Vị thần bí ẩn "chúa tể của vũ trụ" tại thị trấn La Mã cổ đại Palmyra là ai?

Thứ Tư, 03 Tháng Tám 20223:00 SA(Xem: 369)
Vị thần bí ẩn "chúa tể của vũ trụ" tại thị trấn La Mã cổ đại Palmyra là ai?

Danh tính của một vị thần vô danh được mô tả trong các dòng chữ ở thành phố cổ Palmyra, nằm ở Syria ngày nay, từ lâu đã khiến các nhà khoa học bối rối. Nhưng bây giờ, một nhà nghiên cứu Ba Lan tuyên bố rằng, cô đã tìm ra lời giải.

Palmyra tồn tại hàng thiên niên kỷ và thành phố này phát triển rực rỡ cách đây khoảng 2.000 năm như một trung tâm thương mại kết nối Đế chế La Mã với các tuyến đường thương mại ở châu Á, chẳng hạn như Con đường Tơ lụa.

Thị trấn thời La Mã cổ đại ở Palmyra, Syria.
Thị trấn thời La Mã cổ đại ở Palmyra, Syria. Phần lớn bị phá hủy, chỉ còn một số cột đứng sừng sững, ở phía sau là một ngọn đồi với một khu định cư trên đỉnh trên nền trời xanh, có mây.Thành phố cổ Palmyra phát triển rực rỡ cách đây khoảng 2.000 năm như một trung tâm thương mại.

Vị thần vô danh được đề cập trong nhiều bản khắc bằng tiếng A-ram tại Palmyra và được gọi là "vị thần được ban phước mãi mãi", "chúa tể của vũ trụ" và "nhân từ", theo Science in Balan, một trang tin tức do chính phủ Ba Lan và các nhà báo độc lập điều hành. Nhiều bản khắc này có niên đại khoảng 2.000 năm.

Để giải đáp bí ẩn này, Aleksandra Kubiak-Schneider, một nhà nghiên cứu sau tiến sĩ tại Đại học Wrocław ở Ba Lan, đã so sánh các bản khắc từ Palmyra với các bản khắc được tìm thấy trên khắp Mesopotamia có niên đại từ thiên niên kỷ đầu tiên trước Công nguyên.

Cô phát hiện ra rằng, các vị thần được thờ ở Mesopotamia được gọi tên tương tự như vị thần vô danh của Palmyra. Ví dụ, "Bel-Marduk" - vị thần tối cao của Babylon - cũng được gọi là "nhân từ." Cụm từ "chúa tể của thế giới" - một danh hiệu tương tự như "chúa tể của vũ trụ" đôi khi được sử dụng để chỉ Baalshamin, một vị thần bầu trời.

Kubiak-Schneider cho biết, "vị thần" ẩn danh được đề cập trong các bản khắc ở Palmyra không phải là một vị thần duy nhất, mà là nhiều vị thần bao gồm Bel-Marduk và Baalshamin. Cô cũng cho rằng mọi người không đề cập đến tên của các vị thần như một dấu hiệu của sự tôn trọng.

Ngoài ra, khi mọi người viết các bản khắc cầu xin sự giúp đỡ của thần thánh, họ không phải lúc nào cũng tìm đến một vị thần cụ thể mà là bất kỳ vị thần nào sẽ lắng nghe lời cầu nguyện của họ.

Kubiak-Schneider cho biết: “Không có một vị thần vô danh nào cả, mỗi vị thần lắng nghe và tỏ ra ưu ái với các yêu cầu đều xứng đáng được khen ngợi".

Kubiak-Schneider đã trình bày giả thuyết này trước cộng đồng khoa học, họ sẽ thảo luận về nó và mỗi học giả sẽ quyết định chấp nhận hay bác bỏ nó.

Một nhà nghiên cứu khác đồng ý rằng, vị thần không được đặt tên có thể ám chỉ nhiều vị thần, nhưng lo ngại rằng một số văn bản Babylon mà Kubiak-Schneider nghiên cứu có niên đại sớm hơn các bản khắc từ Palmyra hàng thế kỷ.

Kết quả nghiên cứu này của Kubiak-Schneider đã được xuất bản gần đây trong cuốn sách điện tử (dịch từ tiếng Pháp) "Những cống hiến không tên của Palmyra Ban phước".

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn