THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: LÊU BÊU

Thứ Năm, 28 Tháng Hai 20195:27 CH(Xem: 836)
THƠ CHU VƯƠNG MIỆN: LÊU BÊU

MomChoVoNgua
LÊU BÊU

thơ M.loanhoasử& Chu Vương Miện

 

*

lêu bêu qua cửa thần phù

ai ngươì tu thiệt vụng tu cõi này

bây chừ ai có nhớ ai ?

chia ra hàng cọc kẽm gai 2 miền

lừ đừ vỗ giấc cô miên

tình ta vẫn vậy 1 triền dẻo cao

nhìn lên hoa lá thượng Lào

Spa Bắc Cạn Mường Khao Mường Tè

bụi mù theo vết bánh xe

thanh hao vơí cỏ vàng hoe mặt đèo

gió ngừng rừng lá thôi reo

chênh vênh vách nuí tai mèo nhà thưa

rằng ta tuy đó như thừa

bao năm 1 chốn rừng thưa đọa đầy

bây chừ còn nhớ ai đây

và còn ai nhớ chốn này nhớ ta

mịt mờ cát trắng cồn xa

sóng lao xao cũng nhập nhoà bãi dương

nằm mơ làng cũ Thuỷ Đường

đền phò mã Dẹo còn thương đáy lòng

-

Ở 1 Miền Đất

 

ai chết

o biết

ai tù o hay

sống hồn nhien y vườn hoa

buổi sáng bướm ong

bay đầy hút mật

buồi chiều vắng ngắt

bướm chềt

ở 1 chốn

mà đa số người làm thơ

viết văn giồng nhau

y khuôn đúc

đa số sống hèn và sống nhục

trỏn đều trắng

giống in bánh đúc

 

YÊU NGỪƠI

 

thơ M.laonhoasử

 

nai rừng rồi lại nai quê

thoảng qua hơi gió đủ mê mẩn đời

thân thương khúc ruột khúc dồi

1 tô nước sáo măng dài sơị non

bát giềng bát mẻ cỏn con

1 đĩa thịt luộc thái vuông sắp đều

càng nhìn xị rượu càng yêu

rừng quê thì cũng đủ điều mướt da

yêu ngươì rồi lại yêu ta

nai rừng rồi lại nai nhà giống nhau

giống nhau vốn bơỉ sở cầu

lá mơ húng quế cùng nhau đượm đà

nai vàng nào kiếm đâu xa ?

 

M.loanhoasử
Chu Vương Miện ( HNPD )

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn