SOI GƯƠNG - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 19 Tháng Mười Hai 201712:01 CH(Xem: 4714)
SOI GƯƠNG - CAO MỴ NHÂN

636492040765200521zzzaaa
SOI GƯƠNG  -  CAO MỴ NHÂN 
 
Em soi gương xem thử 
Nhớ anh ở chỗ nào 
Mà sáng nay sầu khổ
Kêu mãi đấng trời cao
 
Đúng rồi, mắt nhớ anh
Mới thâm quầng thế chứ
Hay là miệng xôn xao
Than van lời bày tỏ
 
Đôi má bỗng đỏ bừng 
Trong gương như mắc cở
Nhưng vẫn đang ngập ngừng
Hỏi anh:" Sao không nhớ ? " 
 
Anh cười: "Cứ nhớ đi
Nhớ bao nhiêu cũng được " 
Tháng ngày em mê si
 Bóng hình ai mỗi bước 
 
Tâm tư em mong manh
Hồn chơi vơi thao thức 
Thơ sống mãi theo anh
Cuộc tình từ kiếp trước...

 

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Ba, 06 Tháng Hai 201812:01 CH
(HNPD) Anh đỡ em ngồi thử ghế vàng Tiếng hô vạn tuế chợt âm vang Anh cười chấn động Cung Đình mục Nước mắt vô tình rơi chứa chan
Thứ Hai, 05 Tháng Hai 201812:01 CH
(HNPD) Giai cấp buồn tênh ác ý đà Pháp chốn vô thần nghe trái đạo Ảnh hình chua xót Phật hay ma...
Chủ Nhật, 04 Tháng Hai 201812:01 CH
(HNPD) Mùa sang khói tỏa sương vờn Hỏi mong chờ có muộn hơn nỗi sầu Bất ngờ vương vấn niềm đau Che tay ấp ủ ơn sâu mịt mùng
Thứ Bảy, 03 Tháng Hai 201812:01 CH
(HNPD) Mỗi lúc đi một xa Chim không bay tới được Nghe đáy lòng bơ vơ Mùa xuân từ kiếp trước
Thứ Sáu, 02 Tháng Hai 201812:01 CH
HNPD) Anh, ôi anh yêu dấu Có biết nỗi đau đầy Từ thinh không huyên náo Chim rời tổ hoang bay
Thứ Năm, 01 Tháng Hai 201812:01 CH
(HNPD) Buổi trưa chẳng kéo dài Sương khói đã bâng khuâng Hoàng hôn chưa kịp tới Anh hẹn đợi mùa xuân
Thứ Tư, 31 Tháng Giêng 201812:01 CH
(HNPD) Một trời mũ áo sô tang Lẫn trong khói tỏa mây ngàn mong manh Vạn niên tâm sự long lanh Như kim cương vỡ tan thành lệ mưa
Thứ Ba, 30 Tháng Giêng 201812:01 CH
(HNPD) Anh muốn đừng nói gì Tình ơi, xin nín lặng Dù niềm vui diệu kỳ Cũng sẽ buồn xa vắng
Thứ Hai, 29 Tháng Giêng 201812:01 CH
(HNPD) Hoá đất ngàn thu phủ khói mờ Sông núi nào xưa đang đổi sắc
Chủ Nhật, 28 Tháng Giêng 201812:01 CH
(HNPD) Trời sáng hẳn, bỗng lòng vui hớn hở Ôi bình minh chan chứa sắc thu vàng Năm tháng nhuận, nên bỗng dưng hồn ngỏ Suốt đêm qua nũng nịu khói hương tàn