Thư “nhắn” Bác Trump của Maureen Dowd

Lời Giới Thiệu của dịch giả Nguyễn Minh: Đảng Cộng Hòa trong tinh thần thù hận Obama đã cố ít nhất ép được Hạ Nghị Viện thông qua American Health Care Act (AHCA)

Untitled

healthcare image
Lincoln Agnew (The New York Times)

Lời Giới Thiệu của dịch giả Nguyễn Minh: Đảng Cộng Hòa trong tinh thần thù hận Obama đã cố ít nhất ép được Hạ Nghị Viện thông qua American Health Care Act (AHCA) ngay vào ngày kỷ niệm đạo luật Affordable Care Act (ACA) — hay được gọi lóng là Obamacare — cho bõ ghét. (Giả thử AHCA của Paul Ryan qua được Hạ Nghị Viện, công tác vẫn chưa xong vì lực lượng chống đối ở Thượng Nghị Viện còn mạnh hơn nữa!)

Tuyên truyền chống ACA hữu hiệu đến độ là thăm dò ý kiến cho thấy nhiều người ủng hộ ACA, nhưng ghét Obamacare! ACA được ủng hộ mạnh nhất khi sự sống còn của nó trở nên một vấn đề hiện thực.

Lúc tranh cử, Donald Trump đã ăn nói kiểu đế vương là sẽ “ngay lập tức” hủy bỏ ACA và thay thế bằng một chương trình mới vừa tốt vừa rẻ — nghe dễ như bỡn. Cách ông ta nhìn vai trò Tổng Thống là ngày đi tổ chức mít tinh sách động, tối về vừa “tweet” vừa đơn phương rặn ra luật?

Nhiều suy nghĩ bảo thủ không thích ACA cũng phải chấp nhận rằng một khi đã “cho dân” hưởng được một nét sống văn minh tiến bộ thì không lấy lại được. Medicare cũng bị chống đối lúc ban đầu. Nhưng ngày nay có ai tưởng tượng là chỉ hơn nửa thế kỷ trước người già ở Mỹ được sống chết theo luật đào thải tự do! Thẻ Medicare đầu tiên được TT Lyndon B. Johnson trao tận tay cho cố TT Harry S.Truman.

Lịch sử con người đã có nhiều ngụy luận khá hùng hồn đi ngược lại bước tiến văn minh. Ngày xưa lúc bắt đầu vận động cấm dùng lao động thiếu nhi, phe tài phiệt chống đối đã ra lý luận là những đứa trẻ đó may đi làm như thế còn có ăn, không đi làm là chết đói. Cho đúng loại tai, nghe cũng xuôi đấy chứ?

Vì bản năng sinh tồn cao hơn hết mọi nhu cầu khác, kinh tế thị trường của Mỹ đã đẻ ra nhiều cách để bao phe chấm mút khiến chi phí y tế theo đầu người của Mỹ cao nhất thế giới, nhưng hiệu suất rất thấp. Ác nhất là trong AHCA của Paul Ryan. Medicaid sẽ bị cắt bớt cho người nghèo, người già sẽ phải đóng thêm tiền, cùng lúc thành phần 1% giàu nhất sẽ được bớt thuế! Khi kẹt trong phân tích ngân sách, có ba điều căn bản của chính sách xã hội của Cộng Hòa là xuống thuế (để người giàu bỏ tiền đầu tư cho xã hội được lợi), giải pháp thị trường (cho giá cả xuống thấp) và đưa mỗi người một voucher (tạm dịch là phiếu phúc lợi?) để tự lo lấy. Vấn đề là thị trường không đơn giản như thế. Cho người nghèo, 2000 dollars không mua được bảo hiểm và họ sẽ mất vì không dùng được phiếu, cho người giàu mua được bảo hiểm, 2000 dollars đó thành thêm tiền bỏ túi!

