TƯỢNG ĐÀI VỪA ĐỔ – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nay Chị lìa Bể Khổ Để về Cõi Vĩnh Hằng Chúng em gạt nước mắt Đành chúc Chị Bình An Saigon. 18/4/2017 TPB Trần Văn Giáo

zzzzzzzzzzzzzzzzzzlollll

TƯỢNG ĐÀI VỪA ĐỔ  –  CAO MỴ NHÂN 

Chỉ với 30 chữ, chia làm 6 câu thơ, mỗi câu dành 5 chữ, có ngay 3 khổ thơ, nghe như một bài kệ, bài ngũ ngôn tình cờ, kệ đặt ở lưng trời, than khóc mất một người, ví như là thần tượng, mà chính là thần tượng:

                  TIẾC THƯƠNG

              BÀ CHỊ HẠNH NHƠN

            Tin sét đánh ngang tai

            Một Tượng Đài vừa đổ

            Nay Chị lìa Bể Khổ

            Để về Cõi Vĩnh Hằng

            Chúng em gạt nước mắt

            Đành chúc Chị Bình An

            Saigon. 18/4/2017

            TPB  Trần Văn Giáo

Quý vị cứ thử tưởng tượng xem, mỗi năm một lần, các thương phế binh VNCH đã có hồ sơ xin hội HO cứu trợ thương phế binh & quả phụ tử sĩ VNCH, từ cả chục năm nay, tuỳ theo mức độ thương tật, các TPB được nhận lãnh một vài trăm, quà từ Mỹ gởi về, thì quả là hạnh phúc với người bất hạnh lắm chứ.

Nay sinh hoạt đó đang gặp trở ngại một điều là: người phụ trách chương trình cứu trợ anh em TPB & quả phụ tử sĩ VNCH đã ra đi về cõi Vĩnh hằng.

Như cáo phó của gia đình, thì bà trung tá NQN Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, mất vào lúc 1:43 AM sớm thứ ba 18 – 4 – 2017.

Bài thơ Tiếc Thương Bà Chị Hạnh Nhơn do TPB Trần Văn Giáo gởi từ Saigon lúc 7:31 AM cùng ngày trên, tức là sau khi trung tá Hạnh Nhơn qua đời có mấy tiếng đồng hồ.

TPB Trần Văn Giáo viết: “Chúng em gạt nước mắt…”

chứng tỏ, phải trên 2 người, song qua tinh thần bài thơ: “Một Tượng Đài vừa đổ”, thì sự kiện có khác, các TPB lâu nay, đã mặc nhiên nhìn về chị cả trung tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn như chiêm ngắm một thần tượng.

Có lẽ hình ảnh chị trung tá NT Hạnh Nhơn, đã in sâu trong tâm khảm các thương phế binh VNCH, như một cứu cánh.

Thật vậy, sau khi lý tưởng đã bị chôn vùi trong nước mắt, thân xác đã không còn toàn vẹn… thì ngoài tình nghĩa vợ con, gia đình anh chị em vv…ra, còn gì nữa đâu, nếu không muốn nói là còn chút hương phai của tập thể chiến hữu VNCH như một sợi giây ràng buộc thân tình, mà hiện tượng cứu trợ các TPB của Hội HO cứu trợ TPB & quả phụ, cô nhi tử sĩ VNCH là thiết thực hơn cả.

Giới người nêu trên, nghĩ về nhau tha thiết nhất, quý mến nhất… họ không đòi hỏi gì, và còn được chia xẻ, tôn trọng.

Muốn như thế, họ, TPB phải gặp một…vĩ nhân có thật trên đời, không đòi hỏi, không vì 3 chữ: danh, lợi, tình, họa may mới chia xẻ được.

Thì họ đã gặp, đã thấy, rằng trên đời này, vẫn có những người bình thường nhưng vượt lên được cái nghĩa bình thường, là phần nào chia xẻ những đau thương mất mát nỗi khổ tâm gì đó trong cuộc sống tha nhân với nhau thôi.

Nếu tôi vì đọc được bài thơ 6 câu x 5 chữ đã nêu, rất ngắn gọn, mà vẫn hào sảng, bản chất của người lính VNCH, tôi cũng đồng ý với “nhà thơ tức vị” TPB Trần Văn Giáo ở VN, chúng ta đã mất một thần tượng, hay một Tượng Đài của tình thương vừa bị sập đổ, bởi thiên nhiên thần bí, tôi muốn ám chỉ về sức khỏe của mỗi con người, không bởi lòng người, hay bất cứ lý do nào khác…

                    CAO MỴ NHÂN (HNPD)

SHARE

LEAVE A REPLY