Thật đáng sợ trước một quan điểm giáo dục méo mó

Thứ Năm, 06 Tháng Giêng 20222:00 SA(Xem: 895)
Thật đáng sợ trước một quan điểm giáo dục méo mó

AVvXsEg64CWAVQn9oGXZbAwwmbp40GBRJJKiH19yoF8f02ymB601BdThs9Z-qeTajBn_pbSEP3OPJG2ymrq0O2GQTYOe5nSy9E-UUbxmRG9fua4H8chaLTnyWfslXuxM-SpzQ3CjFKYOeo434wKbJ1U5JK3leTIW-ES0PkEHVkCiiyF3BjvMgm1X6t-sh_u2OA=w283-h400

Không mấy khi tôi tức giận quan điểm của người khác. Tuy nhiên, đứng từ góc độ một “chuyên gia giáo dục” mà cô Tô Thụy Diễm Quyên có những quan điểm “khó hiểu” thế này làm tôi thấy thật sự e ngại.

- Nguyễn Võ Quỳnh Trang không phải “mẹ kế”, “dì ghẻ”, mới chỉ là người tình của Nguyễn Kim Trung Thái - về mặt pháp luật, cô ta không có quyền giáo dục bé Vân An.

Việc hành hạ, đánh đập, tra tấn bé hơn một năm trời và đỉnh điểm là đánh đập, tra tấn đến chết trong suốt 4 giờ đồng hồ, là một hành vi có tính toán và cố ý, không phải là hành vi bộc phát, “không kiểm soát”, “mất ý thức”.

Một người cha, người mẹ có thể mất bình tĩnh, nhưng bản chất vẫn là yêu thương, họ có thể “nhỡ tay” đánh con một cái thật đau nhưng thấy con khóc, ngay lập tức, họ thấy xót xa mà ngừng lại. Đó là tình yêu thương, không cần phải có kinh nghiệm làm cha, làm mẹ, chỉ cần có một trái tim nhân hậu, có bản năng của tình thương mà thôi, có đạo đức, lương tâm của con người mà thôi.

Một đứa trẻ 8 tuổi bị đánh đập trong nhiều tháng, đánh vào những vùng nguy hiểm, đánh đập nhiều giờ đồng hồ, thì đó không thể là hành vi mất kiểm soát. Đó là bản chất của một côn đồ, một kẻ khát máu, vô nhân đạo. Chỉ có cái tâm hận thù mới có thể ra tay tàn ác với đứa trẻ không có sức phản kháng như vậy. Phải nhấn mạnh là Nguyễn Võ Quỳnh Trang đã mua và sử dụng nhiều vật dụng có tính sát thương caora tay có chủ đích vào những nơi có thể gây tử vong với bé Vân An.

- Nguyễn Võ Quỳnh Trang sinh năm 1995, 26 tuổi đã đủ tuổi trưởng thành, đã được học qua các môn Đạo đức, Giáo dục công dân cùng với các kỹ năng sống khác từ gia đình, nhà trường và xã hội.

Nguyễn Võ Quỳnh Trang đủ nhận thức, có công ăn việc làm, sinh ra trong một gia đình có bố mẹ là những người trí thức, không phải là một đứa trẻ bồng bột vị thành niên bị ép tảo hôn, bị ép làm mẹ, không mù văn hóa, không mất nhận thức. Nguyễn Võ Quỳnh Trang tự nguyện đến với Nguyễn Kim Trung Thái khi anh ta đang có gia đình, có vợ và hai con, cả hai có mối quan hệ ngoài luồng, vi phạm luật hôn nhân gia đình Việt Nam, có những hành vi trái đạo đức. Điều đó cho thấy, cô ta hoàn toàn ý thức được những gì mình sẽ phải đối mặt.

Không ai ép Nguyễn Võ Quỳnh Trang phá hoại một gia đình, bước vào một mối quan hệ rắc rối nếu như cô ta không muốn. Không ai ép được Nguyễn Võ Quỳnh Trang phải nuôi dạy một đứa trẻ không cùng máu mủ với mình nếu như cô ta không bước chân vào mối quan hệ rắc rối với Nguyễn Kim Trung Thái.

- Cô Tô Thụy Diễm Quyên làm “giáo dục” mà lại cho rằng, sử dụng bạo lực đến “mất kiểm soát” chỉ là một hành vi đáng tiếc thôi sao? Con người luôn có hai phần, phần người và phần con. Ai cũng sống bằng phần con để xảy ra sự việc không hay rồi cho rằng đó là sự bồng bột đáng tiếc ; thì xã hội đã không còn cần đến pháp luật. Nhà trường đã loại bỏ các môn đạo đức, giáo dục công dân… để tất cả tự sống theo bản năng, thích hóa thú thì hóa thú và nạn nhân sẽ phải gánh chịu những điều oan ức như vậy trong sự “đáng tiếc” của tội ác?

- Bản chất con người một khi lương thiện, hướng về cái thiện, họ sẽ không dễ dàng mất kiểm soát ngay cả khi tức giận. Tôi không hiểu cô Tô Thụy Diễm Quyên làm giáo dục lại có thể cho rằng nuôi dạy một đứa trẻ - bé hoàn toàn khoẻ mạnh, ngoan ngoãn, đầy đủ vật chất lại khiến một người phụ nữ “phát điên” đến mất kiểm soát?

Nguyễn Võ Quỳnh Trang xét thấy không đủ tư cách và khả năng để chăm sóc hay nuôi dạy bé, hoàn toàn có thể gửi bé lại cho mẹ đẻ hoặc gia đình Nguyễn Kim Trung Thái đủ điều kiện để thuê bảo mẫu, giáo viên đủ chuyên môn dạy bé cơ mà? Thực tế, Nguyễn Võ Quỳnh Trang đã chủ động đuổi bảo mẫu gắn bó với Vân An từ bé, bắt ép bé làm việc nhà nhiều như một người trưởng thành (hành vi này đã là bóc lột, ngược đãi trẻ), chủ động “nuôi dạy” bé như một người mẹ mà không chịu sự bắt buộc, sức ép nào cả. Điều mà Nguyễn Võ Quỳnh Trang thiếu, không phải là kinh nghiệm làm mẹ, mà là lòng trắc ẩn, tình yêu thương đồng loại.

- Cô Tô Thụy Diễm Quyên nhiều lần chứng kiến các ông bố “vác dao, gậy, thắt lưng” đuổi đánh, “sẵn sàng giết con” mà cô không gọi SOS, báo cảnh sát, hội bảo vệ trẻ em can thiệp, cô cho rằng đó là “dạy con” thì cũng không có gì lạ khi cô thấy hành vi giết người của Nguyễn Võ Quỳnh Trang là hành vi bồng bột, thiếu kiềm chế đáng tiếc. Cũng vì những quan điểm giáo dục méo mó ấy mà có nhiều đứa trẻ bị bạo hành đến chết.

Không có hành vi nuôi dạy trẻ nào “bình thường” lại dùng vũ khí như gậy gộc để chủ đích đánh vào những bộ phận yếu trên cơ thể trẻ đến chết. Nguyễn Võ Quỳnh Trang không bộc phát bởi cô ta không tức giận đánh trẻ bằng tay vào những bộ phận như tay, mông của trẻ một hai cái, cô ta đã mua và sử dụng những vật dụng nguy hiểm, đó là một sự trả thù có tính toán. Định nghĩa “nuôi dạy”, “giáo dục” của cô Tô Thụy Diễm Quyên là hoàn toàn phản lại tôn chỉ của ngành giáo dục: Giáo dục bằng tình yêu thương, giáo dục bằng sự cảm thông, là nhìn nhận lỗi sai và hướng dẫn con trẻ nhận ra lỗi sai bằng tình yêu.

Cô Tô Thụy Diễm Quyên thấy đáng tiếc cho Nguyễn Võ Quỳnh Trang, 26 tuổi, xinh đẹp mà không có trái tim, thì xã hội này, những người làm bố làm mẹ cũng xót xa, đau đớn thay cho bé Vân An mới 8 tuổi đã bị người tình cùng bố đánh đập đến chết trong nhà của mình nhiều hơn thế.

Không ai bắt ép được Nguyễn Võ Quỳnh Trang và Nguyễn Kim Trung Thái sống bằng phần Con khi họ có vô vàn lý do để sống phần Người lương thiện và tử tế. Chọn lựa sống bằng phần Con thì hãy để pháp luật xử lý cho đúng với tình Người.

NGUYỄN QUỲNH HOA
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn