TRƯỜNG CA MÙA HÈ NĂM ẤY – Nguyễn Nhơn

( HNPD )Chỉ còn hy vọng ngày mai Khi mọi lòng thức tỉnh Muốn sống còn phải vùng lên tự cứu Lang sói phải tiêu diệtĐừng quỵ lụy, van cầu!

TRƯỜNG CA MÙA HÈ NĂM ẤY

Năm năm mỗi lần nghe hè đến

Tiếng vè sầu rã rích sân trường

Lòng nôn nóng trông chờ

Các chị diễn hoạt cảnh Hai Bà Trưng

Đánh Tô Định xách dép chạy về Tàu

Xem các anh diễn Hội nghị Diên Hồng

Em đứng dưới sân khấu, hô cùng bô lão

“ Quyết chiến và Hy sinh”

Diệt Thát Đát giữ gìn Tổ quốc

Mùa hè năm ấy, hai ngàn mười một

Ngày năm, tháng sáu

Bên kia bờ Đại Dương

Có bô lão nhìn về bờ bên này

Nghe đồng vọng tiếng hô “sát Đát”

Mơ màng về tiếng vọng ngày xanh

Tuổi trẻ Việt Nam cất bước lên đường

Làm nên lịch sử

Cứu nước trước họa ngoại xâm

Cứu dân khỏi nội xâm bạo ngược

Mùa hè hai ngàn mười hai nhìn lại

Lòng vẫn thấy ngậm ngùi

Tiếng súng, tiếng bom Tiên Lãng còn đồng vọng

Văn Giang, đất hai Bà khao quân

Chuẩn bị tiến đánh Luy Lâu

Cánh đồng Phụng Công lịch sử

Bị bọn “tự thực dân đỏ” ngu dốt san bằng

Tiếng oán than cao ngất tận trời xanh

Dân Vụ Bản đầu chít khăn tang

Thề quyết sống chết cùng mảnh đất cha ông

Bị cường quyền đánh đập thảm thương

Khăn tang trắng nhuộm máu đào

Rơi vãi khắp cánh đồng Vụ Bản

Xưa chúng xu mị “ Bà mẹ già Sông Hậu”

Nay con mẹ bị quỉ đỏ tuyệt đường

Xua đuổi khỏi mảnh đất làm nơi sinh sống

Con mẹ tuyệt vọng, đành khỏa thân chống cự

Sá kể gì tấm thân “tuyết sạch, giá trong”

Trước miệng sài lang, thân như đã chết

Chỉ còn hy vọng ngày mai

Khi mọi lòng thức tỉnh

Muốn sống còn phải vùng lên tự cứu

Lang sói phải tiêu diệt

Đừng quỵ lụy, van cầu!

Nguyễn Nhơn ( HNPD )

( Nhớ hè năm ngoái

hy vọng hè năm nay )

5/6/2012

SHARE

LEAVE A REPLY