NGÀO NGẠT HƯƠNG ĐỜI – CAO MỴ NHÂN

Tất nhiên, khi xét về nhân cách một văn quan, hay một võ tướng, ở bất cứ nơi đâu, bất cứ thời gian nào, câu nói tiên khởi vẫn là Tài Đức, tức chữ Tài trước chữ Đức.

zzzzzzzzzzzzzzzzzzz

NGÀO NGẠT HƯƠNG ĐỜI   –   CAO MỴ NHÂN 

Thấy anh trong kính viễn vọng đang tủm tỉm cười, mình hơi ngỡ ngàng, chợt nhớ chuyện hôm xưa, khi mình cứ hát rống lên những câu:

“Mùa thu đã chết, anh nhớ cho, mùa thu đã chết, anh nhớ cho, mùa thu đã chết rồi, anh nhớ cho…”

(Mùa thu chết – Phạm Duy)

Mình hơi ngượng với chính mình, là vì không còn trẻ mỏ gì, để mà diễn tả cái tình cảm nó cứ bộc phát lên bất cứ lúc nào, tại sao không biết giữ gìn?

Giữ gìn? Nhưng giữ gìn gì mới được chứ?

A phải rồi, là giữ gìn  phong cách …cao niên ! Ố ô, sao không nói phong cách già nua nhỉ ?

Thì cũng được, đối với tình cảm bao la, tình yêu bát ngát, người cao niên tuy đã trải qua bao nhiêu dặm trường thiên lý  cuộc đời, vẫn rơi vào lối mòn sơ xuất.

Xin thưa sơ xuất, chứ không phải  khiếm khuyết nhá.

Số là thực sự mà nói, nhạc sĩ Phạm Duy đã quá cố, nhưng âm hưởng của thơ nhạc và tên tuổi ông, tưởng mười đời sau không vãn được những rung cảm chân thành ấy.

Ông sống cho đến cuối đời, hết đời vẫn còn lãng mạn.

Tất nhiên, khi xét về nhân cách một văn quan, hay một võ tướng, ở bất cứ nơi đâu, bất cứ thời gian nào, câu nói tiên khởi vẫn là Tài Đức, tức chữ Tài trước chữ Đức.

Với phạm vi một bài viết rất ” bình dân học vụ ” này, chỉ là với tính cách đơn thuần thôi, như kể lể, không đặt vấn đề …tranh cãi: Rằng tài đức với một nghệ sĩ lừng danh, phần nào quan trọng hơn ?

Trong nghề nghiệp thì nhất định phải kể Tài.

Song trong phong cách thì đương nhiên là Đức .

Ôi chao, chỉ định lướt qua bình diện bài thơ l’Adieu của thần tượng tôi là Guillaume Apollinaire ( 1880- 1918 ) mà thi hào Bùi Giáng ( 1926- 1998 ) đã rất thấm ý dịch ra Lời Vĩnh Biệt, rồi nhạc sĩ Phạm Duy ( 1921 – 2013 ) phổ nhạc tài tình hơn nữa, là lời ca, ý nhạc đi hẳn vào lòng người VN, một cách trí thức lãng mạn, diễn tả cuộc tình buồn trước mùa thu chết …

Cái tính cách chết trong mùa thu ấy, chỉ có 2 hình ảnh hay yếu tố mà nói lên tất cả những giao động ai nghe cũng tưởng tượng được mùa thu heo hút, hắt hiu với những đóa hoa thạch thảo lạ lùng …

Cả thi hào Bùi Giáng lẫn nhạc sĩ Phạm Duy đều phong danh ca tụng một loài hoa hiếm ai biết thực sự nó …thế nào .

Có phải loài hoa nở trên cỏ đá ?

Chắc chỉ có chính ông tác giả tràn bờ xúc cảm Guillaume Apollinaire biết ông đã nói gì, bên mộ đá muôn sau với loài hoa định mệnh đó .

Rất thú vị là nghệ sĩ có lúc xuất thần, đã tự đặt cho đời những kỷ niệm tưởng là mong manh, nào hay sự việc vô thường đó, trở thành Vĩnh cửu.

Tôi dám đố quý vị cái lá gọi là diêu bông của nhà thơ Hoàng Cầm kia kìa, cũng mới đây thôi, nó, Lá Diêu Bông như thế nào, ở đâu có được dù bí hiểm, kỳ tình.

Thế sao hoa thạch thảo Paris, lá diêu bông Hà Nội, chẳng xa cách người đời bao nhiêu năm tháng, mà chúng ta để  chúng rơi vào huyền thoại, thiên thu sau người đời sẽ tưởng  chuyện lá hoa đó có thật .

Giống như bây giờ , chúng ta tưởng chuyện Khủng Long có thật vậy .

Bởi sự kiện nêu trên, theo thiển ý của tôi, tôi muốn thưa rằng giây phút người nghệ sĩ xuất thần, họ đã sống thật đến tận cùng tư tưởng họ lúc bấy giờ .

Nhạc sĩ Phạm Duy chả cần úp mở, ám chỉ cái mùa thu tháng tám năm nào, lớp trai Hà Nội lên đường Tây tiến …

Chả cần nhớ lại toàn dân kháng chiến làm cách mạng mùa thu đâu, để mà có số quý vị gán cho nhạc sĩ Phạm Duy khẳng định với cộng sản VN, hậu thân của Việt Minh kháng chiến  chống Pháp, mà trong giai đoạn đó ông có hiện diện, như đa phần văn nghệ sĩ VN tiền chiến đã hiện diện, rằng cái mùa thu đó đã chết thật rồi, xin nhớ cho .

Do đó, thời gian tôi ở trong tù cải tạo, người cán bộ tên Tư Nghi, gốc Quảng Ngãi, đã ” làm việc ” tức thẩm vấn tôi 2 điều :

1/ Dư luận miền nam VN với bài Mùa Thu Chết của Phạm Duy.2/ Tôi có liên hệ gì với nữ Phật tử gộc Cao Thị Ngọc Phượng .

Tôi ngạc nhiên thật sự, vì tôi chỉ tin vào những lời thơ Apollinaire được nhạc sĩ Phạm Duy dịch ra, phổ nhạc .

Tôi chưa hề nghe tên ai là Cao Thị Ngọc Phượng, làm sao có liên hệ bà con chớ .

Nghe vậy anh nháy mắt : ” Sao họ không hỏi Cao Mỵ Nhân có họ xa với thi ông quá cố lâu đời Cao Bá Quát, hay thực tại là lính của Đại tướng Tổng Tham Mưu trưởng Cao Văn Viên thời đệ nhị Cộng Hoà ở miền nam, có phải ” lô gich” không ?

Tôi tạm dùng chữ ” lô gich” mà Việt cộng hay nói, để họ hiểu ngay họ nói gì .

Sau này khi ra tù, tôi mới rõ Phật Tử lừng danh Cao Thị Ngọc Phượng có giữ tiền bạc gì đó, cho cơ quan Phật giáo nào, tôi chả biết, vì tôi lui tới chùa như đi vãn cảnh, vị phật tử nêu trên đã thí phát quy y theo thiền phái X , tôi cũng không hề đi nghe pháp một lần vì nhiều thứ lý do, hay chỉ tại bận rộn việc nhà quá .

Anh nói rất khôi hài :

Thấy chưa, ” mùa thu xém chết, em nhớ cho mùa thu xém chết, em nhớ cho, mùa thu xém chết rồi, em nhớ cho, đôi chúng ta sẽ chẳng còn gặp nhau nữa …”

Thôi chứ lợi dụng cơ hội mùa thu sắp về, kể chút chuyện ta bà, bởi lẽ Cao Mỵ Nhân cũng thực sự thích bài  Mùa Thu Chết của nhạc sĩ Phạm Duy lắm đó, đồng thời mới khám phá ra ca sĩ quái kiệt Trần Văn Trạch hát bài Mùa Thu Chết này, hay hết biết, nhất là quái kiệt hát lời Pháp .

Chỉ còn nửa tháng nữa là mùa thu thực sự về …

Mùa thu là đề tài phong phú của văn nhân thi sĩ , nhạc sĩ vv…để quý vị tha hồ sáng tác …năm nao mình cũng viết gởi anh…than thở chút buồn về… Mùa Thu Chết, thật là viển vông, bi lụy .

Ồ, thật lạ, khi mình gặp anh, chỉ một thoáng tình cờ, nhưng sao cảm thấy có rất nhiều mùa thu vây bọc tâm tư tình cảm mình, cùng ý tưởng: ” Từ đây mãi mãi không thấy nhau ” ngay những khi anh vẫn như bức trường thành vững chắc sau lưng mình …

Hỡi anh thân kính, anh vô cùng huyễn hoặc, hãy giữ cho mùa thu tươi mát mãi trong cuộc tình thơ ngào ngạt hương đời này, từ đây mãi mãi .. .

CAO MỴ NHÂN (HNPD)

SHARE

LEAVE A REPLY