ACA là cố gắng vượt bực của Obama để cho dân một chút quyền y tế của một quốc gia tiên tiến. Trong một phỏng vấn cuối nhiệm kỳ, Obama cho biết nếu chỉ theo sở thích cá nhân, ông đã chọn một hệ thống tương tự như của Canada, nhưng cuối cùng phải đi với một giải quyết bảo thủ chấp nhận bởi đại đa số — dựa vào một nghiên cứu của American Heritage Foundation (“think tank” hữu khuynh) năm 1993 và tương tự như hệ thống y tế Massachusetts của Mitt Romney. ACA/Obamacare theo văn bản hiện có là một hệ thống khá bảo thủ vì thế khó có thể làm nó bảo thủ hơn được – trừ khi muốn cực đoan. Trump đã phải thốt lên “Không ngờ vấn đề y tế quá cầu kỳ!” Có thể nhìn cách khác là đầu óc của Trump quá thô thiển?

Obama cũng mong là trong tương lai, ACA có thể được bổ sung và cải thiện – nhất là về giá cả. Mọi thứ liên quan đến y tế Mỹ đều đắt nhất thế giới từ dược phẩm đến trị liệu. Giá cả trong y tế ở Mỹ là vấn đề nan giải vì đụng chạm đến hai phe lắm tiền to miệng: kỹ nghệ dược phẩm và bảo hiểm. “Hillarycare” năm 1993 đã chết vì thế.

Xin giới thiệu một bài bình luận châm biếm của Maureen Dowd trong New York Times ngay sau khi lãnh đạo đa số Paul Ryan thấy Hạ Nghị Viện Mỹ không đủ phiếu bầu cho AHCA và rút lại dự luật cho bớt ngượng.

https://www.nytimes.com/2017/03/25/opinion/sunday/donald-this-i-will-tell-you.html?src=me

Maureen Dowd đã dùng cây bút của mình để “lột trần” nhiều chính trị gia khi hoàn cảnh đòi hỏi. Reagan, Bush “bố”, vợ chồng Clinton, Bush “con” và Obama đều đã được chiếu cố.

Dưới đây là bài bình luận của Maureen Dowd, với hai cột Anh-Việt đối chiếu.

 

Donald, This I Will Tell You

Maureen Dowd

March 25, 2017, New York Times

WASHINGTON — Dear Donald,

We’ve known each other a long time, so I think I can be blunt.

You know how you said at campaign rallies that you did not like being identified as a politician?

Don’t worry. No one will ever mistake you for a politician.

After this past week, they won’t even mistake you for a top-notch negotiator.

I was born here. The first image in my memory bank is the Capitol, all lit up at night. And my primary observation about Washington is this: Unless you’re careful, you end up turning into what you started out scorning.

And you, Donald, are getting a reputation as a sucker. And worse, a sucker who is a tool of the D.C. establishment.

Your whole campaign was mocking your rivals and the D.C. elite, jawing about how Americans had turned into losers, with our bad deals and open borders and the Obamacare “disaster.”

And you were going to fly in on your gilded plane and fix all that in a snap.

You mused that a good role model would be Ronald Reagan. As you saw it, Reagan was a big, good-looking guy with a famous pompadour; he had also been a Democrat and an entertainer. But Reagan had one key quality that you don’t have: He knew what he didn’t know.

You both resembled Macy’s Thanksgiving Day balloons, floating above the nitty-gritty and focusing on a few big thoughts. But President Reagan was confident enough to accept that he needed experts below, deftly maneuvering the strings.

You’re just careering around on your own, crashing into buildings and losing altitude, growling at the cameras and spewing nasty conspiracy theories, instead of offering a sunny smile, bipartisanship, optimism and professionalism.

You promised to get the best people around you in the White House, the best of the best. In fact, “best” is one of your favorite words.

Instead, you dragged that motley skeleton crew into the White House and let them create a feuding, leaking, belligerent, conspiratorial, sycophantic atmosphere. Instead of a smooth, classy operator like James Baker, you have a Manichaean anarchist in Steve Bannon.

