Trung Đoàn 15, 33 & Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù Tử Chiến Trên Quốc Lộ Máu 13

Thứ Sáu, 09 Tháng Mười 20203:37 CH(Xem: 901)
Trung Đoàn 15, 33 & Tiểu Đoàn 6 Nhảy Dù Tử Chiến Trên Quốc Lộ Máu 13
  • Vương Hồng Anh

* Cuộc tiến quân của lực lượng đặc nhiệm về phía Nam An Lộc:
Như đã trình bày, để giải tỏa áp lực Cộng quân tại An Lộc, ngày 14/4/1972, bộ Tư lệnh Quân đoàn 3 đã khẩn cấp thành lập lực lượng đặc nhiệm tiếp ứng với nỗ lực chính là Sư đoàn 21 BB. Đúng một tháng sau, ngày 14 tháng 5/1972, để giải tỏa áp lực của CQ trên Quốc lộ 13, nhất là khu vực quanh Suối Tàu Ô, trung tướng Nguyễn Văn Minh-tư lệnh Quân đoàn 3, đã cho thành lập thêm lực lượng đặc nhiệm 2 gồm có: trung đoàn 15/Sư đoàn 9 thuộc Quân đoàn 4 vừa mới từ miền Tây Nam phần (Quân khu 4) tăng cường cho Quân đoàn 3, tiểu đoàn 6 Nhảy Dù vừa tái tổ chức và trang bị tại Lai Khê, sau khi bị tổn thất nặng Đồi Gió, một thành phần của Thiết đoàn 9 Kỵ Binh.

Ngày 15 tháng 5/1972, một tiểu đoàn của lực lượng đặc nhiệm khởi động cuộc tấn công từ hướng Bắc, dọc theo mặt Đông Quốc lộ 13, vòng qua cụm điểm chốt chận của CQ quanh Suối Tàu Ô. Cùng trong thời gian này, một thành phần khác cùng bộ chỉ huy Lực lượng đặc nhiệm được trực thăng vận vào Tân Khai để tấn công địch. Trong khi lực lượng đặc nhiệm 2 nỗ lực tiến quân và đánh bật địch trên các đoạn trục lộ đã được phân nhiệm, thì lực lượng đặc nhiệm 1 gồm toàn bộ Sư đoàn 21 BB, Biệt động quân cố gắng tiến về Xa Cát, Xa Xa Trạch để bắt tay với các lực lượng bảo vệ vòng ngoài An Lộc. Đến trưa ngày 16/5/1972, cánh quân tiền phong chỉ còn cách An Lộc 3 km nhưng đã bị khựng lại vì CQ đã dàn trận, tổ chức các cụm kháng cự với công sự phòng ngự kiên cố trong khu vực đồn điền Xa Cam. Đây là cửa ngỏ “máu” để vào An Lộc, có địa thế rất hiểm trở, tạo thuận lợi cho CQ trong phòng thủ và bố trí đội hình để ngăn chận các cuộc tiến quân qua yết hậu trọng yếu này.

Ngày 19 tháng 5/1972, trung tướng Nguyễn Văn Minh-tư lệnh Quân đoàn 3 đã đáp trực thăng đến bộ chỉ huy trung đoàn 15 và 33 BB để thảo luận với hai trung đoàn trưởng kế hoạch đánh bật CQ ra khỏi Xa Cam. Cũng cần ghi nhận rằng ngày 19/5/1972 là ngày quân đội CSBV thường vẫn khởi động tấn công để “mừng sinh nhật Hồ Chí Minh”. Theo lời khai của một sĩ quan CSBV bị bắt tại An Lộc, thì bộ tư lệnh CQ đã cho tổ chức lễ này ngày 16 tháng 5/1972, để 3 ngày còn lại, tung một cuộc tấn công quyết định vào An Lộc với hy vọng chiếm thị xã này vào ngày 19 tháng 5. Tuy nhiên, kế hoạch của địch quân đã bị bại lộ, một toán biệt kích VNCH được tung vào vùng nghi ngờ có bộ tư lệnh CQ đặt bản doanh. Sau khi xác định đúng tọa độ, toán biệt kích gọi về bộ chỉ huy hành quân. Chỉ vài giờ sau, 6 phi tuần B 52 đã dội bom vào khu vực này.

Tin tức của Tình báo Kỹ thuật VNCH ước định có khoảng 80% cán binh CSBV quanh bộ tư lệnh CQ bị chết trong các hố bom. Chính nhờ cuộc không tập này, CQ không còn khả năng để mở cuộc tấn công cường tập vào An Lộc vào ngày 19/5/1972 như đã dự định. Tuy nhiên vào ngày 23/5/1972 từ rạng sáng, CQ đã mở liên tiếp 4 đợt tấn công bằng chiến xa có BB tùng thiết vào tuyến phòng ngự của VNCH tại khu vực phía Nam và Tây Nam An Lộc cách tỉnh lỵ này từ 1 đến 5 km. Quân trú phòng đã đẩy lùi được địch quân, bắn cháy 13 chiến xa gồm 5 T54 và 8 PT76. Trong khi đó, lực lượng đặc nhiệm giải tỏa vẫn tiếp tục giao tranh với CQ ở quanh đồn điền Xa Cam.

* Hai trung đoàn 15 và 33 BB yểm trợ cho Tiểu đoàn 6 Nhảy Dù tiến vào vòng đai An Lộc:
Trong những ngày cuối tháng 5 và đầu tháng 6/1972, lực lượng đặc nhiệm giải tỏa Quốc lộ 13 nỗ lực tung các cuộc phản công quyết định. Tổng chỉ huy lực lượng đặc nhiệm này là chuẩn tướng Hồ Trung Hậu-tân tư lệnh Sư đoàn 21 BB. Tướng Hậu nguyên là tư lệnh phó Sư đoàn Nhảy Dù, được cử giữ chức tư lệnh Sư đoàn 21 BB từ thượng tuần tháng 5/1972 thay thế thiếu tướng Nguyễn Vĩnh Nghi. Tướng Nghi được cử làm tư lệnh Quân đoàn 4 thay trung tướng Ngô Quang Trưởng đổi ra miền Trung làm tư lệnh Quân đoàn 1.

Theo kế hoạch, trung đoàn 15/Sư đoàn 9 BB và trung đoàn 33/Sư đoàn 21 BB cùng tiểu đoàn 6 Nhảy Dù tiến quân song song, xuất phát từ Xa Trạch, nằm ở phía Nam Xa Cam. Trong cuộc tiến quân này,hai trung đoàn BB có nhiệm vụ kềm chặt CQ hai bên để tiểu đoàn 6 Nhảy Dù “dọn sạch” các cụm chốt trên trục lộ, đến chiều tối ngày 8/6/1972, đại đội 62 tiểu đoàn 6 Nhảy Dù đã bắt tay được với một đại đội của tiểu đoàn 8 Nhảy Dù-đơn vị đã trấn giữ tuyến cực Nam An Lộc từ ngày 17/4/1972. Tiểu đoàn 6 và Tiểu đoàn 8 Nhảy dù được trực thăng vận xuống ấp Srok Ton Cui ở Nam An Lộc ngày 15/4/1972 nhưng đã mất liên lạc với nhau ngay sau đó. Tiểu đoàn 6 Nhảy Dù đã triệt thoái khỏi Đồi Gió ngày 19/4/1972 sau khi bị CQ tấn công cường tập.
Cuộc bắt tay giữa tiểu đoàn 6 và tiểu đoàn 8 Nhảy Dù được xem là một biểu dấu quan trọng của cuộc chiến tại An Lộc, vì rằng một khi lực lượng đặc nhiệm đã có mặt ở phía Nam thì vòng đai bảo vệ thị xã mới được nới rộng, các phi đội trực thăng có thể đáp xuống an toàn để tải thương, tiếp tế, tiếp viện cho quân trú phòng. Hai chục ngàn quân sĩ với đầy đủ lương thực và súng đạn để được đổ vào An Lộc, thay thế cho những binh sĩ đã bị kiệt sức sau gần hai tháng tử chiến với CQ. Riêng về các trung đoàn thuộc Sư đoàn 21 BB được bố trí làm lực lượng ứng chiến trừ bị ở vòng ngoài thị trấn, vì chuẩn tướng Hồ Trung Hậu không muốn quân sĩ trở thành những mục tiêu cố định cho pháo binh CQ.

* Chi tiết về trận chiến giữa tiểu đoàn 6 Nhảy Dù tại Đồi Gió:
Ngày tiểu đoàn 6 Nhảy Dù bắt tay với một đại đội của tiểu đoàn 8 Nhảy Dù ở phía Nam An Lộc đánh dấu ngày trở lại “chiến trường máu” của tiểu đoàn này. Trong số báo trước, chúng tôi đã đề cập sơ lược về cuộc tấn công cường tập của CQ tràn ngập tuyến phòng ngự của tiểu đoàn 6 Nhảy Dù tại Đồi Gió vào ngày 19 thãng/1972, sau đây là chi tiết về trận đánh này qua ghi nhận của báo Diều Hâu năm 1972 với nội dung như sau:
21 giờ ngày 19 được đánh dấu bởi quyết định của lữ đoàn trưởng là tiểu đoàn 6 Nhảy Dù không còn nhiệm vụ giữ pháo nữa mà chỉ còn nhiệm vụ giữ cao địa. Tiểu đoàn trưởng được toàn quyền quyết định. Pháo còn đâu nữa để giữ, chưa đầy 48 giờ đã phải mất 6 khẩu pháo với ngàn quả đạn, bây giờ ở đây làm gì” Rút lui. Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Văn Đỉnh dẫn đại đội 62 xuống đồi hướng về phía ấp Srok, nơi đang có đại đội 61 lập vị trí, để lại đồi hai đại đội 63 và 64 cho tiểu đoàn phó Phạm Kim Bằng trấn giữ. Đại đội trưởng Vinh con ào ào xuống như núi lở, CQ bung ra khép lại. Vinh tiếp tục lấn… chân đồi Gió và ấp Srok lại kẹt thêm cái suối Rô. Đại đội của Vinh cựa quậy dưới đám lau-sậy sũng nước.


Vinh hét với tiểu đoàn trưởng trong máy: Nó bấu tôi như đỉa, dứt không nổi anh Năm… Tối quá chỉ sờ ngực áo mà đánh lưỡi lê thôi…quên sờ nón sắt mà nhận bạn. Nhưng dù CQ có chận bằng mấy lớp hàng rào người, 11 giờ đêm Vinh và đại đội cũng rờ được cái ấp…nơi đại đội 61 đang giang tay chờ từ lúc trời chập tối. Khoảng cách 400 mét từ chân đồi đến người lính gác đại đội 61, thành phần của tiểu đoàn 6 Nhảy Dù phải đi mất 3 giờ, ba giờ thêm một số thương binh vì lưỡi lê và mảnh lựu đạn của 400 thước cận chiến.
Bây giờ 0 giờ, giờ của ngày 19 bước qua ngày 20/4/1972, CQ không phải chỉ một thành phần, một cánh quân, nhưng là một lớp sóng người lố nhố đầy ở chân đồi Gió, chân đồi phía Tây lẫn chân đồi phía Đông… CQ tràn ngập đường 245 như trẩy hội. Không phải là một cuộc điều quân để chuẩn bị tác chiến, nhưng là một chợ người, lộn xộn ồn ào, la hét để tìm đơn vị chuyển lệnh.
Trong này tiểu đoàn trưởng Đỉnh thì thầm liên lạc với các đại đội trưởng 60, 61, 62 dặn: các toa nhắc lính đừng bắn, tụi nó đi đâu cứ để cho tụi nó đi, chỉ bắn khi nào nó tấn công mình thôi.
– Chúng tôi nhận hiểu. Cả ba đại đội trưởng trả lời.
Rồi cuối cùng dù vô trật tư tới đâu, CQ cũng tập họp được hàng ngũ. 3 giờ sáng tiếng kèn thúc quân vang lên lồng lộng… Xong rồi, tụi nó dứt mình. Tiếng kèn thúc quân xoáy trong đêm, vang dọc theo đường 245. Địch bố quân cả ba cây số đường dài. Tiểu đoàn trưởng Đỉnh lo lắng khi nghe hiệu lệnh từ đầu đến cuối hàng quân, đồng thời từ phía Bắc đầu đường 245 có tiếng động cơ máy nổ, ánh sáng đèn pha quét ngang dọc bóng đêm, tăng T 54. CQ cố “dứt điểm” tiểu đoàn 6 Nhảy Dù không nương tay… 3 giờ đúng, đồi Gió bị tấn công trước, tiểu đoàn phó Phạm Kim Bằng, mặt sắt đen sì, chậm rãi, điềm tĩnh, hùng tráng như một hiệp sĩ thời cổ đứng ra ngoài hầm, điều khiển hai đại đội 63, 64 phản công. Đại đội 63 của Hoàng, đại đội 64 của Tuấn, đã thử lửa với CQ từ ngày 17, hai đại đội trưởng dũng cảm như những thiên thần. Tất cả đều ở tuyến chiến đấu, không còn khinh binh tổ trưởng, trung đội trưởng, tiểu đoàn phó… chỉ còn một hàng ngang theo giao thông hào để chận địch, điểm phân biệt của người chỉ huy là tay nói máy chuyển lệnh, tay ném lựu đạn. Ngoại trừ những người chết hoặc bị thương nặng, tất cả đứng và dựa lưng vào giao thông hào để chiến đấu đến cùng…

Nguồn: https://vietbao.com/a81264/trgd-15-33-td6-nhay-du-tu-chien-tren-qlo-mau-13

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn