MỘT BUỔI SÁNG - CAO MỴ NHÂN

Thứ Ba, 12 Tháng Mười Hai 20176:00 SA(Xem: 2629)
MỘT BUỔI SÁNG - CAO MỴ NHÂN
     636486062701912946zzzasdf

     MỘT BUỔI SÁNG   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Một buổi sáng mùa thu vào năm cuối thập niên 80 thế kỷ trước, tức là đúng giai đoạn Saigon đang lên cơn sốt về chiến dịch HO sắp sửa khai thông. 

Tất nhiên ai đã là sĩ quan chế độ cũ, đi tù cải tạo về, thì đều nôn nóng sớm ra đi tị nạn cho rồi.

Để người già thì lo cho con cháu kịp học hành, lập thân ở xứ người, người trẻ thì bắt đầu lại cuộc đời ...nơi quê hương mới, gọi là tái định cư. 

 

Sĩ quan VNCH ngày vô tù cải tạo còn trẻ quá, như cấp thiếu uý mới ngoài hai chục tuổi lúc tan hàng, sẽ tuỳ thời gian " ra trại " sớm hay trễ, lại cũng tuỳ theo việc cứu xét của trung tâm tù ấy, có khi vài năm bình thường, có khi ăn khoai mì mòn chén trong biệt giam , cũng sơ sơ 7,8,10...năm lao lý như quý tá " bò lục " chứ ít đâu . 

Tuy nhiên lớp thiếu uý trẻ quá, có thể khi rời quân trường ra đơn vị mới quanh tuổi thành nhân ( 21 tuổi ) . 

Nay sắp đổi đời lần thứ hai, thì nhân dáng cũng " toan về già", là đã ngoài ba chục, gần bốn chục tuổi ( chương trình HO kể từ 1990 ) ai cũng phơi phới tiến lên trên đường quy Mã . 

Quý anh  trẻ quá được gia đình cấp tốc cưới cho một cô vợ tương đối lâm ly thế sự, thông cảm khách " kỷ nhân hồi ", xuất giá tòng phu qua USA xây dựng lâu đài hạnh phúc ...

Vài năm sau, cặp duyên chồng vợ này sẽ có một hoặc hai cháu bé vui vẻ trên đất Mỹ . 

 

Như trên tôi đã trình bầy, biết rằng trước sau phe ta cũng quy Mã, nhưng vì đã ở với VC, là ai cũng nơm  nớp lo sợ VC lật lọng, nên buồn, vui thì cứ buồn, vui , mà vẫn phải nhìn xa trông rộng, để lỡ có gì thay đổi là bắt kịp ngay . 

Thế nên, một buổi sáng kia, tôi đang ở sàn tập dưỡng sinh cho các cụ cao niên, người bịnh, thì nữ Bác sĩ Uyển Liên ra chỗ tập thể dục đó, ngoắc tôi vô Văn phòng bà . 

Tại đó tôi thấy một vị cao niên bịnh như bị phù, chạc quanh 70 tuổi, mặc quần tây mầu xám cũ , áo chemise trắng cũ vàng, mang dép da, bên cạnh có chiếc batoong để sát ghế ngồi .

Nhác nhìn vị cao niên, tôi thấy quen quá mà chưa nhận ra ai . 

Bác sĩ Uyển Liên hạ nhỏ giọng: "Bác ấy tên Đàm Quang Yêu, gia đình đang định cư ở Canada, sao cứ khóc hoài, tội quá!" 

 

Tôi như bị giao động mạnh, vì tôi đã nhớ ra, đó là cựu đại tá Đàm Quang Yêu, chỉ Huy trưởng đặc khu Đà Nẵng, sau này đổi là biệt khu Quảng Đà . 

Thời đại tá Đàm Quang Yêu tại chức đó, chính là thời Phật Giáo Miền Trung đưa bàn thờ Phật ra đường, và ông đứng đầu bản danh sách chống lại chính phủ đệ nhị VNCH năm 1966. 

Tất cả quý vị có tên trong bản danh sách ly khai, bất tín nhiệm 3 vị tướng lãnh đạo Quốc gia thời đó, mà họ xách động đông đảo đồng bào miền Trung là: đả đảo "Thiệu Kỳ Có " , đều bị thuyên chuyển khỏi QĐI/ Vùng I Chiến Thuật, tức QĐI/QKI của...tôi sau này. 

 

Cựu Đại tá Đàm Quang Yêu tới Câu Lạc Bộ Dưỡng Sinh Viện Y dược học Dân tộc để xin chữa bịnh, vì ông cũng mới từ trại tù cải tạo về.

Đại tá Đàm Quang Yêu khi đó chắc ngoài 60 tuổi thôi, vì ông sinh năm 1927, 12 năm tù cải tạo (ra trại đợt tổng trở về 2/9/1987, tết Mậu Thìn 1988), nhưng vì tù đày kham khổ quá, lại bịnh hoạn, nên ngó lụ khụ lắm. 

Và, việc nhận học viên Dưỡng Sinh là việc của tôi, vì tôi là một huấn luyện viên thường trực văn phòng. 

Nên sau đó, tôi vừa ghi tên, làm tờ kê khai bịnh hoạn cho đại tá miền địa đầu giới tuyến của ...tôi xưa, vừa hỏi thăm chuyện nhà đại tá ở xứ người. 

Bị mười mấy năm tù, ra trại để có thể ra đi theo diện tị nạn HO, thì nay ông phải đi Canada do gia đình bảo lảnh. 

Tôi hết lời an ủi vị quan sáu một thời, mà nếu không dính vụ ly khai chính phủ VNCH năm 1966 ấy, e ông đã có thể lên tướng, vì cấp khoản ở cấp đại tá đã khá lâu. 

Phải nói là lần đầu tiên tôi chứng kiến một vị đại tá khóc vì hoàn cảnh cách ngăn, trong lúc ông lại bị bịnh khá nặng. 

Quan 6 nói hồ sơ bảo lãnh đang tiến triển khả quan, có thể sắp được phỏng vấn, và có thể đi Canada mau hơn đi Hoa Kỳ. 

Nhưng tại sao đại tá lại khóc vậy, phải vui vẻ đợi chờ mới không bịnh nặng thêm chớ. 

Thế là dòng nước mắt của vị đại tá già lại được dịp tuôn ra. Chúng tôi đành yên lặng, tôn trọng nỗi thương tâm của vị quan 6 xưa. 

 

Tôi hỏi ai đưa đại tá tới đây, đau thế mà đi đứng một mình sao.? 

Quan sáu Đàm Quang Yêu lại nấc lên, vì cái điều ông sợ nhất là bịnh nặng thêm mà không được gặp gia đình. 

Rồi mọi việc cũng tự nó qua đi ...

Mấy năm sau tôi có mặt ở Hoa Kỳ, chưa kịp hỏi thăm huynh đệ chi binh về đại tá Đàm Quang Yêu, đã nghe tin ông mãn phần ở Canada, nơi có đầy đủ phu nhân và toàn thể gia đình. 

Quả là tôi cũng mừng, vì cố đại tá đã tới và ở với gia đình ít lâu mới qua đời. 

Sự kiện xoá được nỗi khổ tâm, khi còn kẹt ở VN, ông sợ ra đi bất chợt trong cô đơn, quạnh vắng ...gia đình vợ con lại ở quá xa ...

 

 CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn