SINH NHẬT ANH 19/6 – CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Đúng là VẪN NGHE ÂM HƯỞNG ĐÂU ĐÂY, TIẾNG SÚNG CỦA MỘT THỜI TRẬN MẠC ...

 

Cuối bài có nhạc phẩm “CÓ NHỮNG NGƯỜI ANH”

SINH NHẬT ANH 19/6   –   CAO MỴ NHÂN 

Không biết giờ này trăng trôi tới đâu rồi, đường trăng đi cũng đúng đường mặt trời đi, cũng từ đông sang tây, mà sao trăng khuất, mình thấy như là …mất mát điều gì, khó nói lắm .

Mình đặt tâm hồn lên bàn cân tưởng tượng, thấy chiếc kim vô hình nó nghiêng về phần ghi số bên tay mặt, nghĩa là quá khứ đã lấn lướt tương lai, cây bài tình cảm đã xoè ra, anh vẫn còn là …quyết định cuối cùng cho mình tha thiết nhớ . 

Hôm nay, anh sẽ làm gì, ngày ” sinh nhật anh” , 19/6, Ngày Quân Lực VNCH xưa, ngày của tuổi trẻ và hãnh tiến, ngày của danh dự và đam mê? 

Mình nghe hơi gió sau lưng, heo hút vi vu, rồi lịm dần, như tiếng thở dài bị suy tư ngắt quãng…

Thì cũng có những bạn xưa ngồi lại bên nhau, ngó về dĩ vãng, những khách cố tri khoác trên người bộ quân phục lính VNCH, mình muốn a vào lòng anh ngủ thiếp mộng công hầu . 

Anh sẽ không ngạc nhiên, nhưng sẽ buồn …thảm thương lắm, vì tới bây giờ mình vẫn không thức được cơn mê dài lửa đạn, làm như nhiệt tình liệm kín hồn thơ. 

Sinh nhật anh, sao mình bơ vơ quá …

Tâm tư nặng trĩu hờn thù, đứng bên này biển, ngó qua bên kia đại dương, như thấy quê hương đang hấp hối …

Từng góc phố buồn tênh, những nơi này mình đã đợi anh, mông mênh tình nghĩa quân dân cá nước. 

Hay là mình đã đợi anh qua giờ thao diễn quân hành, để sẽ nhìn nhau say đắm thanh xuân, ôi, chẳng bao giờ gặp lại nữa . 

Đường trăng đi đã trả lại cho mặt trời tiến bước…

Đường anh đi, đã trả lại mình nỗi cô đơn, anh quên ” Sinh nhật anh” , song mình lại nhớ rất nhiều, mỗi lúc nắng lên , và mỗi khi tuyệt vọng …

Người ta nói ngày về thì vui, nhưng hôm nay 19/6, ngày về cứ não nề tâm khảm người chiến sĩ quốc gia, vì đã vô tình để mất một thời gian dài, không văn ôn võ luyện. ..

Anh có lần hỏi mình: ” Thế nào là văn ôn võ luyện, khi một người chỉ làm thơ, còn một người trầm tư quên cả tháng năm, tất cả bất cứ ai, phải nghĩ tới sự chết trong ngày sinh 19/6 này.”

Nghĩa là cùng quyết tử trước cám dỗ phù hoa…phải quấn chặt vào nhau ngã xuống làm nền cho tượng đài dân tộc dựng lên…

Chúng ta, những người đã cùng sinh trong cái ngày 19/6 ấy, như ổ trứng quốc, rất mong manh, có trứng nở ra thành bầy quốc mới, song cũng có trứng bị vỡ nát ngay từ khi chưa nở …

Tôi gục mặt xuống đôi bàn tay, khóc mịt mờ …

Chẳng lẽ tôi thưa với quý vị rằng: chính tôi là người tôn phong 19/6 Ngày Quân lực VNCH thân quen, là ngày SINH NHẬT ANH, từ khi bọn giặc cờ đỏ xâm lăng miền nam, vì thời gian đó bạo quyền CSVN theo dõi lính Cộng Hoà sát nút . 

Đi thăm nhau, tặng nhau  chút quà mọn từ nước ngoài gởi về, tôi đều nói là đi mừng ” sinh nhật anh”. 

Sau đó, bạn bè anh còn kẹt lại Saigon, kháo với nhau 19/6, là NGÀY PHONG THÁNH. 

Bởi lý do Vatican gởi cho VN một danh sách quý tu sĩ Công Giáo, giáo hội đã cứu xét được phong thánh.

Đức Giám mục và dân chúa địa phận Saigon đã chuẩn bị ngày làm lễ phong thánh, vô tình rơi vào ngày 19/6 năm X ấy. 

Nhưng khi bạo quyền  CS nhận tin báo nêu trên, đã chận đứng ngay, vì sợ NGÀY QUÂN LỰC VNCH của huynh đệ chi binh chúng ta, thu hút và ảnh hưởng tới sinh hoạt dân chúng còn hoài cổ rất nhiều. ..

Đúng là VẪN NGHE ÂM HƯỞNG ĐÂU ĐÂY, TIẾNG SÚNG CỦA MỘT THỜI TRẬN MẠC …

Chúng ta trong đó có anh của …mình, không ” diều hâu” say mê lửa ngọn, bão bùng ánh thép sát phạt chiến chinh, vì điểm cuối cùng trên hành trình cuộc đời, vẫn là thanh bình, an lạc …

Nhưng âm hưởng một thời đã nhắc nhở nhau rằng  chúng ta chưa hoàn thành nhiệm vụ tổ quốc thiêng liêng giao phó. 

Bọn giặc cộng hoành hành, bám trụ ” sơn hà, xã tắc ” hiện nay, khiến ai đã từng đứng bên này chiến tuyến, phải ưu tư, phải đắm chìm trong giấc mơ quang phục. 

Ôi, sinh nhật anh bị lãng quên, hay chỉ là phút giây chùng xuống trong thoáng chốc ưu tư của mình, lúc tiễn đêm đi, đợi vầng thái dương ngày về, xoá tan u hoài chán nản thôi…

Với anh, vẫn văn ôn võ luyện bất cứ thời gian nào, vẫn chuẩn bị nhận lãnh trách nhiệm người cầm súng bảo vệ tinh thần Quốc Gia, và nhất là vẫn xây dựng niềm tin cho những ai còn hướng về quê hương cố tổ xa vời …

            CAO MỴ NHÂN (HNPD)

SHARE

LEAVE A REPLY