You knew the Republicans were full of hot air. They haven’t had to pass anything in a long time, and they have no aptitude for governing. To paraphrase an old Barney Frank line, asking the Republicans to govern is like asking Frank to judge the Miss America contest — “If your heart’s not in it, you don’t do a very good job.”

You knew that Paul Ryan’s vaunted reputation as a policy wonk was fake news. Republicans have been running on repealing and replacing Obamacare for years and they never even bothered to come up with a valid alternative.

And neither did you, despite all your promises to replace Obamacare with “something terrific” because you wanted everyone to be covered.

Instead, you sold the D.O.A. bill the Irish undertaker gave you as though it were a luxury condo, ignoring the fact that it was a cruel flimflam, a huge tax cut for the rich disguised as a health care bill. You were so concerned with the “win” that you forgot your “forgotten” Americans, the older, poorer people in rural areas who would be hurt by the bill.

As The Times’s chief Washington correspondent Carl Hulse put it, the G.O.P. falls into clover with a lock on the White House and both houses of Congress, and what’s the first thing it does? Slip on a banana peel. Incompetence Inc.

“They tried to sweeten the deal at the end by offering a more expensive bill with fewer health benefits, but alas, it wasn’t enough!” former Obama speechwriter Jon Favreau slyly tweeted.

Despite the best efforts of Bannon to act as though the whole fiasco was a clever way to bury Ryan — a man he disdains as “the embodiment of the ‘globalist-corporatist’ Republican elite,” as Gabriel Sherman put it in New York magazine — it won’t work.

And you can jump on the phone with The Times’s Maggie Haberman and The Washington Post’s Robert Costa — ignoring that you’ve labeled them the “fake media” — and act like you’re in control. You can say that people should have waited for “Phase 2” and “Phase 3” — whatever they would have been — and that Obamacare is going to explode and that the Democrats are going to get the blame. But it doesn’t work that way. You own it now.

You’re all about flashy marketing so you didn’t notice that the bill was junk, so lame that even Republicans skittered away.

You were humiliated right out of the chute by the establishment guys who hooked you into their agenda — a massive transfer of wealth to rich people — and drew you away from your own.

You sold yourself as the businessman who could shake things up and make Washington work again. Instead, you got worked over by the Republican leadership and the business community, who set you up to do their bidding.

That’s why they’re putting up with all your craziness about Russia and wiretapping and unending lies and rattling our allies.

They’re counting on you being a delusional dupe who didn’t even know what was in the bill because you’re sitting around in a bathrobe getting your information from wackadoodles on Fox News and then, as The Post reported, peppering aides with the query, “Is this really a good bill?”

You got played.

It took W. years to smash everything. You’re way ahead of schedule.

And I can say you’re doing badly, because I’m a columnist, and you’re not. Say hello to everybody, O.K.?

Sincerely,

Maureen

Xin nói với bác Donald điều này

Maureen Dowd – Nguyễn Minh dịch

WASHINGTON — Bác Donald,

Chúng ta đã biết nhau lâu, vì vậy tôi nghĩ tôi có thể thẳng thắn với bác.

Bác biết trong các mít tinh sách động tranh cử, bác nói bác không thích bị coi là một chính trị gia?

Đừng lo. Không ai có thể nhầm lẫn bác với một chính trị gia.

Sau tuần này, không ai thậm chí sẽ nhầm lẫn bác với một tay thương thuyết hàng đầu.

Tôi sinh ra ở đây. Hình ảnh đầu tiên trong trí nhớ của tôi là điện Capitol, sáng choang về đêm. Và nhận xét chính của tôi về Washington là: Trừ khi bác cẩn thận, bác sẽ biến thành đối tượng bác khinh bỉ lúc ban đầu.

Và bác, Donald, đang nhận được danh tiếng như một thằng bờm. Và tồi tệ hơn, một thằng bờm làm công cụ cho bộ máy Washington.

Toàn bộ tranh cử của bác là nhạo báng các đối thủ và tầng lớp chóp bu Washington, hăm dọa về cách người Mỹ biến thành kẻ thua cuộc, với các thỏa ước thiệt thòi, biên giới mở thông thống và hiểm họa “Obamacare”.

Và bác hứa sẽ bay vào trong chiếc máy bay láng cóong của bác và sửa chữa tất cả những điều đó trong nháy mắt.

Bác ngẫm nghĩ mẫu người hùng của bác là Ronald Reagan. Theo cách bác nhìn, Reagan là một chàng trai cao lớn, đẹp trai với một mái tóc chải mượt bồng bềnh nổi tiếng. Ông ta (như bác) cũng đã từng là đảng viên Dân Chủ và đi giải trí thiên hạ. Nhưng Reagan có một phẩm chất then chốt mà bác không có: Ông ta biết những gì ông ta không biết.

Cả hai bác đều giống như những chiếc bong bóng diễn hành trong ngày lễ Tạ Ơn của Macy, trôi nổi trên hiện thực và tập trung vào một vài tư tưởng lớn. Nhưng Tổng thống Reagan đủ tự tin để chấp nhận rằng ông cần các chuyên gia phía dưới, khéo léo điều khiển các dây dợ cho mình.

Bác quyết định tự túc tự lực, như bong bóng đâm vào các cao ốc và mất cao độ dần dần, gầm gừ vào các máy ảnh và mở miệng phóng uế các lý thuyết âm mưu tồi tệ, thay vì nở một nụ cười rạng rỡ, nâng đỡ tinh thần lưỡng đảng, sự lạc quan và phong cách chuyên nghiệp.

Bác hứa sẽ dùng các thành phần tuyệt hảo, tuyệt tuyệt hảo. “Tuyệt hảo” là một trong những từ bác ưa thích nhất.

Thay vào đó, bác đã kéo một đội ngũ le te vào Tòa Bạch Ốc và để họ tạo ra một bầu không khí ganh tị, rò rỉ, thù hận, hiếu chiến, âm mưu và bợ đỡ. Thay vì một nhân sĩ điều hành mượt mà, sang trọng như James Baker, bác có Steve Bannon là một tay ma giáo hãm tài chủ trương vô chính phủ.

Bác biết đảng Cộng Hòa chỉ biết hăng tiết vịt. Họ đã không phải thông qua dự luật nào trong một thời gian dài, và họ không có khả năng quản lý. Theo cựu dân biểu Barney Frank (t nhn “gay”) , yêu cầu đảng Cộng Hòa nhiếp chính cũng giống như yêu cầu Frank cho điểm thi Hoa Hậu Mỹ — “Nếu tâm huyết bạn không ở trong đó, rất khó cho bạn làm được một việc tốt”.

Bác biết rằng danh tiếng của Paul Ryan như một chuyên viên chính sách là tin giả. Các đảng viên Cộng Hòa đã vận động hủy bỏ và thay thế Obamacare bao nhiêu năm nay nhưng thậm chí không bao giờ bỏ chút công sức đưa ra một giải pháp thay thế hợp lệ.

Và bác cũng không hơn, dù đã hứa sẽ thay Obamacare với “một cái gì tuyệt vời” vì bác muốn ai cũng có bảo hiểm.

Thay vì đó bác giao bán một dự luật được coi là chết ngay khi mang tới do ông chủ nhà hòm Ryan giới thiệu. Bác quảng cáo đây như một condo ngon lành của bác – thực ra là một một màn đánh tráo dự luật y tế thành cách bơm thêm tiềncủa cho người giàu. Chỉ cần “háo thắng” nên bác quên luôn cả các thành phần bị bỏ quên của bác, người già, người nghèo ở các vùng hẻo lánh sẽ phải chịu hậu quả tai hại của dự luật.

