Cựu chiến binh và thời thổ tả

Thứ Bảy, 22 Tháng Mười Hai 20181:44 CH(Xem: 1875)
Cựu chiến binh và thời thổ tả

TPB-VC
Trần Vinh

(Nhân kỷ niệm ngày thành lập QDNDVN)

Hết chiến tranh rồi anh xuất ngũ về quê

Làm nông dân một sương hai nắng

Bắt đầu lại từ đầu với hai bàn tay trắng

Với tấm thân gầy chi chít những vết thương.

Anh chỉ muốn sống yên ổn ở quê hương

Không màng chi tới phồn hoa đô thị.

Nhưng nào anh được thỏa lòng thỏa chí.

Vì thời thế nay đã đổi thay rồi

Vùng ngoại thành nay đã được lên ngôi

Trong xu hướng nông thôn đô thị hóa

Ruộng vườn nhà anh trở nên có giá

Nên các quan nhăm nhe ăn cướp đem về

Giao cho chủ đầu tư với mức giá… khỏi chê

Nên đuổi cả nhà anh ra đứng đường đứng chợ

 

Nuốt nước mắt vào trong

Anh phải làm thân trâu ngựa

Hễ ai thuê việc chi anh cũng cứ làm.

Cho dù anh chưa bao giờ tham lam

Nhưng nếu không có tiền

Thì biết lấy gì nuôi con thơ, mẹ già, vợ yếu?

 

Và anh vác đơn cùng bà con dân oan đi lên huyện, tỉnh cho đến trung ương

Những mong bề trên còn biết rũ lòng thương

Với người lính năm xưa

Trước gian khổ hy sinh chưa từng so đo tính toán

 

Nhưng nào có quan nào nghe thủng tai lời ca thán

Của anh – người cựu chiến binh may mắn trở về

Mà không bỏ xác nơi rừng xanh núi đỏ

Để đem chiến thắng về cho ‘đảng quang vinh’

Cùng lũ quan chức hậu sinh và cũng rất… súc sinh

 

Một người chỉ muốn sống yên ổn thanh bình

Và bình dị như cha ông ta trước giờ vẫn thế

Có phải vì các quan hiện nay không cùng thế hệ

Nên chả biết gì cái giá của sự hy sinh

Cho độc lập tự do đâu kể tấm thân mình?

 

Vì với họ, tiền, vàng, đô-la mới là đáng quí

Họ đâu có quan tâm gì tới sự thiêng liêng của tình đồng chí

Như thời chiến tranh các anh dành cho nhau…

Bây giờ anh đã hai màu tóc trên đầu

Nhưng chả thể bình yên trong những năm tháng cuối

Chắc chắn là anh sẽ ôm hận mà về nơi chín suối

Gặp lại đồng đội xưa đang có ý mong chờ…

 

Đây là sự thật chứ không phải nằm mơ

Nếu ai đó không tin thì xin mời ghé qua Thủ Thiêm mà nhìn cho rõ nhé

Nhưng ở xứ này đâu chỉ có Thủ Thiêm thôi đâu nhể?

Mà có hàng trăm nơi khác cùng cảnh trớ trêu

 

Cướp, cướp nữa cho quan sớm… đầy diều

Rồi đem vợ con di dân sang với quân… giãy chết

Vì các quan biết rõ hơn ai hết

Chỗ nào trên trái đất này mới là nơi đáng sống những năm tháng cuối đời

Để mặc cho đồng bào mình dãy dụa đứt hơi

Trên quê hương ô nhiễm toàn tòng và ngày càng khó sống…

Trần Vinh – Một CCB

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn