Người phế binh QL.VNCH** - Việt Nhân

Chủ Nhật, 28 Tháng Bảy 20198:24 CH(Xem: 462)
Người phế binh QL.VNCH** - Việt Nhân

camonAnh-12
(HNPĐ)
Người Thương Phế Binh**. Đã được bốn năm, với mong muốn và tự hứa là mỗi dịp đầu năm âm lịch, trên trang Haingoaiphiemdam sau những lời chúc tết bạn đọc, sẽ là câu chuyện người TPB.QLVNCH, không ngoài cùng bạn đọc trong giây phút đón xuân tha hương, nhớ về những đồng đội cũ kém may mắn, đang từng bước cuối trong nhọc nhằn. Đường đời Việt Nhân tôi không một chút vui, sau lửa đạn, tù đày là tha hương, nhưng cũng tạm gọi là hơn các bạn TPB, thoát được cái xéo xắc của đứa bất nhân trong vai kẻ thắng, mạo muội cất tiếng nói thay!


Phần đầu câu chuyện lần này, người phế binh mù được viết trong ngày cận tết 2019, nhưng đã không đến được cùng bạn đọc, lý do thì không ngoài cái sức khỏe mưa nắng bất thường của Việt Nhân tôi, mà trong ‘Tâm thư của nhóm Phiếm Đàm gửi Bạn đọc’, anh Chủ Biên cũng đã  nói. Nay chuyện người TPB.QLVNCH, bên quê nhà như mọi người đã biết, nhà thờ DCCT Kỳ Đồng, những Tôi tớ Chúa luôn nặng lòng với các anh, chỗ cho các anh nương tựa nhiều năm tháng qua,  nay đã bị thuyên chuyển đi xa. ‘Phòng Công Lý và Hòa Bình’ đã đóng cửa từ ngày 15/05/2019.

Bên quê nhà là thế, ở hải ngoại cũng không khá hơn, ngay khi Bà Hạnh Nhơn qua đời, một vài bạn lính cũ tỏ ra am tường đã nói cùng Việt Nhân tôi, chương trình ‘Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH’ rồi sẽ không còn được như trước, và nếu có cố gắng lắm thì cũng sẽ thất thường. Theo các bạn, một phần vì khó có thể tìm được một người thứ hai hết lòng được như Bà Hạnh Nhơn, nhưng cái hơn hết là bàn tay quỷ đỏ bên nhà, chúng khuynh loát được tổ chức nhân ái của các Cha Dòng Chúa Cứu Thế, thì cái gốc hải ngoại lẽ nào chúng lại để yên.

Khắp nơi trên thế giới, những mảnh đất dung thân của người Việt tỵ nạn, nay đã đặc lềnh vịt cộng. Riêng tại Bolsa này, những cơ sở làm ăn buôn bán, những đài truyền hình, truyền thông lẫn báo chí, và cả những tổ chức gọi là cộng đồng, những người gọi là đại diện, là chính quyền dân cử đều đã có tay sai của Ba Đình trộn vào.

Chuyện đã xảy ra, chỉ vì ăn phải bã nghị quyết 36 của vịt cộng, mà ngay những kẻ ngày nào trên những chiếc ghe cá, bán mạng cho sóng dữ, thoát chết đến được bến bờ tự do, nay quay lại bán mình cho loài quỷ đỏ để kiếm chút lợi lẫn danh. Những loại cơ hội như Al Hoàng (Houston, Texas), Madison Nguyễn, (San Jose, Cali), ngày càng nhiều ra mặt không cần giấu giếm, và có kẻ nay với chút hơi hớm quyền lực, đã hống hách trịch thượng lên mặt dạy dỗ, những nạn nhân của cộng sản, ngay nơi được gọi là thủ đô của người Việt tỵ nạn:

* Ngày xưa, trước 1975 đồng bào có dám nói ông Đô Trưởng Sài Gòn từ chức không?  Lời của một ‘ông’ thị trưởng tắc kè, nổi giận nói với người dân đã lầm mà bầu ông, nay họ thấy ông chơi với vẹm có ý kiến đòi bãi nhiệm ông!

*Các anh đánh đấm như con cặc… các anh biết gì về 3 chữ Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm (?). Lời của một ‘ngài’ Uỷ Viên Giáo dục gốc Việt ở Quận Cam, tuổi chỉ bằng con cháu, nói với những người lính cũ QL.VNCH nay đã bảy tám mươi!

* Phải thông minh sáng suốt, phải thấy nhà nước CHXHCN.VN là một thành viên của tổ chức LHQ, lật đổ họ là sai lầm, phải tôn trọng điều đó, chỉ cần cầu xin họ cho người dân trong nước quyền căn bản làm người (sic). Lời dạy dỗ cho những người đấu tranh, của một ‘chủ’ đài truyền hình tiếng Việt, khi tiếp tay chuyển thông điệp của nhà nước An Nam xã nghĩa!

Tóm lại vì tiền tất, những thứ không mua được bằng tiền, thì nhiều tiền mua được thế thôi, và đơn cử một vài dẫn chứng, không ngoài cho thấy trong chuyện chương trình ‘Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH’, chắc chắn cũng không thoát khỏi vấn nạn này!

Tấm lòng người dân Việt xa xứ, dành cho người Thương Binh VNCH còn kẹt tại quê nhà, đã cho thấy lòng dân nằm ở đâu, đó là cái tát vô mặt bọn cộng phỉ vô nhân tính, hành xử khốn nạn. Chúng triệt được phòng ‘Công Lý và Hòa Bình’, thì chương trình ‘Cám ơn anh người thương binh VNCH’ sẽ không khác, đó là cái gai nhưng ngoài tầm với, nên chuyện muốn giành lấy quyền ‘chỉ đạo’ và ‘quản lý’, do những cánh tay nối dài của chúng ở hải ngoại này là điều có thật. Thêm vào đó những đóng góp ngày càng nhiều, đã gợi lòng tham của những kẻ bẩn thỉu!

Bên quê nhà, chương trình Tri ân TPB.VNCH được tổ chức hàng năm, với chủ đề ‘Bên nhau đi nốt cuộc đời’ của Văn phòng Công lý - Hòa bình, Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn. Chuyện của bảy năm qua, các Cha cùng đội ngũ tình nguyện viên nhiệt tâm, đã chăm sóc và hỗ trợ cho hơn 7 nghìn TPB.VNCH tính đến ngày 15/05/2019, là ngày mà một tình nguyện viên đã phải thốt lên: Bàn tay ma quỷ đã thò được vào cả nơi này rồi ư? Than ôi!

Tại hải ngoại lúc Bà Hạnh Nhơn mất, nghe mà buồn là rồi chương trình sẽ khó giữ, nếu có thì cũng thất thường, tương tự như khi các cha Dòng Chúa Cứu Thế bị thuyên chuyển, fb Nguyễn Ngọc Sơn viết: Không có một cha Vinh Sơn Phạm Trung Thành thì khó có ai quy tụ được một số đông TNV nhiệt tình, năng nổ, quên mình phục vụ trong chương trình Tri Ân TPB VNCH. Không có một cha Giuse Lê Quang Uy thì khó có ai làm được chương trình ‘Bữa cơm Niềm vui, tại 38 Kỳ Đồng…

Chương trình ‘Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH’ đã trải qua 11 lần tổ chức. Một nét đẹp ‘tạ ơn’ của văn hóa Việt, nói lên lòng người Việt tha hương nhớ về những người thương binh VNCH, vì dân vì nước đã hiến máu xương, nay trong chế độ cộng sản vô nhân đã phải bước những bước cuối đời mình trong tủi nhục đói nghèo. Những đồng tiền quyên góp được qua 11 lần tổ chức liên tục hàng năm, đã tăng dần con số thu, năm thứ 11 cao nhất với gần $2 triệu.

Sau một năm vắng bóng, nay chương trình ‘Cám Ơn Anh Người Thương Binh VNCH kỳ 12, đã lại được tổ chức vào ngày Chủ Nhật 21/07/2019, tại sân vận động của trường trung học Los Amigos, thành phố Fountain Valley Nam California, với sự tham dự của đông đảo đồng hương. Tuy chưa phải là con số tổng kết, theo Việt báo Online số tiền thu được ($349,571) trong ngày đầu, cho thấy rồi cũng sẽ bằng được con số thu của chương trình lần thứ nhất ($426,777).

Với ‘Tri ân TPB.VNCH - Bên nhau đi nốt cuộc đời’, nhân sự mới của Nhà Thờ DCCT Kỳ Đồng hứa vẫn lo cho TPP, nhưng mọi người hoài nghi lời hứa này, vì chương trình sẽ ra sao, một khi trong tay nhà cầm quyền xã nghĩa, với chủ trương (hận thù) như bấy lâu nay? Riêng tại hải ngoại, với Bà Nguyễn Thanh Thủy, cùng những người tiếp bước Chị Hạnh Nhơn, điều hành Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH, với nhiều khó khăn ban đầu, nhưng cũng đã tổ chức được chương trình kỳ 12, ít nhiều cho thấy cái quyết tâm cố gắng rất đáng cổ vũ.

Tuy là thứ 12, với những người (điều hành) mới hiện nay, thì đúng đây là lần đầu với nhiều khó khăn bỡ ngỡ, cái yếu kém về kỷ thuật là không tránh khỏi, nhưng phải nói dù hay dù dở, kết quả được vậy là điều đáng mừng. Xin hãy nhìn hoàn cảnh hiện tại của các TPB bên quê nhà, từ sau ngày phòng Công lý-Hòa bình nhà thờ DCCT đóng cửa, đã có nhiều bạn TPB gọi đến Việt Nhân tôi, có bạn tìm về chốn cũ, có bạn lây lất nắng mưa trên đường phố, vì không nơi nương tựa.

Cứ mỗi lần viết về TPB, là lại nhớ đến câu người bạn còn sót lại bên quê nhà, nghe anh nói mà nghẹn: Cái vui bây giờ là những tấm vé số bán được, đủ tiền thì được đĩa cơm, còn những ngày mưa ế, thì chỉ một cái bắp luộc cho trọn nguyên ngày… Vậy cần lắm những tấm lòng, những bàn tay cùng nghĩ đến những người đã hy sinh một phần thân thể cho đất nước dân tộc.

Và cũng mong lắm có những bước chân đồng hành, như đài Little Saigon, thời gian qua đã tiếp tay liên tục kêu gọi đồng hương hải ngoại, cùng tri ân người Thương Phế Binh VNCH bên quê nhà, mà đài đã từng làm bao năm qua mỗi độ Xuân về.

Xin cám ơn những tấm lòng còn nhớ đến người thương binh VNCH!
Việt Nhân ( HNPĐ )
Bài Liên quan:
406e
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn