Có những cay đắng trong tôi

Thứ Ba, 19 Tháng Bảy 20226:00 SA(Xem: 777)
Có những cay đắng trong tôi

Nguyễn Thuỳ Dương

18-7-2022

Hôm nay, Toà án Nhân dân TP. Thủ Đức xử tiếp vụ công dân Nguyễn Tấn Cứu kiện UBND Quận 2 – TP.HCM cưỡng chế thu hồi đất trái Pháp Luật: Không quyết định thu hồi đất, không phương án đền bù, không bản đồ quy hoạch.

Theo như lời con gái của chú Tư Cứu (tên thường gọi của ông Nguyễn Tấn Cứu) phiên Toà kết thúc nhanh vì sau phần giới thiệu thành phần tham dự thì Toà tuyên đọc bản án với mọi cái đúng thuộc về UBND Quận 2 cũ, bất chấp ba cái không cơ bản để thành lập một vụ cưỡng chế hợp pháp.

Chú Tư Cứu phản đối đến ngất xỉu, con chú ho khạc ra máu tại Toà. Thành phần phó Toà sau khi tuyên đọc bản án thì “di chuyển cực nhanh” ra khỏi phòng xử.

Tôi biết hôm nay xử, tôi đoán biết kết quả. Tôi gần như biết tất cả khi cả khi nó chưa xảy ra. Tôi thậm chí nuốt từng trái đắng khi nghe từng tiếng nói, từng tiếng gọi. Tôi tự nghe lương tâm mình cắn rứt. Không như gần 4 năm trước, khi tôi ngây ngô hỏi: những người phục vụ cái ác, họ không cắn rứt sao?

Bây giờ, tôi hiểu họ không bao giờ có sự thấu hiểu đó để cắn rứt. Vì lợi ích của họ, vì gia đình họ, vì vinh, vì thụ hưởng của họ, họ sẵn sàng dẫm lên từng cuộc đời, từng thân phận.

Tôi tin vào công lý, nhưng tôi cũng biết công lý luôn tới rất muộn màng. Tôi chiêm nghiệm cuộc đời, tôi hiểu có những thân phận bị thời gian nghiền nát. Tôi cảm nhận tha nhân, gặp bao nhiêu cuộc đời để hiểu thêm về sự bất lực của mình trong từng hoàn cảnh rõ rệt.

Đó là lý do tại sao tôi muốn tụi nhỏ phải học. Tôi chường mặt ra xin từng đồng, kiếm từng đồng cho tụi nhỏ đi học. Tôi luôn hi vọng rồi đây, tụi nhỏ sẽ có một cuộc đời khác, một tâm thế khác.

Năm đó ở Thủ Thiêm kế bên tôi hay ở Cát Lái của chính tôi, dân mất đất đa số đều không có học, đều không biết thứ gì về Luật. Tôi vẫn nhớ hình bóng lầm lũi của dân An Lợi Đông (trong Thủ Thiêm – nay là khu Sala), họ mất ruộng do quy hoạch, họ loay xoay và họ chỉ biết ký tên rồi gạt nước mắt đi.

Có nhiều người nói năng lượng phản kháng trong tôi rất lớn. Tôi không biết tại sao? Hôm nay, tôi chảy nước mắt khi nghe ghi âm phiên Toà. Tôi đã có câu trả lời của mình: Một đứa trẻ lớn lên nhìn bao cuộc đời mất đi, cảm nhận từng lần bất công? Thử hỏi sao trong nó không ẩn tàng năng lượng phản kháng.

Lịch sử của vùng đất này chọn tôi chứ tôi có đoán định được bánh xe của nó đâu. Chỉ trách rằng sao lịch sử không chọn cho tôi một không gian êm đềm hay bình an hơn mà thôi.

Ý kiến bạn đọc
Thứ Ba, 19 Tháng Bảy 20224:56 CH
Khách
Chế độ đã man tàn ác, man ri mọi rợ sẽ bị tiêu diệt không lâu nữa đâu. Là con người, sống chết có một lần, không sớm thì muộn, ai rồi cũng trải qua , tham sống sợ chết không ai tránh khỏi, vậy thì sức chịu đựng của con người có được bao lâu?? Mọi người " Hãy đứng lên và tiêu diệt cái lủ bất nhân này " , bằng mọi giá , mọi nơi và mọi trường hợp... có như thế quả địa cầu này mới mong có được hoà bình , an lạc .
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn