Diễm Thi - Nếu sống, Đặng Thuỳ Trâm cũng sẽ như Phạm Chí Dũng

Chủ Nhật, 01 Tháng Mười Hai 20198:01 SA(Xem: 282)
Diễm Thi - Nếu sống, Đặng Thuỳ Trâm cũng sẽ như Phạm Chí Dũng
Dũng bị bắt tạm giam vào ngày 21/11/2019, bị áp dụng tội danh "tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam".
Pham%2BChi%2BDung1
Nhà báo Phạm Chí Dũng
Khi bị bắt, Dũng vẫn mái tóc thưa, đôi mắt hốp sâu, áo sơ mi bạc phếch đóng thùng, bên trái áo luôn là mảnh giấy và thỉnh thoảng gắn kèm cây bút. Một hình thể giống như là cán bộ cộng sản đầy mẫn cán của cái thời còn chuyên chính vô sản.
Hình tượng đó có thể khiến nhiều người liên tưởng, tháng 11/2019 có thể Dũng không trong vai bị can, mà là lãnh đạo hoặc ít nhất là một nhân viên an ninh trung thành của chế độ.
Quả thật, Dũng từng xuất thân từ sĩ quan quân đội, và Dũng cũng từng là an ninh.
Dũng với Lâm (Tô Lâm) hay Vinh (Nguyễn Hữu Vinh) đều giống nhau ở một điểm. Họ từng đắm mình tông mẻ "Thép đã tôi thế đấy!" Mẻ chỉ xuất hiện đúng một lần và 1 lần duy nhất vào thế kỷ XX. Lẽ vậy nên, họ đều là hạt giống đỏ của chế độ mà quy hoạch ngành an ninh luôn ưu ái dành cho con em lão thành cách mạng.
Nhưng khác với Lâm, và giống với Vinh, Dũng nhận ra hiện thực cách mạng không còn như góc nhìn lý tưởng của Pavel Korchagin.
"Anh trước hết là người của đảng"
Sự sụp đổ của chế độ Liên Xô mới chỉ tạo ra bước ngoặt nhận thức cho những người chứng kiến nó. Nhưng Dũng nằm trong nhóm người đó, Dũng vẫn là một Pavel và vẫn thề trung kiên với đảng. Ngọn nguồn của sự thay đổi trong Dũng có thể bắt nguồn từ chiêm nghiệm thực tiễn của một nhà văn, suy tính của một nhà báo, và một trái tim đã biết yêu "em và người thân khác" trước yêu đảng.
Dũng bước ra khỏi đảng, cái đảng mà Dũng từng tuyên thệ phụng sự với lý tưởng cao nhất của mình. Nhưng tuyên bố ra đi của Dũng lại là một quan điểm cách mạng nhân sinh nhất: đã từng tràn đầy nhiệt huyết đóng góp cho một đất nước xã hội chủ nghĩa công bằng và bác ái.
Dũng, cũng như Vinh, và hàng trăm con người từng là đảng viên cộng sản vỡ mộng về con đường Pavel. Chết lặng trước sự trần trụi, nhầy nhụa đầy bội phản của cái lý tưởng ấy.
Hiện thực cách mạng bị vỡ toang, nhưng ai là người đau nhất?
Là Trọng (Nguyễn Phú Trọng), Phúc (Nguyễn Xuân Phúc), Ngân (Nguyễn Thị Kim Nhân),...
Không! Điều kỳ lạ nhất của nỗi đau cách mạng lại chính là những người từng là hạt giống đỏ và nay đổi màu. Những người bị chỉ trích là "xa rời lý tưởng cách mạng".
Nhưng lý tưởng cách mạng đó là gì? Tại sao lại phản bội?
Dũng đã nhận ra, thoảng thốt và tuyên bố rời đảng vào năm 2013.
"Đảng Cộng sản đã thất bại, thất bại một cách cố ý và quá cay đắng. Không những không hướng đến tinh thần công bằng và bác ái, làm tròn nghĩa vụ một nhà nước “của dân, do dân và vì dân”, Đảng Cộng sản hiện thời chỉ còn mang bóng hình và hơi thở của các nhóm lợi ích.
Lời thề trung thành với Đảng Cộng sản của tôi đã bị thực tế đau đớn thẳng thừng phủ nhận."
Hoá ra, "lý tưởng cách mạng" giờ đây là những tuyên bố đầy tính đạo đức cách mạng là chính, trong khi giá trị cách mạng nhân văn được tuyên truyền thế kỷ trước đã bị bỏ rơi. Đảng thiết lập quyền lực rộng khắp và sợ hãi - ích kỷ tìm kiếm phương cách củng cố quyền lực thay vì kiểm soát quyền lực.
Chính vì vậy, quan điểm của Dũng trở thành tuyên ngôn công khai lẫn thầm lặng của không ít đảng viên đảng cộng sản. Họ nhận ra lý tưởng cách mạng giờ đây đã trở thành phương tiện để dung dưỡng lợi ích nhóm.
Nếu để ý một chút sẽ nhận ra một điều, Dũng là người sử dụng nhiều cụm từ "lợi ích nhóm" trước khi nó trở nên phổ biến trên mặt báo chí truyền thông nhà nước. Bởi Dũng nhận thức chính trị đúng đắn về thứ lực cản dân tộc và cơ chế nảy sinh ra điều đó.
Dũng có tuyên truyền chống nhà nước không? Đừng cố diễn giải luật pháp của nhà nước Việt Nam hiện tại bằng phạm trù "đúng-sai". Thay vào đó, hãy nhìn cách Dũng đối diện với điều đó.
Dũng không sợ hãi, ngòi bút của Dũng vẫn thẳng thắn, sắc lạnh chỉ trích thẳng, châm biếm thẳng những cá nhân và cơ chế mà Dũng cho rằng nó đang "phản bội lại lợi ích nhân dân, đất nước". Cái cách dùng ngữ từ mà blogger Nguyễn Lân Thắng cũng phải thừa nhận rằng, nó rất "căng".
Dũng không sợ, khí chất "không sợ" tù đày từ người bố của Dũng trong thời chiến tranh đã truyền qua anh. Và dù giữa hai bố con vẫn còn nhiều khác biệt, nhưng điểm chung của cả hai vẫn là dám đối diện và dám đương đầu. Khác chăng, ông Ba Hùng là thời chiến và phục vụ cho cách mạng cộng sản, còn Dũng là thời bình và phục vụ cho chính ngòi bút với hơi thở tự do báo chí của mình.
Dũng sinh ra là một hạt giống đỏ, nhưng khác với hạt giống đỏ khác, Dũng đứng về phía những thân phận người nheo nhóc bị tước bỏ quyền lợi và nguồn lực phát triển.
Dũng chống lại "lợi ích nhóm", căm phẫn những thế lực tạo nên "lợi ích nhóm".
Khi Dũng chấp nhận từ bỏ con đường "hạt giống đỏ", Dũng đã chọn cho mình một con đường mà tù đày là hệ quả đương nhiên, trong lúc quyền lực nhà nước vẫn phục tùng cho sự sợ hãi chia sẻ quyền lực.
Thế nhưng, khi Dũng đặt ngòi bút tự do, thì Dũng cũng đồng thời cho thấy "lửa và chất thép đã được tôi luyện ngày nào".
Dũng trở về với đúng nguyên mẫu của Pavel: Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người....
Đấu tranh chống lợi ích nhóm, đấu tranh cổ vũ nhân quyền, đấu tranh đòi bằng được cam kết nhân quyền qua lá thư riêng gửi EU,... Dũng đã đặt quyền vị con cháu của cha-ông cách-mạng sang một bên, nỗ lực cho sự nghiệp cao đẹp của đời mình, sự nghiệp thúc đẩy nhân quyền tại một nước mà tuyên ngôn "tự do báo chí, tự do ngôn luận và xã hội dân sự" nghĩa là tù đày.
Dũng cũng có thể là Trâm (Đặng Thuỳ Trâm) ở tinh thần Pavel một thời.
Và nếu còn sống, Trâm cũng sẽ như Dũng, vỡ mộng hiện thực hậu Pavel.
Diễm Thi

