THƯƠNG MÌNH XÓT XA – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Lại bắt chước ngôn ngữ của quý vị trong Bộ "Nhĩ Mục Quan Chiêm", thường nêu ra một vấn đề, một nhân vật kém như ý, rồi phán:"hỏi tức trả lời."

zzzzjjjjjjj

THƯƠNG MÌNH XÓT XA   –   CAO MỴ NHÂN 

Mặc dầu anh đã từng đêm ngày tác chiến ở khắp miền châu thổ, cao nguyên…nơi quê hương xa xôi thủa nào, nhưng giờ đây, có lúc  mình thấy anh thật ngây thơ, chất phác …như một gã …si tình, trong tất cả những cuốn tiểu thuyết hư cấu, hơn là thực tế .

Anh trả lời ngay: “Thì thực tế, chúng ta chỉ ở cạnh nhau trong …hư cấu, và” Tôi có hề si tình đâu,lầm rồi”.

Khi nghe anh trả lời như vậy, mình buồn lắm, vì thực tế, đúng là anh với mình đang vô cùng hư cấu.

Do đó chạnh nhớ câu Kiều mà hơn một lần anh nói cho mình hay: ngày xưa, thời đi học, anh đã thưa với giáo sư : Nội dung tác phẩm Đoạn Trường Tân Thanh của cụ thi hào Nguyễn Du, là truyện Tàu.

Và anh ghét Tàu lâu rồi, không phải bây giờ mới chống Tàu đâu, chứ còn văn chương cụ, thì nhất hạng, ai dám bì hay chen vào được.

Tuy vậy, anh vẫn hỏi mình, thế trong lúc này, và trong “bối cảnh ” này, mình thấy câu Kiều nào …hợp với cảnh mình nhất ?

Mình buồn quá, định nói cho anh biết là mình đang hờn  anh lắm, nên cái câu bói Kiều hôm qua với mình: “nghĩ mình, mình lại thương mình xót xa” đấy .

Có lẽ anh hơi …chạnh lòng, nên tỏ thái độ thân thiện hơn, dẫu mình thân thiện với anh tuyệt hảo rồi, mình đọc câu Kiều một cách buồn bã mà vẫn kiêu sa ” nghĩ mình, mình lại thương mình xót xa “…

Thủa trời đất nổi cơn gió bụi 30 – 4 – 1975, lúc mình khăn gói lên đường “đi tù cải tạo”,  cụ mẹ chồng mình nhìn theo, thốt ra lời, nhẹ như hơi thở dài:

    “nghĩ mình, mình lại thương mình xót xa…”

Chao ôi, không đúng đó à, vì rõ ràng:

“khi xưa phong gấm rủ là, giờ sao tan tác như hoa giữa đường”…đó thôi.

Tưởng không còn gì để …tranh cãi nữa .

Nhưng, nhìn lại mình, xem có thật đã và đang…tan tác không?

Có đấy, nhưng hình như cái tan tác này nó rộng rãi hơn, bởi nó là tan tác của cả một xã hội, nó bao la hơn  , bởi nó là tan tác của tổng hợp những suy tư, buồn tủi ,uất hận …khiến anh với mình mới gặp nhau, để nâng đỡ nhau bước tiếp hành trình dang dở thủa xuân thì .

Cho nên, anh không cần phải là chàng si tình trong Trà Hoa Nữ (La dame aux Camelias) của nhà văn tây Alexandre Dumas con, hay Người khách viễn phương trong Đoạn Trường Tân Thanh của thi hào Nguyễn Du, vì mình đâu phải Marguerite Gautier của Alexandre Dumas ( con ) hay Đạm Tiên của Nguyễn Du ấy.

Đã không phải hình ảnh của 2 nhân vật nữ khốn khổ nêu trên, thì có cần chi “một khách si tình ” chứ?

Nhưng nói theo đời thường, người thi sĩ nào cũng phải có một nhân vật thơ làm vốn sáng tác.

Anh đã từng chê mình thơ sẽ không hay khi vắng bóng anh trong thơ, rõ ràng là thế .

Chao ôi, thật mâu thuẫn với mình, cứ tỏ ra không cần anh…si tình, mà trong lòng lại ấp ủ hình ảnh một chinh phu mã thượng .

Vậy người chinh phu Thân Kính suốt đời của tôi ơi,  có phải chàng vẫn Văn ôn Võ luyện bên trời lưu lạc đó không ?

Lại bắt chước ngôn ngữ của quý vị trong Bộ “Nhĩ Mục Quan Chiêm”, thường nêu ra một vấn đề, một nhân vật kém như ý, rồi phán:”hỏi tức trả lời.”

Vậy thì người anh Thân Kính ấy trước nhân tình thế thái, anh ta rất đỗi khiêm cung, rất đỗi tự trọng, còn vô cùng tự giác, thiện chí để kết hợp, hỗ trợ tất cả khách tài hoa, nơi cái mạng rối như tơ vò của tình người trên không gian bát ngát này.

Tất nhiên hình ảnh cái “mạng” là rắc rối tơ vò rồi .  Nên, mình chỉ là một con nhện nhỏ xíu thôi, trên cái màng tơ mỏng mong manh nhưng vô cùng dai dẳng,  bền bỉ trước thời gian tối hù của thời điểm 30 -4 – 1975  đó .

Ô, sao đưa ngày tháng thời sự vào chuyện tình cảm của chúng mình thế nhỉ ?

À, thì phải có yếu tố thời gian và không gian, mới xác định được tình mình huyễn hư hay …hiện thực chứ.

Lại xài câu ” hỏi tức trả lời ” của nhân dân trăm họ, để thay dòng tạm biệt tình thư giữa tháng tư đen nơi mạng lưới vấn vương này nhé .

      CAO MỴ NHÂN (HNPD)

SHARE

LEAVE A REPLY