Bốn Mùa Qua Đất Khách - Nguyễn Duy Phước

Thứ Tư, 27 Tháng Tám 202511:39 SA(Xem: 1677)
Bốn Mùa Qua Đất Khách - Nguyễn Duy Phước


874q
Bốn Mùa Qua Đất Khách

Ta rong ruổi nơi xứ người đơn bóng

Nghe hư không vang vọng tiếng tơ sầu

Tâm tình biết gvề đâu

Niềm thương nỗi nhớ dạt dào quê hương

 Bốn mùa ròng rã miên trường  

Miệt mài luân chuyển sầu vương ngập lòng

 

***

Xuân sang đất khách vời trông

Xuân đi, xuân đến nhớ mong quê nhà

Tình xuân phai nhạt xót xa

Héo tàn sắc thắm, mượt mà xuân xưa

Tháng tư cay đắng sao vừa

Nỗi niềm mất nước vẫn chưa xóa mờ

 Cõi lòng trống vắng chơi vơi

Đến chi xuân hởi ngẩn ngơ, bẽ bàng

 

***

Xuân đi hè đến vội vàng

Nắng hong vàng trải chứa chan tình sầu

Giọt buồn thổn thức mưa ngâu

Ve buồn trổi khúc canh thâu não nề

Mây ngàn giăng mắc đường về

Sắc hồng phượng vĩ trăm bề chắt chiu

Vấn vương hè đến tiêu điều

Nhớ người xưa đã buồn thiu giã từ

 

***

Hè vừa khuất bóng đến thu

Mây ngàn hạc nội luyến lưu tình trường  

Hoa rơi xác ngập phố phường

Liễu sầu ủ rủ buồn vương ê chề

Ngậm ngùi lá rụng lê thê

Người yêu biền biệt, chiều về luyến thương 

Mịt mùng quan tái mờ sương 

Lối về bóng lẻ, chân đơn nghẹn ngào

 

***

Đông sang buốt giá dãi dầu

 Lưng trời bày én lao đao tìm đàn

Đẫm hồn lữ khách phong trần

Bước chân lãng đãng, ngại ngần gió sương

Cỏ cây xơ xác bên đường

Cảnh vật héo úa sầu thương ngút ngàn

Tuyết rơi phong kín đường trần

Mảnh tình cô lữ cưu mang dặm trường

 

***

 Về đâu gửi nỗi nhớ thương

Bốn mùa ôm mối hoài hương trọn đời.

 

Nguyễn Duy Phước

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
VIDEO HNPD
Giao Kèo
Web tham khảo