LỜI TÌNH ẢO. - CAO MỴ NHÂN (cập nhật)

Thứ Ba, 15 Tháng Mười 20198:00 SA(Xem: 332)
LỜI TÌNH ẢO. - CAO MỴ NHÂN (cập nhật)
 637065733768468647zzxxxx

  
LỜI TÌNH ẢO.  -  CAO MỴ NHÂN
Đúng rồi anh yêu ạ
Cuộc tình rộng bao la
Anh cho em tất cả
Em ngó chân mây xa

Thấy bập bềnh mặt nước
Đúng rồi như từ khước
Nhưng lại yêu em lâu
Anh hẹn hò kiếp sau

Khiến vực sâu đầy lại 
Ôi vô cùng êm ái
Đúng rồi ở trên cao
Đoá hoa mây anh trao

Dẫu cho mối tình ảo
Em cũng đã nghẹn ngào 
Bao nhiêu là mơ ước
Hay chỉ toàn lệ ướt 

Người tình mang tim lành
Trái tim em vỡ nát 
Trong cánh thiên thần anh
Bay lượn dưới trời xanh...

 

    CAO MỴ NHÂN (HNPD)









Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Sáu, 15 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Cho em nguyên nỗi ngậm ngùi Đưa tay em nắm để rồi biệt xa Một mình đứng giữa bao la Xin anh vẽ lại tình ta một lần
Thứ Năm, 14 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Mênh Mang đợi chờ Miên Man sầu nhớ Vạn Mùa tình em Như Mây bát ngát êm đềm
Thứ Tư, 13 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Em biết sáng ra anh hỏi Đêm vơi giấc ngủ chưa đầy Anh có tìm em rất vội Cuộn tròn tri kỷ trong tay
Thứ Ba, 12 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Còn gì đâu anh hỡi Đôi môi thốt ngập ngừng Tại sao anh không nói Rằng yêu em vô cùng
Thứ Hai, 11 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Mỗi vần thơ hoa Tặng cho người ta Âm thầm nhỏ lệ Trên tay ngọc ngà
Chủ Nhật, 10 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Tại sao mình say đắm Cuộc tình anh hoang liêu Cả đời mình ngơ ngẩn Ấp ủ niềm thương yêu
Thứ Bảy, 09 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Bình minh thì thầm rất nhẹ Hỏi rằng em hạnh phúc chưa Hay còn muốn anh ...ngu ngơ Cho em thoả lòng đầy đọa
Thứ Sáu, 08 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Từ đây gạt hết điêu tàn Quạnh hiu giữa biển mây vàng nhẹ trôi Lặng yên nghe gió ngàn khơi Long lanh sương ủ những lời thơ yêu
Thứ Năm, 07 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Mây thường trôi đi xa Tháng năm rồi cũng hết Nhưng cuộc tình chúng ta Không bao giờ giã biệt
Thứ Tư, 06 Tháng Mười Hai 201712:01 CH
(HNPD) Xin cám ơn cuộc tình Nỗi đắm say trừu tượng Anh và tim của mình Hiến dâng thơ vô lượng