Như phóng viên Carl Hulse (The Times) diễn tả, đảng Cộng Hòa rơi vào “chĩnh nếp” làm chủ cả Bạch Ốc lẫn Quôc Hội, nhưng họ làm được gì trước tiên? Trượt trên vỏ chuối. Đúng là Đại Công Ty Bất Lực.

Jon Favreau – người soạn diễn văn cho Obama – đã gửi tweet “Họ đã cố gắng làm ngọt thêm (cho phe cc hu) bằng cách đưa ra một dự luật vừa đắt hơn cho dân vừa ít phúc lợi hơn, nhưng vẫn không đủ để lấy được lòng phe này”.

Mặc dù Bannon cố hết sức âm mưu đổ lỗi toàn bộ thất bại như một mánh lưới khôn ngoan để chôn vùi Ryan — một người mà hắn khinh thường là “hiện thân của tầng lớp thương chủ thượng lưu toàn cầu” — như Gabriel Sherman đã đưa lên tạp chí New York, ­ nghe vẫn không xuôi bác ạ!

Và bác có thể nhảy lên điện thoại với Maggie Haberman của The Times và Robert Costa của The Washington Post — bỏ qua việc bác đã gắn nhãn họ là “thành phần truyền tin giả” — và hành động như bác hãy còn làm chủ tình hình. Bác có thể nói rằng mọi người nên chờ “Giai đoạn 2” và “Giai đoạn 3” — bất cứ điều gì đáng nhẽ xảy ra với dự luật “nằm hòm”— Obamacare sẽ tẩu hỏa và đảng Dân Chủ sẽ phải chịu lỗi, nhưng chính trường không chạy theo kiểu đó. Bác là sở hữu chủ của y tế Mỹ bây giờ.

Bác chuyên về tiếp thị hào nhoáng vì vậy không thấy rằng dự luật y tế từ Ryan thuộc hạng thổ tả, đến độ mà ngay cả đảng viên Cộng Hòa cũng phải bỏ chạy.

Bác đã bị nhục mạ ngay từ lúc rời chuồng. Họ móc bác vào vào chương trình nghị sự của họ — một âm mưu chuyển một số của cải khổng lồ cho người giàu — và đã kéo  bác ra khỏi thành phần đã ủng hộ bác.

Bác đã quảng cáo mình như một doanh nhân có thể tạo dựng mọi thứ và làm Washington hoạt đông trở lại. Thay vào đó, bác bị thành phần lãnh đạo Cộng Hòa và tài phiệt cho ăn bánh phỉnh, và bác thành tay sai của họ.

Đó là lý do tại sao họ đang chịu đựng tất cả sự điên rồ của bác về nước Nga, về vu cáo bị nghe lén và bao nhiêu lời dối trá làm đồng minh của Mỹ ngao ngán.

Họ đang chấp nhận bác là một tay ngốc với ảo tưởng, thậm chí còn không biết những gì đã có trong dự luật bởi vì bác ngồi trong áo choàng tắm nghe thông tin từ các tay “mát dây quá khích” trên Fox News và sau đó, như The Post tường thuật, hỏi quanh, “Đây có thực sự là một dự luật tốt không?”

Bác đã bị “chúng nó chơi” rồi đấy!

Phải mất W. 1 bao nhiêu năm để làm mọi thứ đổ vỡ. Tốc độ bác đang đi nhanh hơn nhiều.

Và tôi có thể nói bác đang làm ăn rất tệ, bởi vì tôi là một nhà bình luận, và bác không 2. Cho tôi hỏi thăm mọi người nhé?

Trân trọng,

Maureen

***

(1) George W. Bush — cũng bị Maureen Dowd châm biếm rất nhiều và được gọi là W. Bà ta cũng đã mỉa mai cả vợ chồng Clinton.

(2) Bắt trước tuyên ngôn của Trump trong phỏng vấn với The Times khi ông ta khoe về trực giác thông minh của mình: vì thế “I am the President, you’re not”.

Nguyễn Minh

http://damau.org/archives/45882

 

SHARE

LEAVE A REPLY