NGỦ MÊ - CAO MỴ NHÂN

Chủ Nhật, 31 Tháng Mười Hai 201712:01 CH(Xem: 2188)
NGỦ MÊ - CAO MỴ NHÂN
636502442112341117zzzaaaa
NGỦ MÊ  -  CAO MỴ NHÂN 
 
Trở mình, thấy một vầng trăng
Bơi trong sương lạnh, trên tầng mây cao
Nghe khuya gió gọi phương nào
Một mình khắc khoải canh sầu bâng khuâng
 
Tưởng là hết chuyện phù vân 
Hoá trăng thiên cổ chuyển vần tới đây 
Anh vào mộng mị mê say
Em đang giá rét thương ngày, nhớ đêm 
 
Trăng khuya dừng lại bên thềm 
Cho em cảm giác êm đềm nơi anh 
Trăng trôi hờ hững, mong manh
Khiến em lầm tưởng tình anh mơ hồ
 
Buồn phiền rớt một vần thơ
Đưa tay kết nối đường tơ nõn nà 
Sương rơi hay ánh trăng tà 
Thưa không, tất cả đang là ngủ mê...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 14 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Mênh Mang đợi chờ Miên Man sầu nhớ Vạn Mùa tình em Như Mây bát ngát êm đềm
Thứ Tư, 13 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Em biết sáng ra anh hỏi Đêm vơi giấc ngủ chưa đầy Anh có tìm em rất vội Cuộn tròn tri kỷ trong tay
Thứ Ba, 12 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Còn gì đâu anh hỡi Đôi môi thốt ngập ngừng Tại sao anh không nói Rằng yêu em vô cùng
Thứ Hai, 11 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Mỗi vần thơ hoa Tặng cho người ta Âm thầm nhỏ lệ Trên tay ngọc ngà
Chủ Nhật, 10 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Tại sao mình say đắm Cuộc tình anh hoang liêu Cả đời mình ngơ ngẩn Ấp ủ niềm thương yêu
Thứ Bảy, 09 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Bình minh thì thầm rất nhẹ Hỏi rằng em hạnh phúc chưa Hay còn muốn anh ...ngu ngơ Cho em thoả lòng đầy đọa
Thứ Sáu, 08 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Từ đây gạt hết điêu tàn Quạnh hiu giữa biển mây vàng nhẹ trôi Lặng yên nghe gió ngàn khơi Long lanh sương ủ những lời thơ yêu
Thứ Năm, 07 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Mây thường trôi đi xa Tháng năm rồi cũng hết Nhưng cuộc tình chúng ta Không bao giờ giã biệt
Thứ Tư, 06 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Xin cám ơn cuộc tình Nỗi đắm say trừu tượng Anh và tim của mình Hiến dâng thơ vô lượng
Thứ Hai, 04 Tháng Mười Hai 201710:12 CH
(HNPD) Trời sáng hẳn, bỗng lòng vui hớn hở Ôi bình minh chan chứa sắc thu vàng Năm tháng nhuận, nên bỗng dưng hồn ngỏ Suốt đêm qua nũng nịu khói hương tàn