút nào chăm cho cậu con nói được sơ sơ tiếng mẹ đẻ vậy .
Thế sao ông bà không nói tiếng Việt với nhau ở nhà , để cháu bắt chước? 
Nói chứ sao không nói , điên sao mà vợ chồng Việt nói tiếng Mỹ với nhau , nhưng thằng bé suốt ngày ở cạnh Mỹ: Đi học , làm bài , sinh hoạt xã hội , bạn bè vv ... 
Mỗi lúc lớn lên , nó lại càng khác , nó thích ăn như bạn nó ở ngoài đường . Rồi lại tiếp xúc  thầy bà các lớp  ở trường, sinh hoạt câu lạc bộ này kia ...và xa hẳn những điều mình muốn ở nó . 
Cuối cùng là mặc nhiên như ngày nay bà , là tôi , thấy đó . 
Tôi trả lời : thì có sao đâu . Cậu ta vẫn ngoan , vẫn biết cha mẹ là ai , thì OK rồi , chúng ta đang ở Mỹ mà .
Mới đi có hơn một tiếng, ông bà cho xe vô một trạm nghỉ . Đám cỏ xanh non mà cách đây ít năm , tôi có dịp nghỉ lại, giờ bị cằn cỗi , mấy con sóc vẫn chạy thật nhanh ngang chỗ chúng tôi ngồi. Bà hỏi ông có mệt lắm không , để bà lái xe đỡ một lúc. 
Ông gạt đi  : tôi còn có thể chạy lên , chạy xuống hàng chục vòng ,từ Santa Ana  đi San Diego có 2 tiếng , ăn nhằm gì . 
Xe chạy chỉ một loáng sau, tôi đã thấy mầu sắc và không khí  quận hạt  ở cực  nam  tiểu bang California .
Ông chồng bà bạn tôi xài cái máy  định vị, mà đa số  người Việt  ở  Hoa Kỳ  đang xử dụng để lái xe .
Vả chăng họ ở Hoa Kỳ từ chuyến dì tản  đầu tiên, năm1975, nên cứ hở cơ ra là máy móc, không nên lãng phí thì giờ vào các việc lặt vặt, như tìm đường, hỏi thăm vv...vừa lạc hậu,vừa chậm chạp. 
Chưa đầy 10 phút , chúng tôi đã bước vào nhà của cặp cao niên  chủ nhà . 
Ông bà này có tiếng là  trẻ dai . Tôi thường xuống San thành nhiều lần những năm trước , dân xuất thân hàng khoa cử , chẳng gợn nét ưu phiền , nên dung nhan và  nhân dáng  nào có đổi thay . 
Tôi phải đi tìm cụ bà Thuý , cụ ở với cô bác sĩ , con gái cụ và người con rể, trên một đỉnh núi.
Vòng núi cũng khá quanh co . Nhà ở theo triền dốc . Nhà nọ cách nhà kia như những khớp khuỷu  tay , thấy có vẻ ...gian nan chi lạ , nhưng lại là vùng nhà của những người giàu có . 
Nhà cụ lên tới số trên 8 ngàn, như vậy cũng không phải ít nhà đâu.
Lúc xe lên đèo, thì phải gọi là đèo, chứ "dốc" chỉ là những đoạn đường ngắn treo lên tuỳ theo độ cao của núi đồi . Nên lúc xe lên đèo , tôi mải ngắm nghía xem nó có giống  khoảnh khắc Đalat , hay Pleiku  không ? 
Đường đèo thì nam, bắc ,  tây , đông cũng giống nhau thôi . Nghĩa là cái núi nó cao , thì buộc lòng xe chạy phải vòng vo rồi , ở Mỹ tinh thần ai cũng tự giác cẩn thận , để tránh tai nạn , chứ VN ngày nay , thì đường thẳng cũng còn nguy hiểm chớ đừng nói đường cong.
Khi trở lại thành phố , tôi mới kịp  biết  đó là  vùng Via Panacea . 
Cách đây 22 năm , ngày tôi ra mắt sách lần đầu ở San Diego , hình như thành phố còn giới hạn , nhưng bây giờ , thì ...văn hoá  thành San đặc biệt rực rỡ gấp  nhiều lần.  Thành phố mở mang nhiều lần hơn nữa. 
Thành phố lớn  người Việt sẽ sinh hoạt các mặt, rộng  rãi hơn ...
Do đó , tôi thấy còn nhiều  sườn đồi  , đỉnh núi  quanh thành phố cận nam  của bang California  này đang lác đác nhà cửa mọc lên . 
Khi chia tay nhau , mặt trời còn nán lại ở khu nhà Legoland, cả 5 người ngó sắc màu trẻ em đã không còn hứng thú từ lâu , hoạ chăng mỗi lần cùng đi với bầy cháu , thì hoạ may người nào người nấy như vô tư , hồn nhiên thực sự . 
Buổi chiều ở trên Fwy , lại càng buồn hơn , ông bà bạn vốn nhiều năm ở Indiana 
bỗng ít nói hơn lúc đi . 
Ông vừa lái xe vừa uống cà phê đen đựng trong cái ly nhựa mang từ trạm xăng ra , nói như tâm sự giữ lâu đời , vẻ chịu đựng hơn là buồn rầu  :  
Tiểu bang tôi nhỏ lắm , có lẽ chỉ bằng 1/10  Cali thôi , tụi này ở ngay Mineanapolis mà còn buồn thúi ruột , huống các nơi khác xa hơn . 
Khác hẳn thủ đô tị nạn Bolsa , lúc nào cũng như có đại nhạc hội . 
Có lẽ chúng tôi  sẽ  kiếm một chỗ ở nơi thủ đô tị nạn này  , để  mai mốt không lái xe được nữa , thì cũng thấy người nọ người kia VN cho đỡ buồn .
Bà bạn và tôi có vẻ như cùng thở dài...một ngày trên đường trường xa, thăm bạn bè cũ , vừa có lòng vừa có công , để nghe câu chuyện của bạn già xem ai còn ai mất ...
Bữa ăn cuối ngày nơi một "quán nhỏ  bên đường lưu lạc", như trầm lắng nỗi riêng tư với mỗi người xa xứ quá...

      CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn