VỀ BIỂN – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Qua xứ Mexico, người hướng dẫn du lịch, chỉ vùng biển mênh mông phía trùng dương Mễ, khoe rằng: "Nơi đó là chỗ tầu Titanic được dựng thành phim đấy..."

zzzccc

     VỀ BIỂN   –   CAO MỴ NHÂN 

Đường thì không dài, nhưng sẽ xa thêm. Tình thi không buồn, nhưng cứ vơi thêm, mình thì nhớ anh, chao ôi thảng thốt, như là mất mát rình rập sau lưng…

Đi đã nửa đường rồi, tất cả đổi ý, người bảo nắng quá, kẻ nói không vui, chỉ một mình mình lặng thinh, vẫn đang trên Fwy, tài xế nhìn kiến chiếu hậu, thấy mình vẫn nhìn ra ngoài trời, phía bên phải, toàn là nước biển tây.

Nhưng nếu xe quay lại, mình vẫn nhìn ra ngoài trời, bên…phải, toàn là cây cối, nhà cửa trên những sườn núi hướng đông.

Người tài xế quen này đã từng chở “cả nhà” mình đi San Francisco xuống San Diego, hay ngược lại, tuỳ theo yêu cầu của tụi nhỏ.

Nay tụi nhỏ đã lớn, e trùm qua cả tuổi người tài xế năm xưa.

Chúng cũng tự lái xe đi đây, đi đó …

Song vì ngày lễ cũng gọi là “long weekend”, chẳng cậu nào muốn hy sinh thì giờ cho cậu nào, để cậu nào cũng được thảnh thơi đi chơi riêng với vợ con đầm ấm.

Rút cuộc mình phải nhờ người tài xế “kinh niên” chở đi, bao dàn một ngày chủ nhật thôi.

Đi về hướng nam, vì nghe nói dưới biển đó đang có hàng ngàn con “hải âu phi xứ”, gớm xem truyện của Quỳnh Dao nửa thế kỷ nay, mà vẫn chưa hết mê sao?

Xưa mê truyện Quỳnh Dao, vì mình chưa có những nhân vật truyện đó trước mặt.

Nay mình có cả một đề tài rực rỡ bên cạnh, có cần chi phải “hải âu phi xứ”, hay “một sáng mùa hè”, mình yêu mến nhân vật truyện của mình không hết, còn đâu thì giờ để đọc

“Kỷ độ tịch dương hồng…”

Thế nên, chỉ cần thấm ý, khi anh… chấm điểm bài thơ có câu đáng được nhận một khoen vàng:

Anh thầm thì: “Mặt trời đang âu yếm

Chúc mừng em giữ mãi đắm say này…”

(Đọc lại thơ tình   –   CMN)

Vẫn chưa đi đến quyết định tiếp tục hay dừng lại…

Biển như đang bốc khói, sóng bạc lẫn với mầu mây trắng in đáy nước, tôi… dõng dạc nói: “Quay về”.

Người tài xế quen thuộc đã tìm ra exit, loay hoay ở một vùng phố lạ, rồi cũng tìm ra lối lên Fwy ngược lại.

Từ đó không ai nói với ai một lời, sự lãnh đạm và lặng lẽ, nó khiến cho tình cảm giống đang cháy dở dang, mà lại bị tắt đi, nhưng không tắt hết, khói cứ âm ỉ cháy kiểu ẩm ướt.

Mấy người trên xe đưa mắt nhìn nhau, tôi bảo: ” Đại hội hải âu phi xứ “đó, hôm nay kết thúc, mình có xuống tới nơi cũng xem như chỉ còn bãi rác …

Hôm nay có cả ngàn khách hải hồ xưa và nay đi thả hồn theo gió biển, mình đã sống ở những thành phố biển đầy mầu sắc đặc trưng tuyệt tác, từ bắc tới nam VN, những đô hội biển mới đúng: Hải Phòng, Đà Nẵng, một dọc các thành phố miền Trung có biển, như Quy Nhơn, Nhà Trang, Phan Thiết, tới một dọc các thành phố miền Nam có biến, như Gò Công, Vũng Tàu, Rạch Giá…thậm chí còn quẹo lên Hà Tiên, rồi đi tàu nhỏ ra Phú Quốc, từ khi ngoài đó chưa có phi trường.

Các năm giữa thập niên 50 (56-58), ba mình là người dẫn toán chuyên viên công chánh, từ Ty Kỹ Thuật / Nha căn cứ Hàng Không Tân Sơn Nhứt, ra Phú Quốc để thiết lập Phi trường Dương Đông Phú Quốc.

Ngô Tổng Thống bay ra khánh thành, hình ảnh còn kia …

Ba mình bấy giờ mới 46 tuổi, ngó bãi biển huyền bí, bấy giờ hoang sơ, không phải như ngày nay đã hình thành theo các loại bãi biển lớn nhỏ trên thế giới, khi tạm gọi vãn hồi chiến cuộc.

Buổi cuối về lại đất liền là đã đi máy bay nhỏ được rồi, ngồi ở văn phòng, và nhất là nghỉ nơi khu nhà nghỉ, ông bảo: ” Hai năm trước, công nhân phải phá rừng để thí nghiệm đất, để phóng đồ phi đạo tương lai …rất thường có những con trăn gió quất trên những cành cây, khi quất chúng đo thẳng thân chúng, chao ôi, có con dài lắm, hơi lạnh từ chúng phà ra dễ sợ …”

Nghe tiếng gió chuyển, mà trời không mưa bão, thì chính là trăn đang đi chuyển …

Thế mà sau này, trước 30-4-1975, đại tộc Ka Ki … của  chúng ta có tới mấy tiểu đoàn QC (Quân Cảnh) phục vụ bảo vệ cho tất cả chúng ta, vì lý do riêng, tôi xin miễn kể lể …

Biển – Biển , với tôi thực sự chẳng lạ gì…

Tôi quan niệm đi núi, đi biển …phải có bạn …đường chứ, biển mông mênh thế, nội sóng gào, nắng đốt như mấy hôm nay, đã khiến người ta nản, nên trở về với Redondo Beach, Hermosa Beach, Rancho Palos Verdes. .. của …đất tạm dung gia đình tôi hiện nay cho rồi…

Lan man thế mà xe đã về tới Long Beach.

Thôi trả lại anh nguyên vẹn cái bờ biển mà lúc nào anh cũng …kiêu sa, thầm kín ôm gọn sóng đại dương, chưa và có lẽ không bao giờ mời bạn… lạ ghé thăm một lần.

Mình đã từng theo thiên hạ đi Mễ chơi, ngang cái biển buồn, nước mầu xanh rêu nhạt, rộng bát ngát …

Qua xứ Mexico, người hướng dẫn du lịch, chỉ vùng biển mênh mông phía trùng dương Mễ, khoe rằng: “Nơi đó là chỗ tầu Titanic được dựng thành phim đấy…”

Và chúng tôi, đã ngồi bất cứ chỗ nào của chiếc tầu giả đóng phim, ở trên đất liền, làm giống y trong phim, lòng bỗng buồn như mình cũng đang mất mát…

Người tài xế hỏi tất cả:

“Hay tới Rancho Palos Verdes vậy?”

Có thiếu biển đâu, chỉ là muốn xuống ngó những cánh buồm căng gió ra khơi thôi, không đi thì về, tôi đã nói rồi : Đường  có dài đâu, chỉ là trong lòng có ít nhiều gió bão, nên thấy như xa …

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

 

SHARE

LEAVE A REPLY