Lưu ý! Động vật phát ra tín hiệu cảnh báo sớm

Thứ Sáu, 02 Tháng Hai 20249:00 SA(Xem: 735)
Lưu ý! Động vật phát ra tín hiệu cảnh báo sớm

Châu Hải My khi còn sống đã gặp phải một sự tình quỷ dị. Sinh tử hữu mệnh, làm sao con chó có thể biết được? Dù là tiến hóa hay thoái hóa, nhân loại vẫn không cách nào biết trước động đất. 

Mới đây, tin tức về cái chết của nữ diễn viên nổi tiếng Hồng Kông Châu Hải My tại Bắc Kinh đã khiến cộng đồng người Hoa dậy sóng. Châu Hải My là một trong những nữ diễn viên nổi tiếng nhất trên TVB Hồng Kông vào những năm 1990. Bà được mệnh danh là “Châu Chỉ Nhược xinh đẹp nhất” nhờ vai diễn Châu Chỉ Nhược trong phim “Kỳ thiên đồ long ký”. Ngọc nữ một thời đại đột nhiên hương tiêu ngọc vỡ như vậy, thực khiến mọi người kinh động.

Tuy nhiên, khi mọi người nhìn lại lời nói và hành động của Châu Hải My, họ thấy rằng cái chết đột ngột của bà dường như sớm đã có điềm báo.

Chó nhà đẫm nước mắt

Châu Hải My nuôi vài con chó săn vàng, trước khi qua đời, bà đã mô tả một sự tình quỷ dị xảy ra với một con chó săn vàng của mình trong phòng phát sóng trực tiếp.

Bà kể trong phòng phát sóng trực tiếp: “Hôm kia tôi ra ngoài làm việc, sau khi về thì thấy nó {con chó} dường như muốn sinh bệnh vậy. Nó nằm trên chiếu, nói gì cũng bất động. Dù có nói gì với nó thì nó cũng đều phiền muộn không vui. Sau đó, đôi mắt nó rưng rưng nước mắt, như thể có điều gì đó không thoải mái.”

“Người nhà vỗ nhẹ nó, sờ vào hai chân sau của nó, nó kêu ré lên như đang đau đớn lắm.” Châu Hải My nói: “Tôi còn tưởng nó vô tình bị thương lúc chơi đùa.”

Ngày hôm sau, Châu Hải My đưa con chó đi khám bác sĩ, bác sĩ đã chụp X-quang. Bác sĩ nói con chó không sao cả, “xương không có vấn đề gì cả, nó rất bình thường”. Vì vậy, Châu Hải My nghĩ rằng có lẽ con chó chỉ đơn giản là không vui.

Tuy nhiên, sau khi Châu Hải My qua đời, cư dân mạng lục lại đoạn video, liền có cảm thụ khác. Có cư dân mạng cho rằng: “Vạn vật đều có linh tính. Con chó khả năng đã biết có chuyện gì đó sắp xảy ra với bà chủ của mình”, số khác lại cho rằng chó có thể nhìn thấy những không gian mà con người không thể nhìn thấy, nên có thể nó đã thấy trước được điều gì đó, cảm thấy chủ nhân khó qua khỏi.

Nhà sinh vật học và nhà văn nổi tiếng người Anh Rupert Sheldrake từng viết trong cuốn sách của mình “Con chó của bạn có biết bạn sắp về nhà không? Tìm hiểu năng lực cảm tri đáng kinh ngạc của động vật”, đề cập rằng, rất nhiều loài động vật có thể cảm nhận được trạng thái của chủ nhân ngay cả khi ở nơi rất xa. Trong số các trường hợp cảm ứng tâm linh ở động vật mà ông nghiên cứu, có 177 trường hợp chó cảm nhận được từ xa rằng chủ nhân của chúng đang gặp chuyện bất trắc hoặc đang chịu khổ nạn, biểu hiện của chúng thường là than khóc, rên rỉ hoặc phát ra những âm thanh giống như rên rỉ. Xem ra có vẻ như con chó của Châu Hải My cũng vậy.

Linh tính khác thường của loài chó còn được thể hiện ở khả năng tìm kiếm chủ nhân cách xa hàng ngàn dặm. Câu chuyện về Pero, chú chó chăn cừu người Anh, là một ví dụ hoàn hảo.

Vượt ngàn dặm tìm chủ nhân

Có một người nông dân ở xứ Wales, Anh, Alan James, đã nuôi một số chó chăn cừu để quản lý đàn cừu một cách hiệu quả.

Năm 2016, một người bạn đang điều hành một trang trại ở miền bắc nước Anh nói muốn James gửi cho một con chó chăn cừu đến chỗ ông ấy để giúp. James đã lựa chọn cẩn thận, chọn ra con Perot 4 tuổi. Chẳng bao lâu, Perot đã đến thị trấn phía bắc Cockermouth, công việc mới chẳng khác gì một miếng bánh ngọt đối với chú chó thông minh, và người chủ mới cũng rất yêu quý chú chó này.

Tuy nhiên, một tháng sau, Perot đột ngột biến mất. Người chủ mới tìm kiếm khắp nơi nhưng không tìm thấy, nên phải gọi điện cho James báo tin dữ. James lo lắng, nhưng hai nơi cách nhau quá xa, công việc ở trang trại lại rất bận rộn, ông không thể đi quá xa, nên chỉ có thể cầu nguyện trong tâm, mong rằng Perot sẽ bình an vô sự.

Ngày thứ 12 kể từ sau khi biết tin Perot mất tích, James đang định ra ngoài đi dạo sau bữa tối, thì cánh mở cửa ra, ông ngạc nhiên khi thấy Perot, người được cho là đang ở miền bắc nước Anh, xuất hiện trở lại trước mặt ông, đang vừa nhìn ông vừa vẫy đuôi rối rít một cách rất vui mừng. 

Nhìn thấy Perot bình an vô sự, James tự nhiên rất vui mừng. Tuy nhiên, ông lại cảm thấy khó tin không thể tưởng, muốn biết làm thế nào mà Perot tìm được đường về nhà chính xác sau 12 ngày, từ nơi trang trại của người bạn ở cách xa 400km.

Mặc dù người ta nói rằng loài chó có trí nhớ rất mạnh, nhưng thật khó tin rằng chúng có thể nhớ được mọi thứ ở khoảng cách xa như vậy chỉ sau khi đi ô tô một lần.

Trải nghiệm của chú chó tên Bobbie ở Mỹ thậm chí còn huyền thoại, hơn bởi chú đã vượt qua 4.000km chỉ để về đến nhà. Vâng, bạn đã nghe đúng rồi, 4.000 km!

Chú chó thần kỳ Bobbie

Vào tháng 8 năm 1923, Frank Brazier và vợ Elizabeth Brazier, người kinh doanh một nhà hàng ở thị trấn Silverton, Oregon, đưa hai cô con gái và chú chó Bobby 2 tuổi của họ đi thăm họ hàng ở thị trấn Wolcott, Indiana.

Khi họ đang nghỉ ngơi ở trạm dịch vụ, ba con chó bất ngờ lao ra tấn công Bobbie. Hoảng sợ, Bobbie bỏ chạy. Nhưng mãi đến khi Blazers chuẩn bị khởi hành, họ vẫn không tìm thấy Bobbie. Để tìm Bobbie, họ ở đó cả một ngày và tìm kiếm khắp nơi, nhưng vẫn không tìm thấy dấu vết của Bobbie. Cả gia đình đau khổ, nhưng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục cuộc hành trình, để lại những lời nhắn về bản thân và Bobbie trên đường đi, yêu cầu mọi người thông báo cho họ nếu nhìn thấy Bobbie.

Tuy nhiên, họ không nhận được bất kỳ tin tức nào về Bobbie cho đến khi trở về nhà sau chuyến hành trình. Không muốn bỏ cuộc, Blazers bắt đầu dán thông báo tìm chó lạc khắp Oregon. Họ cũng nhờ người thân và bạn bè ở Indiana giúp đăng chúng tại địa phương. 

Ngày tháng trôi qua, hy vọng của gia đình Blazer dần dần suy giảm, họ cảm thấy kiếp này có thể sẽ không bao giờ gặp lại Bobbie nữa.

Tuy nhiên, chỉ 6 tháng sau, điều kỳ diệu đã xảy ra. Vào ngày 15 tháng 2 năm 1924, khi một trong những cô con gái của Blazer đang trò chuyện với một người bạn trên phố, người bạn của cô bé đột nhiên kêu lên: “Đó không phải là Bobbie sao?!” Vì chiếc đuôi của Bobbie khác với những chú chó bình thường, nên đây đã trở thành dấu ấn riêng của chú. Bằng cách này, Bobbie cuối cùng đã được đoàn tụ với gia đình Blazer.

Khi Blazers kiểm tra sức khỏe của Bobbie, họ phát hiện móng chân của nó đã bị mòn vẹt hoàn toàn, thân thể chảy máu, nó đi khập khiễng, gầy gò, lông lá bù xù. Bạn biết đấy, để trở về với chủ nhân của mình, Bobbie đã phải đi ít nhất 4105 km, từ mùa hè sang mùa đông, băng qua đồng bằng, sa mạc, núi non và sông ngòi.

Chuyến hành trình dài về nhà của Bobbie khiến toàn địa phương chấn động. Hiệp hội Nhân đạo Oregon dùng mọi cách để xác nhận tính xác thực của câu chuyện này, họ phát hiện Bobbie ban đầu quay trở lại thị trấn Wolcott, Indiana để tìm kiếm gia đình, sau khi không tìm thấy gia đình, nó bắt đầu đi bộ đến Oregon. Nhiều người có thiện chí đã giúp đỡ nó.

Sau đó, Bobbie được phong danh hiệu “Con chó thần kỳ” (The Wonder Dog) và được trao tặng vinh dự “Chìa khóa thành phố”. Năm 1927, câu chuyện của nó được đưa lên màn ảnh, khiến nhiều người biết đến lòng trung thành của nó hơn. Giờ đây khi đi bộ trên đường phố Silverton, Oregon, người ta sẽ bắt gặp những bức tượng Bobbie đứng ở nhiều nơi, chúng đã trở thành biểu tượng của thành phố.

Tuy nhiên, đã nhiều năm như vậy, vẫn có một bí ẩn chưa được giải đáp về Bobbie, đó là Bobbie đã tìm được đường về nhà bằng cách nào?

Cho dù nói, nó có trí nhớ siêu phàm, hay nói nó truy tìm theo mùi hương của chủ nhân, thì cũng không thể lý giải được, bởi vì lộ trình nó về nhà hoàn toàn khác với lộ trình mà Blazer đã đi khi ông lái xe đưa nó đi. Trí nhớ có mạnh đến đâu, mũi có nhạy bén đến đâu cũng vô dụng với trường hợp này.

Thực tế, có nhiều điều không thể giải thích được bằng lý luận thông thường. Đây cũng có thể là một phương thức cảm ứng tâm linh giữa chó và chủ nhân, dù cự ly xa đến đâu cũng không thể bị cản trở.

Ngoài cảm ứng tâm linh, động vật còn có nhiều “siêu năng lực” vượt ra ngoài sức tưởng tượng của chúng ta, ví như biết trước thảm họa.

Trận sóng thần Nam Á

Năm 2004, một trận động đất dưới đáy biển có cường độ 9,1 độ richter xảy ra ở Ấn Độ Dương đã ngay lập tức gây ra một cơn sóng thần lớn, trong vòng 20 phút sau trận động đất, cơn sóng thần đầu tiên đã ập vào bờ biển Banda Aceh, Indonesia, san phẳng cả thành phố và khiến hơn 100 ngàn người thiệt mạng. Sau đó, sóng thần quét qua hơn 10 quốc gia láng giềng, bao gồm Thái Lan, Ấn Độ và Sri Lanka, khiến tổng cộng khoảng 230 ngàn người thiệt mạng, khiến đây trở thành một trong những thảm họa nguy hiểm nhất trong lịch sử.

Một trong những nguyên nhân khiến số người chết vì trận sóng thần này đáng báo động là do nhiều nơi không có dự báo sóng thần, hệ thống cảnh báo sớm ở một số nơi đã xuống cấp và ngừng hoạt động từ lâu, nên người dân địa phương không hề biết rằng một thảm họa thảm khốc sắp ập đến.

Nhưng các nhà nghiên cứu từ Cơ quan Quản lý Thảm họa của Liên Hợp Quốc phát hiện, động vật đã nhận thức được mối nguy hiểm vài giờ trước khi sóng thần ập đến. Những người sống sót kể lại, những con voi lao lên vùng đất cao hơn, những con hồng hạc rời bỏ vùng nước làm tổ ở vùng trũng thấp, một đàn trâu trên bãi biển đột nhiên vểnh tai lên cảnh giác, nhìn chằm chằm ra biển và lao lên đỉnh núi gần đó chỉ trong vài phút trước khi sóng thần quét qua.

Có rất nhiều ví dụ tương tự. Ví dụ, vào tháng 1 năm 2022, một ngọn núi lửa ngầm ở quốc đảo Tonga ở Nam Thái Bình Dương bất ngờ phun trào. Tuy nhiên, hai ngày trước khi vụ phun trào xảy ra, một con rùa đeo thiết bị theo dõi điện tử trên người đã phản ứng sớm. Nó vốn đang bơi về phía Tonga, thì đột nhiên quay ngoắt bơi trở lại Australia.

Trước trận động đất 7,8 độ richter xảy ra ở Thổ Nhĩ Kỳ và Syria năm 2023, cũng từng xuất hiện cảnh tượng kỳ lạ về lượng lớn chim chóc hoảng loạn bay trên bầu trời, thậm chí tụ tập đậu lại trên cùng một cây.

Một số loài động vật cũng sẽ sử dụng siêu năng lực cảm ứng đặc biệt của mình để cứu người.

Ma Hoàng cứu chủ

Năm 1976, một gia đình nông dân ở huyện Bình Vũ, Tứ Xuyên nuôi một con chó bản địa, đặt tên là Ma Hoàng, chủ yếu để canh cửa. Lúc đó, Ma Hoàng đã là một con chó già, sức lực không còn tốt như những năm trước, cả ngày trông nó có vẻ uể oải lười biếng.

Tuy nhiên, điều bất thường là từ tháng 8 năm 1976, Ma Hoàng đột nhiên biến trở nên tinh thần hưng phấn, xem ra có phần hưng phấn thái quá. Ngày nào nó cũng chạy quanh sân như đang tìm kiếm thứ gì đó, sau đó càng lúc càng làm như vậy điên cuồng hơn, sủa cả ngày lẫn đêm, không chịu chui vào cũi. Có thể tưởng tượng, những người hàng xóm không thể chịu đựng được điều đó, một số người thậm chí còn đề nghị chủ nhân của Ma Hoàng đuổi con chó già đi.

Ngày 16/8, Ma Hoàng trèo lên mái nhà và gầm lên điên cuồng, dù bị chủ mắng hay đánh đòn thế nào, thì Ma Hoàng vẫn không chịu dừng lại. Đêm hôm đó, Ma Hoàng càng hành xử điên cuồng hơn, nó bắt đầu dùng cả thân mình đập vào cánh cửa. Ngay khi cậu chủ nhỏ mở cửa, nó lao vào, cắn vào chân cậu chủ nhỏ và kéo cậu ra khỏi cửa. Chân của cậu chủ nhỏ bị cắn, cả nhà đuổi theo Ma Hoàng đến bệnh viện, chuẩn bị cứu đứa trẻ và dạy cho Ma Hoàng một bài học.

Nhưng vào lúc này, mặt đất đột nhiên bắt đầu rung chuyển dữ dội. Trong khoảnh khắc, toàn bộ ngôi làng sụp đổ sau một tiếng gầm lớn. Đây là trận đại địa chấn Tùng Phan 8,16 độ Richter ở Tứ Xuyên.

Sau trận động đất, Ma Hoàng cũng bình tĩnh trở lại. Chủ nhân và cả gia đình đều khiếp sợ, nhìn ngôi nhà đã trở thành đống đổ nát, không khỏi kinh khiếp, nếu không có Ma Hoàng, tất cả mọi người đều đã bị mắc kẹt bên dưới đống đổ nát, sinh tử không biết thế nào. Sau đó mọi người mới nhận ra, Ma Hoàng đã trung thành đến mức nào, nó dường như đã có dự cảm về thảm họa nửa tháng trước trận động đất, hành vi bất thường của nó là để cảnh báo cho mọi người, nhưng đáng tiếc là không ai hiểu được ý định của nó. Và nó cũng dự tri chính xác thời điểm xảy ra trận động đất, cứu mạng cả gia đình chủ nhân vào thời khắc then chốt nhất.

Nói đến đây thật khiến người ta cảm thán. Con người chúng ta luôn tự hào là sinh vật cao cấp, có công nghệ tiên tiến. Tuy nhiên đến ngày nay, con người không cách nào có thể dự trắc trước được rất nhiều thảm họa tự nhiên. Lấy động đất làm ví dụ, chỉ khi một trận động đất thực sự xảy ra thì máy đo địa chấn mới cảm thụ được và đưa ra biểu đồ sóng địa chấn. Cho đến nay, các nhà khoa học vẫn chưa phát hiện được tín hiệu nào có vẻ chắc chắn trước khi một trận động đất lớn xảy ra, tức là khả năng dự đoán trước động đất thông qua các thiết bị hiện tại là bằng không. Vậy làm sao mà động vật có thể làm được điều đó?

Các nhà khoa học đã đưa ra nhiều cách giải thích khác nhau, chẳng hạn, động vật có cơ năng đặc thù, có thể cảm nhận được sự biến hóa của sóng áp lực, điện trường, từ trường… Tuy nhiên, đây đều là những giả thuyết chưa thể kiểm chứng. Và chiểu theo cái gọi là “thuyết tiến hóa”, tại sao con người trong quá trình phát triển của lịch sử lại bị mất đi năng lực quan trọng có thể bảo vệ sự sinh tồn của quần tộc? Đây cũng là một bí ẩn chưa có lời giải, không cách nào giải thích được.

Trong những năm gần đây, thiên tai nhân họa thường xuyên xảy ra ở Trung Quốc đại lục, động vật ở rất nhiều nơi cũng xuất hiện ​​những hành động dị thường, chẳng hạn như quạ kết đàn bay đen cả bầu trời, cá  đồng loạt nhảy lên khỏi mặt nước, v.v. Nếu mọi người có thể nhìn những điều này với tâm thái rộng mở hơn, lưu ý đến những tín hiệu do động vật gửi đến chúng ta, có lẽ sẽ có cơ hội tránh được rất nhiều thảm họa.

Theo Epoch Times,
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
VIDEO HNPD
Video HNPD 

"Vietnam ! Việtnam !", tài liệu được giải mã. (phụ đề Việt ngữ)

          (muốn phóng hình lớn, click vào ô vuông bên phải phía dưới khung hình)



n đài VOA (Bấm để xem thêm)
Giao Kèo
Web tham khảo