(VNTB)
Ý kiến bạn đọc
Thứ Hai, 02 Tháng Mười Hai 20191:05 SA
Khách
Phạm chí Dũng , Trương Duy Nhất , Nguyễn hữu Vinh .... đều là đảng viên đảng csVN , đều là con giòng cháu giống , đều có học vị cao hoặc tốt nghiệp đại học chính qui , đào tạo sĩ quan an ninh .
Tuổi đời của họ cũng chẳng trẻ trung gì . Ai cũng đều hơn tuổi Nguyễn viết Dũng tức Dũng Phi Hổ.

Nguyễn Viết Dũng tự là Dũng Phi Hổ sinh năm 1986 tại Yên Thành – Nghệ An. Sinh ra trong một gia đình thuần nông. Nguyễn Viết Dũng là một người rất ham học như bao người con xứ Nghệ khác , đã từng tham gia cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia và cũng đã đậu vào trường Đại học Bách khoa Hà Nội (năm 2004) với số điểm rất cao (29/30đ).

So ra Nguyễn Viết Dũng thua xa các vị kể trên , từ gia phả CCCC , cho đến học lực , vì bị đuổi học vào năm 2006 , kể cả tiền tài thế lực ... Thế nhưng anh đã sớm nhìn ra cái không tưởng , cái không thể có được trên thực tế .... của cái chủ nghĩa cộng sản .
Hoá ra Nguyễn Viết Dũng có đầu óc bác học hơn PCD , NHV , TDN ... dù anh cũng là sản phẩm của csVN .
Nhớ thưở 1945 , biết bao anh hào trai trẻ , hăng hái lên đường tham gia Việt Minh đánh Pháp cứu quốc .... để rồi nhìn rõ mặt thật bẩn thỉu cộng sản .... bằng mọi thủ đoạn đê hèn , dã man , tàn độc ....soán quyền đoạt danh phong trào Việt Minh .

Nên biết bao người trí thức , đành phải "dinh tê" về thành , sống đời dân dả hoặc hợp tác tạm thời với Pháp , chờ đợi thời cơ cứu nước .
" Thép đã tôi thế ấy " chỉ là sản phẩm tuyên truyền rẻ tiền , giành cho những cái đầu bã đậu , cỡ Đặng thùy Trâm , những đầu Sinh Bắc Tử Nam .... và cho tới giờ , con người sắp lên chơi sao Hoả ... thì tại đất nước Việt cộng , 39 người đồng lòng , yên phận , tin tưởng chui đầu vào container đông lạnh .... không phải vì lý tưởng đi tìm tự do ... mà đi làm nô lệ cho đồng tiền !!!

Báo đảng csVN viết : " Nguyễn Viết Dũng là một kẻ bệnh hoạn, tâm thần chính trị thật đáng sợ."
" Năm 2016 Nguyễn viết Dũng từng bị khởi tố về tội gây rối trật tự công cộng và bị tòa án Hà Nội phạt tù. Sau khi ra tù, Dũng không ăn năn hối cải, tu chí làm ăn mà cố tình lên mạng xã hội, cấu kết với các đối tượng phản động để viết bài, chụp ảnh tuyên truyền, xuyên tạc bóp méo sự thật, chống phá đất nước, phá hoại cuộc sống bình yên của nhân dân...."

Riêng tôi , tôi trân trọng anh , con của gia đình thuần nông , tức bần cố nông , không giây mơ rễ má với đảng và nhà nước csVN .Chúc anh chân cứng đá mềm .
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thứ Năm, 05 Tháng Mười Hai 20194:00 SA