Đất Nước Tôi - Phan Đức Minh

Thứ Hai, 13 Tháng Mười Một 201710:36 CH(Xem: 3739)
Đất Nước Tôi - Phan Đức Minh

Đất Nước Tôi - Phan Đức Minh

(HNPD) Thương về quê cũ cuả tôi Mờ sương những sớm giữa trời muà thu, Phủ trên mái lá mịt mù, Cảnh thơ mộng ấy giã từ, Đông sang. 

636462162559862227zzzcccc636462162688459144zzphan%20duc%20minh
                                                                                       Phan Đức Minh
  

      My  Fatherland

          *

  (  Affectionately  offered  to my relatives, compatriots &

             friends  actually  settling overseas  )

    *

I remember my lovely natal  country

With very foggy autumnal  mornings,

Covering the roofs of small houses.

That poetic scene disappeared soon  after

     winter’s coming.

   *

I love my too distant homeland,

Having long rivers and vast plains

Where there were a lot of cattle

Coming back to quiet villages at nightfall.

   *

I love ancient, pointed church towers,

Silently standing in opaque, weak moonlight.

It seems they are now much farther

From me, both of heart and sight.

   *

I love ranges of  serrated mountains,

At their feet, columns of white-blurring smoke

Slowly rose from thatched huts in fine rains,

Surrounding clumps of trees and upstanding

rocks.

   *

I remember my beloved elementary school,

Where I was spending almost my childhood,

Learning how to write with my awkward hand

The two sacred words “ My Fatherland “.

   *

I love earnestly my remote Fatherland.

From the other side of the Pacific Ocean,

I’d like to have my heart  sent

To my childhood memories, relatives and friends…


                            Phan  Duc  Minh

  • Member of the International Society of Poets

  • Outstanding figure in Literature 2004 of Asian

Community & ASIA journal in San Diego.



Phan Đức Minh


Phỏng dịch :    Đất Nước Tôi   

                                      *

  ̣- Thương mến tặng đồng bào cuả  tôi hiện đang định cư nơi hải ngoại -

 *

  Thương về quê cũ cuả tôi

  Mờ sương những sớm giữa trời muà thu,

  Phủ trên mái lá mịt mù,

  Cảnh thơ mộng ấy giã từ, Đông sang.

            *

  

  Tôi yêu đất nước xa ngàn,

  Có nhiều sông lớn, mênh mang  ruộng đồng.

  Những đàn mục súc thong dong

  Trở về xóm vắng, dáng hồng chiều rơi..

             *

  Tôi thương thương quá đi thôi

  Tháp chuông nhà Chúa nhìn trời lặng yên.

  Sao tôi như thấy triền miên

  Nỗi niềm xa vắng trong tim, trong lòng.

             *

  Tôi yêu dẫy núi cong cong,

  Dưới chân  khói biếc mênh mông một vùng.

  Mái tranh mưa ướt rưng rưng,

  Lùm cây, tảng đá khơi chung nỗi buồn

             *

  Nhớ sao trường học yêu thương,

  Một thời thơ ấu vương vương lá vàng

  Bàn tay tập viết dòng ngang:

  “ Quê Hương, Tổ Quốc “ như mang trong hồn.   

            *

  Ngồi đây mà thấy như còn

  Bóng hình đất nước, núi non, ruộng đồng.

  Bên kia Biển Thái mênh mông,

  Quê Hương tôi đó, còn không bạn bè …

            *

          San Diego,   California

         Phạm Ngọc Nhiễm

- The Poem “ My Fatherland “ has won for its author

2 outstanding poetry prizes awarded by American & International Societies of Poets.-

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn